Editor: Yang Hy
Cơ Tuyên Trần chạm tóc cũng chẳng giận, bèn nhéo nhéo má nhóc con.
"Đừng lảng chuyện, trả lời câu hỏi của ."
Tần Trí Uyên mím môi, cảm thấy oan uổng, ai lảng chuyện chứ, ý định trả lời .
"Không cần , định tự giải quyết, kéo rắc rối ."
"Giải quyết thế nào?" Cơ Tuyên Trần nghịch bàn tay đẽ của nhóc con hỏi, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
"Thành lập một môn phái. Giờ đám đang đào linh thạch cũng hơn ba trăm mạng , thể cứ bắt họ đào mãi mà chẳng cho chút lợi lộc nào ."
Cơ Tuyên Trần cứ thấy khi còn "đại nghịch bất đạo" hơn cả việc tìm mấy lão chưởng môn dạy cho một bài học để họ bớt bắt nạt nhóc con nhà .
Dù giờ cả giới tu tiên đều Tần Trí Uyên là ma tu, bắt giữ ít t.ử tông môn, còn đang đào trộm linh thạch trong linh mạch của tông môn đầu nữa. Đám phái đến tuy trong mắt Cơ Tuyên Trần là yếu xìu, nhưng thực tế đó đều là hạng đủ tầm trưởng lão .
Còn việc mấy lão tổ và chưởng môn đang bế quan mặt, lẽ là vì giữ thể diện. Dù một đám lão già cả nghìn tuổi cũng chẳng mặt mũi nào gây sự với một đứa nhóc đầy năm mươi tuổi.
nếu Tần Trí Uyên thực sự lập tông môn thì là chuyện khác. Lúc đó mấy lão già thể lấy cớ "chưởng môn luận võ" để đ.á.n.h với nhóc con. Đến lúc Tần Trí Uyên thương, họ chỉ cần buông một câu "đao kiếm mắt" là chẳng ai bảo mấy lão già bắt nạt tiểu bối nữa.
Tần Trí Uyên thao thao bất tuyệt kể về đủ ý tưởng lập phái, nào là phúc lợi cho t.ử, quy định môn phái, cho đến việc xây dựng tông môn ở . Cuối cùng hỏi Cơ Tuyên Trần: "Tuyên Tuyên, thấy ?"
"Chúng xây tông môn ở mặt ngọn núi , phía chính là hang động của . Nếu thích cây cối, thể một cái suối nước nóng ngay cửa hang cho . Thích thì ngâm , thích thì để đấy luộc trứng suối nước nóng cũng ."
Thật Cơ Tuyên Trần thấy ý tưởng của nhóc con khá , thậm chí là phần táo bạo. Lúc nãy còn sợ xử lý khéo gây đại chiến nhân - yêu, giờ nghĩ đến chuyện khi môn phái lớn mạnh sẽ thu nạp những yêu quái yếu đuối, thiện lương nhưng khả năng tự bảo vệ phái. Xây dựng một môn phái nơi và yêu thể chung sống.
tất cả những điều đó đều dựa thực lực của nhóc con.
Cơ Tuyên Trần đôi mắt sáng rực đầy mong đợi của , quyết định giúp Tần Trí Uyên sớm đạt mục tiêu. Anh kéo nhóc con lòng, bắt đầu lột quần áo .
Tần Trí Uyên chỉ bất ngờ một thoáng phản ứng ngay. Tuy cũng chút "ý đồ" nhưng vẫn xem Tuyên Tuyên nghĩ gì. Cậu giữ lấy bàn tay đang mở đai lưng của : "Anh đừng lảng chuyện, thấy ?"
Động tác của Cơ Tuyên Trần chỉ khựng một giây tiếp tục: "Rất ."
Tần Trí Uyên định bảo trả lời cho lệ, nhưng câu tiếp theo của Cơ Tuyên Trần mặt đỏ bừng đến tận mang tai.
"Đã lập tông môn thì thực lực thế vẫn đủ , thấy đúng – chưởng môn?"
Cơ Tuyên Trần nghĩ nhóc con cần khích lệ nên mới thêm hai chữ "chưởng môn". Và thực tế chứng minh hiệu quả cực . Chưa bắt đầu mà đạo lữ nhà choáng váng đầu óc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-tui-khong-phai-nguoi/chuong-35-yeu-quai-cay-lieu-phan-dien-doan-chinh-35.html.]
Cơ Tuyên Trần lục tìm trong ký ức một bộ công pháp song tu cấp cao nhất, bắt đầu cùng Tần Trí Uyên song tu. Lần song tu rõ ràng còn là kiểu "vui chơi" nhỏ lẻ như nữa.
Một tháng , Tần Trí Uyên bước khỏi hang động với bước chân run rẩy, đuôi mắt ửng hồng, cổ đầy vết đỏ, nhưng tu vi nhảy vọt liền hai đại cảnh giới, đủ sức đè bẹp các vị chưởng môn đại tông môn .
"Tần Trí Uyên."
Bước chân run rẩy của Tần Trí Uyên khựng , ngay lập tức phi biến mất khỏi hang động với tốc độ bàn thờ, vì sợ chậm một bước là con yêu nào đó lôi ngược trong "tu luyện" tiếp.
Cơ Tuyên Trần đang cầm một bộ pháp y cổ cao định đưa cho : "..."
Thôi bỏ , nếu nhóc con để ý thì thôi . Nghĩ đoạn, Cơ Tuyên Trần gấp gọn bộ quần áo cất , ườn giường.
007 cảm thấy đời chắc chẳng nhiệm vụ nào thong dong hơn nó và ký chủ. Nó rà soát xem lý do tại , nhận là vì nam chính ch.ết ngắc . Nam chính ch.ết, cốt truyện chẳng cần theo nữa.
So với kịch bản gốc, nếu nam chính ch.ết thì giờ ký chủ đang cùng c.h.é.m gi.ết ma vật vực sâu, chủ yếu là ký chủ lo gi.ết ch.óc còn nam chính lo mập mờ với các em gái. Nghĩ nghĩ , nó thấy nam chính ch.ết cũng , ít nhất giờ ký chủ khểnh và lăn giường với phản diện.
Đang bay lượn trong biển ý thức, 007 bỗng khựng . Mình đang nghĩ cái quái gì thế , thể mong con cưng của trời ch.ết chứ? Không đúng, chắc chắn là do ở cùng ký chủ lâu quá nên mới nhiễm mấy cái suy nghĩ lệch lạc .
mà cũng , cái tên nam chính đáng ghét thật, chuyên lừa gạt tình cảm khác. Tại hạng như thế nam chính cơ chứ? Ch.ết là đáng đời.
Bên , Tần Trí Uyên tới kết giới nhốt đám tu sĩ. Mở kết giới , một hàng tu sĩ mặt mày ủ rũ xếp thành hàng định đào linh thạch. Lúc đầu còn kẻ dám c.h.ử.i mắng Tần Trí Uyên vài câu, nhưng giờ cả lũ dạy dỗ cho ngoan ngoãn . Bởi cái luồng ma khí thể chạy loạn trong bất cứ lúc nào chỉ biến họ thành ma tu mà còn khiến họ đau đớn thấu xương. Cái cảm giác kinh mạch lửa đốt như sắp đứt lìa đến nơi, chẳng ai thử thứ hai cả.
hôm nay Tần Trí Uyên định bắt họ đào linh thạch.
" thấy dạo việc khá chăm chỉ, đây là phần thưởng cho , chia theo khối lượng công việc nhé."
Nói Tần Trí Uyên lôi một đống linh thạch trung phẩm, vung tay một cái, linh thạch bay đến mặt từng . Đám trưởng lão và "con ông cháu cha" thì còn đỡ, chứ đám tu sĩ bình thường linh thạch mà mắt sáng rực lên. Linh thạch trung phẩm, với tư chất bình thường thì khi cả đời cũng chẳng kiếm nổi mấy viên. Giờ một viên to đùng ngay mắt, bảo phấn khích cho ?
Có kẻ định vồ lấy nhưng linh thạch bỗng bay xa .
"Muốn lấy linh thạch thì điều kiện. chuẩn thành lập tông môn, chỉ t.ử trong môn phái mới nhận linh thạch ."
Đám tu sĩ kẻ thì với ánh mắt thèm khát, kẻ thì phân vân, cũng kẻ nhếch mép khinh bỉ. Kẻ khinh bỉ đó là một trưởng lão, mới Cơ Tuyên Trần bắt về lâu. Lão chỉ khinh thường mà còn liếc xéo đám tu sĩ đang phấn khích với vẻ miệt thị.
"Chẳng qua là đổi cách khác để biến bọn thành nô lệ thôi, đừng thanh cao như thế."
Tần Trí Uyên cực kỳ tán thành câu , thậm chí còn gật đầu cái rụp.
", chính xác là như ."
Thấy Tần Trí Uyên thừa nhận, lão trưởng lão định mỉa mai tiếp thì một câu của tắc nghẹn.