Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 2: Đột biến
Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:27:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhắc đến chuyện Hoàng thị cũng nuốt trôi cơm, nghĩ đến cái tráp đựng tiền trong nhà bà khỏi thở dài sườn sượt:
“Chẳng còn bao nhiêu, trong tráp chỉ còn một xâu ba mươi sáu văn tiền. Chỗ nộp thuế còn đủ gì đến những khoản chi tiêu vụn vặt khác, đến tiền mua muối cũng sắp cạn .”
Hoàng thị chút do dự khai báo gia sản. Số tiền ít ỏi đó mỗi nhớ tới bà đều lo đến mất ngủ, hiện tại thì trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Nghe thấy trong nhà chỉ còn từng tiền ai nấy đều trầm mặc. Trong phòng nhất thời chỉ còn tiếng húp cháo sùm sụp của bọn trẻ.
Bầu khí trở nên nặng nề, lũ trẻ ăn uống cũng khẽ khàng, cẩn thận từng chút một dám phát tiếng động lớn.
Chu Đại Phú nắm c.h.ặ.t t.a.y hạ quyết tâm :
“Lúa mạch ngoài đồng cũng thu xong , ngày mai con sẽ thành tìm việc .”
Chu Đại Tài vội vàng tiếp lời, bày tỏ quyết tâm:
“Vậy con sẽ qua nhà Triệu lão gia, Tiền lão gia xem . Ruộng đất nhà họ nhiều, chừng đang cần .”
Chu lão hán lắc đầu, giọng trầm xuống:
“E là dễ như . Nghe dạo nạn dân đổ về huyện thành ngày càng đông. Bọn họ chỉ cần miếng ăn là chịu việc, sợ là ở huyện thành chẳng còn việc gì mà . Mấy lão địa chủ e là cũng sẽ bỏ qua món hời lớn như mà dùng.”
Mọi xong liền tiu nghỉu, nhuệ khí giảm quá nửa.
Chu Đại Tài trầm mặc một lát, cúi đầu thấy nữ nhi đang ngoan ngoãn ăn cháo bên cạnh thê t.ử .
Nữ nhi nhà vẫn luôn ngơ ngẩn, từ nương đến cả nhà ai cũng thương, gì ngon đều nhường cho con bé ăn dù nàng chẳng việc gì.
Cho nên mãi đến lúc năm sáu tuổi mặt nha đầu vẫn phúng phính trắng trẻo. mấy năm nay gia cảnh ngày càng sa sút, khuôn mặt bầu bĩnh ngày xưa gầy một vòng lớn.
Đến đứa trẻ cưng chiều nhất nhà còn thế, gì đến mấy đứa khác, đứa nào cũng đen nhẻm gầy gò, mấy năm nay chẳng cao lên bao nhiêu.
Chu Đại Tài nhắm mắt , cuối cùng quyết định:
“Ngày mai con vẫn sẽ huyện thành xem .”
Chu Đại Phú vội :
“Ta cùng . Việc đồng áng cũng hòm hòm . Nương, ở nhà trông nom là .”
Lão thái thái gật đầu, cảm thấy như cũng . Ruộng nương còn việc nặng, đám phụ nhân và tiểu hài t.ử ở nhà cũng lo liệu .
Chu lão hán yên tâm dặn dò:
“Thời buổi yên , bên ngoài nhiều nạn dân, các con ngoài đừng gây xích mích với khác. Nếu thấy gì thì lập tức trở về ngay.”
Hai gật đầu, tỏ ý ghi nhớ.
--
Hôm trời còn sáng, hai thức dậy.
Hoàng thị cùng hai nhi tức chuẩn lương khô cho trượng phu. Nghĩ đến việc họ cu li vất vả, bà múc đầy một bát lớn bột mì mới giã trộn thêm chút cám và rau dại, đủ cho họ ăn vài ngày.
Trời tờ mờ sáng, ngoại trừ Chu Quả thì cả nhà đều dậy. Mọi ăn vội bữa sáng cùng tiễn hai họ Chu cửa.
Tiểu nữ nhi của Chu Đại Phú là Chu Đào cùng của Chu Quả là Chu Túc hớn hở vẫy tay, dặn dò hai nhớ mang đồ ngon về.
Hai vẫy tay thẳng ngoảnh đầu.
Lão thái thái ôm n.g.ự.c, giọng đầy lo lắng:
“Sáng sớm nay tim cứ đập thình thịch thôi, chẳng là điềm báo gì .”
Chu lão hán trừng mắt bà một cái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-2-dot-bien.html.]
“Sáng sớm bà phát điên cái gì, lời ý thì im , thật xui xẻo!”
Miệng thì mắng nhưng ông theo hướng hai nhi t.ử rời , trong ánh mắt cũng lộ rõ vẻ lo âu.
Chu Đại Thương đảo mắt liên tục dường như đang toan tính điều gì.
Không ai để ý, Chu Quả vốn đang ngây ngô bỗng đảo mắt một cái nhưng nhanh khôi phục vẻ bình tĩnh như cũ.
Hai Chu gia thành tìm việc, ở nhà cũng rảnh rỗi. Người lớn đồng, lũ trẻ rủ núi hái nấm, cơn mưa phùn qua lẽ nấm mọc lên ít.
Trong nhà thoáng chốc chỉ còn Chu Hạnh và Chu Quả, ngay cả Chu Đào cũng đòi theo núi.
Chu Hạnh dắt Chu Quả đến gốc cây hạnh cẩn thận dặn dò:
“Quả Quả, yên đây đừng chạy lung tung nhé. Đợi tỷ tỷ xong việc sẽ dẫn núi hái nấm.”
Nói xong nàng rửa bát, băm rau cho gà ăn cầm chổi quét tước trong ngoài...
Chu Quả gốc cây, chớp mắt ảnh bận rộn trong nhà.
Một lúc chán quá nàng ngửa đầu cây hạnh đầu, nhớ tới quả hạnh hôm qua, nước miếng tự chủ mà ứa . Nàng vất vả lắm mới tỉnh táo một thế mà quả hạnh chua loét cho ghê răng.
“Quả Quả nhà ăn hạnh ? Đợi tỷ quét sân xong sẽ hái cho , chúng tìm quả nào vàng nhất nhé.” Chu Hạnh quét sân ngó chừng thấy Chu Quả ngẩng đầu cây, tưởng nàng thèm ăn.
Chu Quả trừng mắt định mở miệng từ chối thì nhớ là một “kẻ ngốc” nên đành ngậm miệng .
...
“Nào, quả là quả vàng nhất tỷ tìm đấy, mau ăn !”
Nhìn quả hạnh xanh vỏ vàng mặt, nàng do dự nên nhận . Chưa kịp đưa tay, quả hạnh nhét tay nàng một cách dứt khoát.
Cũng , nàng là kẻ ngốc mà, gì quyền từ chối .
Nàng cầm quả hạnh lật qua lật , há miệng mấy nhưng thực sự c.ắ.n xuống , răng vẫn còn ê ẩm vì quả hôm qua.
Chu Hạnh cũng mặc kệ nàng, nàng còn bao nhiêu việc , quần áo còn giặt xong.
Thấy , Chu Quả thực sự thở phào nhẹ nhõm, hai tay mân mê quả hạnh. Tám năm qua nàng tỉnh táo chỉ đếm đầu ngón tay, dù tỉnh thì thời gian cũng ngắn ngủi, hôm nay thời gian thanh tỉnh dường như dài lạ thường.
mà nàng tỉnh táo lâu như để gì chứ? Nếu thể, nàng thà cứ mãi tỉnh còn hơn.
Mùa hè oi bức chỉ buổi sáng sớm thế mới chút mát mẻ.
Nàng lì gốc cây nhúc nhích, nhắm mắt chờ cơn buồn ngủ quen thuộc ập đến nhưng đợi mãi một hồi lâu, ngược đầu óc càng lúc càng tỉnh táo.
Mãi cho đến chiều muộn, nhà đều trở về ăn cơm tối mà nàng vẫn ngủ .
Nhìn đại gia đình đông đúc náo nhiệt , Chu Quả khỏi chút hoa mắt. Nghĩ đến kiếp của nàng, nhà đông nhất cũng chỉ bảy , nhiều sống chung một chỗ thế , thật sự sẽ cãi ?
“Ủa, Lão tam ? Lão tam ?”
Hoàng thị quanh một vòng thấy tiểu nhi t.ử .
Mọi mới sực nhớ . , kẻ ồn ào nhất nhà khi giờ vắng mặt, đến bữa cơm cũng thấy bóng dáng !
Chu lão hán phất tay:
“Kệ xác nó, chắc chạy chơi bời . Thật là, sắp đến tuổi nghị mà còn đàng hoàng, suốt ngày lông bông như đứa trẻ, nhà ai dám gả nữ nhi cho nó? Trưa nay cần phần cơm cho nó, nó mà về ăn cũng đừng phần nữa, cho nó nhịn đói cho chừa...”
Lời còn dứt, bên ngoài vang lên tiếng la thất thanh của Chu Đại Thương:
“Nguy ! Nguy to ! Cha, nương ơi, nguy to ! Đánh ! Đại ca và Nhị ca đều bắt mất !!”
--
Hết chương 2.