Xuyên Nhanh: Ký Chủ Nhà Tui Không Phải Người - Chương 40: Mèo yêu × Diễn viên vô danh tuyến 18 1

Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:37:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

[Ký chủ, đừng buồn, còn gặp phản diện thì ?]

Thấy ký chủ im lặng mãi trong gian hệ thống, 007 mới dè dặt lên tiếng.

Cơ Tuyên Trần mặt cảm xúc, chẳng ừ hử câu nào. Xung quanh chìm một sự im lặng đến ngột ngạt. 007 cũng dám thêm, tự tìm một góc để nấp, tránh phiền .

Phải qua một lúc lâu, 007 mới giọng của ký chủ.

[007, thể xem chuyện gì xảy khi ?]

Nghe câu , cả cái quả cầu lông 007 co rúm trong bóng tối, giọng máy móc chột và đầy áy náy: [Ký chủ, xin , chức năng .]

Thật , một hệ thống bình thường lẽ tính năng . Tại 007 ?

Bởi vì vốn dĩ 007 là hàng sản xuất xong trong diện chờ tiêu hủy, kịp cài đặt mấy phần mềm cơ bản cũng là chuyện dễ hiểu.

[Lần thu bao nhiêu năng lượng?] Cơ Tuyên Trần hỏi.

Nhìn kho năng lượng của cuối cùng cũng lấp một lớp ánh sáng vàng mỏng đáy, 007 thấy thỏa mãn vô cùng.

[Nhiều lắm luôn, đủ để xuyên qua hơn mười cái thế giới nhỏ nữa cơ.]

[Cậu lấy ?] Cơ Tuyên Trần hỏi nhẹ bẫng.

007 [Hả?] một tiếng, vẻ hiểu ký chủ hỏi thế.

[Tui... tui lấy gì, lấy năng lượng của thì tui cũng xem chuyện gì xảy khi chúng mà.]

[ , chuyện đó liên quan. Để một lượng đủ xuyên qua ba thế giới, còn dư bao nhiêu cứ lấy mà dùng.]

Cơ Tuyên Trần hiện tại chẳng cần đến năng lượng, tới các thế giới khác vẫn thu thập , thà cho 007 dùng còn hơn.

007 cảm động rớt nước mắt: [Ký chủ, đúng là một hệ thống !]

[Chỉ là để đề phòng lúc gặp nguy hiểm bỏ chạy, gánh nặng kéo chân thôi.]

007 vờ như thấy vế .

Cơ Tuyên Trần cứ ườn chiếc ghế mềm do biến , đến khi 007 hấp thụ xong năng lượng, mới thẳng dậy.

[Bắt đầu thế giới tiếp theo.]

Giọng 007 đầy vui vẻ: [Rõ, ký chủ chờ chút nhé.]

Đến khi Cơ Tuyên Trần tỉnh nữa, chỉ cảm thấy đau nhức, đến sức để mở mắt cũng .

Bên tai chỉ văng vẳng tiếng chuyện đứt quãng.

"Yên tâm... ... sẽ để bắt nạt em .

Chỉ là một diễn viên nhỏ chống lưng, khối cách trị..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-tui-khong-phai-nguoi/chuong-40-meo-yeu-dien-vien-vo-danh-tuyen-18-1.html.]

Người thêm gì đó, Cơ Tuyên Trần rõ nữa.

Trong lúc hôn mê, xong cốt truyện của thế giới .

Cốt truyện đại khái xoay quanh Lâm Bạch Miên – một nam diễn viên kiếp gia thế nên mãi nổi tiếng. Sau khi tra nam lừa gạt tình cảm, chiếm đoạt thể xác hại ch.ết, bất ngờ sống .

Dựa hệ thống mới nhận , Lâm Bạch Miên bắt đầu chuỗi ngày ngược tra nam, đóng phim của các đạo diễn lớn, lên ngôi ảnh đế kiêm ca vương, nổi tiếng rần rần cả trong lẫn ngoài nước, một bước lên hương, tình tiền viên mãn.

cái cốt truyện mà 007 lấy bao giờ cũng giấu những góc khuất tăm tối, chỉ phơi bày mặt nhất.

Nếu nhân vật chính của thế giới thật sự lương thiện, như trong truyện , thì Cơ Tuyên Trần tỉnh dậy với hình đầy vết thương thế .

Lần , Cơ Tuyên Trần xuyên con mèo cưng của nhân vật chính. Con mèo chỉ xuất hiện ở đoạn đầu truyện, với một vai trò duy nhất: bật lên tính cách "chân-thiện-mỹ" của nhân vật thụ (Lâm Bạch Miên), và thúc đẩy tình cảm giữa hai nhân vật chính.

Vừa lấy chút ý thức, Cơ Tuyên Trần thấy tiếng [Huhu] ỉ ôi trong đầu.

Cố hết sức mở mắt, bảo: [Đừng nữa.]

007 vẫn nức nở: [Ký chủ đau ? Trông thương nhiều quá. Ký chủ ơi, đất diễn của chúng ít lắm, xong phần chuồn ngay nhé.]

Giọng Cơ Tuyên Trần vẫn đều đều, vẻ gì đổi: [Cậu thì , chứ cứ mãi thế , khi xảy chuyện thật đấy.]

007 nấc một cái, lập tức nín bặt.

Hiện mắt Cơ Tuyên Trần là một phòng nghỉ nhỏ. Lục lọi trong trí nhớ của nguyên chủ, Lâm Bạch Miên mỗi ngoài đều mang theo mèo cưng. Bây giờ phòng nghỉ ai, chắc chắn là đối phương đang ngoài phim, vứt nó ở đây.

Cơ Tuyên Trần định dậy vòng quanh xem xét tình hình, nhưng cơn đau truyền đến từ bốn đệm thịt ở chân khiến đầu tê rần. Đến lúc nhận thức , cả cơ thể mèo ngã oạch xuống đất.

Bản năng khiến Cơ Tuyên Trần hạ cánh bằng bốn chân, điều càng cơn đau ở đệm thịt thêm dữ dội. Ngay lúc chạm đất, liền ngã nghiêng sang một bên. Đây là đầu tiên Cơ Tuyên Trần cảm nhận sự đau đớn chân thực đến thế. Cảm giác tồi tệ thật, chỉ mong bao giờ chịu nữa.

Cẩn thận giơ vuốt lên kiểm tra, thấy vết thương nào. qua trí nhớ của con mèo, mới dù Lâm Bạch Miên dùng kim châm đến tứa m.á.u, thì hôm vết thương cũng sẽ biến mất, chỉ cảm giác đau là còn nguyên. Cảm nhận kỹ hơn, ngoài đệm thịt, thì bụng, tai và đuôi cũng đau, nhưng so với bốn chân thì nhẹ hơn nhiều.

Cơ Tuyên Trần kiểu thích khó bản , cử động là đau thì thôi im luôn cho lành. Với tình trạng hiện tại, khả năng trốn khỏi nam chính là con 0. Thế giới linh khí, cũng thể tu luyện hóa hình, tạm thời đành tới tới đó.

Cùng lắm thì như lời 007 , hết cốt truyện, hốt xong may mắn về gian hệ thống.

Cơ Tuyên Trần quyết định cuộn đất một giấc, tranh thủ tận hưởng chút bình yên hiếm hoi khi nam chính hành hạ. cơn đau quặn thắt từ dày khiến đ.á.n.h mất luôn cảm giác buồn ngủ.

Đói, đói kinh khủng. Đã mấy ngày nay cơ thể hột cơm nào bụng .

Cơ Tuyên Trần chợt nhớ đến món thịt nướng Tần Trí Uyên từng , nụ của nhóc con dường như vẫn còn thoang thoáng mắt.

Anh thở dài trong lòng. Ký ức của con sẽ mờ dần theo thời gian, biến mất, tình cảm cũng từ từ nhạt phai. Cơ Tuyên Trần thấy biến thành , chắc cũng sẽ giống con thôi.

rốt cuộc, vẫn khác con . Dữ liệu của hệ thống thể phong ấn, thể trích xuất, nhưng sẽ bao giờ lãng quên. Những lúc nhớ , nó luôn hiển hiện rõ mồn một. Đặc biệt là những lúc đau ốm thế , thường ai đó dỗ dành.

"Cạch" một tiếng, cửa mở.

Cơ Tuyên Trần tiếp tục rúc đầu túm lông giả ch.ết. Lâm Bạch Miên bình thường cũng về tầm , chẳng thấy cái bản mặt giả tạo của chút nào.

"Sao đất thế ?" Một giọng xa lạ cất lên, mang theo chút thắc mắc.

Vừa bước , Tạ Ngọc Uyên thấy con mèo đen nhỏ xíu cuộn tròn thành một cục nền gạch trắng. Tưởng mèo con đang ngủ, rón rén bước tới, nhẹ nhàng bế nó lên. Còn vuốt ve lưng nó như để trấn an.

Ngay khi đối phương cẩn thận bế lên, Cơ Tuyên Trần Lâm Bạch Miên. Lâm Bạch Miên mỗi xách con mèo lên, nếu túm tai thì cũng là xách ngược đuôi, chẳng đời nào dịu dàng như .

Loading...