Editor: Yang Hy
Cơ Tuyên Trần thu những cành liễu đang siết cổ đám tu sĩ . Nhóc con yêu cầu như thì cũng thể nể mặt, chỉ là tò mò đối phương định "cho một bài học" kiểu gì.
Tần Trí Uyên quả thực định bỏ qua chuyện một cách đơn giản. Cậu lấy pháp khí bay từ trong gian trữ vật , dùng thuật pháp đưa tất cả đám lên đó.
Đám yêu nhân thấy Cơ Tuyên Trần và Tần Trí Uyên xử lý xong xuôi việc mới dám bước tới.
"Tiền bối, những ..." Một yêu nhân dè dặt hỏi.
Tần Trí Uyên thấy họ dọa cho xanh mặt, bèn lên tiếng trấn an: "Chúng sẽ đưa đám tu sĩ , nhưng hang động của Đào cô nương hiện giờ an , nên rời khỏi đây, tìm chỗ khác lánh tạm một thời gian."
Nhìn rừng đào đủ loại pháp thuật cho tan hoang, Tần Trí Uyên cũng khỏi thở dài. May mà Đào cô nương ở đây, chứ nếu rừng đào dày công chăm sóc biến thành thế , cô sẽ tức đến mức nào.
Cậu những cây đào với vẻ mặt đầy tiếc nuối, nhưng kịp tiếc nuối bao lâu thì thấy trong tay Cơ Tuyên Trần lóe lên ánh sáng xanh lục. Tất cả những cây đào đổ rạp mặt đất từ từ bay lên. Chúng trở vị trí cũ, ngoại trừ cành lá hư hại và linh khí còn dồi dào như thì trông chẳng khác gì bình thường.
Cơ Tuyên Trần chạm tay cây đào mặt, chỗ tiếp xúc hiện lên luồng sáng trắng. Luồng sáng men theo vân gỗ lan rộng lên cho đến khi bao phủ bộ cái cây mới đột ngột biến mất.
Đến khi Tần Trí Uyên , cây đào khôi phục dáng vẻ ban đầu, thậm chí hoa đào cây trông còn tươi tắn hơn vài phần.
Tần Trí Uyên mở miệng khen ngợi: "Tuyên Tuyên giỏi thật đấy."
Cơ Tuyên Trần thắc mắc Tần Trí Uyên, hiểu cái thì gì mà giỏi. Tuy nhiên cũng chẳng định đào sâu suy nghĩ của nhóc con gì, bèn ném chiếc gương đồng cho yêu nhân gần nhất.
Người lúng túng đón lấy, mặt đầy vẻ hoang mang Cơ Tuyên Trần.
"Cho các đấy, cái thì an của cũng đảm bảo thêm một tầng."
Món pháp khí lợi hại thế nào thì đám yêu nhân mới tận mắt chứng kiến xong. Một món bảo bối xịn như mà tiền bối cho bọn họ mượn ư?
Thấy họ vẫn còn ngơ ngác, Tần Trí Uyên đành lên tiếng: "Tuyên Tuyên bảo cầm lấy thì cứ cầm , cũng là vì sự an của thôi."
Lúc yêu nhân mới run rẩy nhận lời: "Đa tạ tiền bối, đợi qua đợt , chúng con nhất định sẽ trả ."
Cơ Tuyên Trần cũng chẳng quan trọng việc họ trả , nhưng thì cũng lý do gì để từ chối, bèn gật đầu một cái. Sau đó, cùng Tần Trí Uyên lên pháp khí bay rời .
Từ cao xuống, gió thổi qua khiến rừng đào dập dềnh như sóng biển, trông ý cảnh.
Tần Trí Uyên cảnh mắt, thầm cảm thán chỗ ở của Đào cô nương thật, nghĩ đến hang động của Tuyên Tuyên nhà mà thấy chạnh lòng. Tuyên Tuyên dù cũng là một đại yêu, hang động mà đơn sơ quá mức.
Hay là khi về cũng trồng cây cửa giống Đào cô nương nhỉ? Một rừng liễu chắc cũng sẽ hút mắt đây. Đám đúng lúc cũng đang rảnh việc, mang về thì thể để họ chơi xơi nước để và Tuyên Tuyên nuôi , sắp xếp công việc cho mới đúng, trồng cây xem chừng là một ý .
quan trọng nhất vẫn là ý kiến của Tuyên Tuyên.
Tần Trí Uyên kéo kéo ống tay áo rộng của Cơ Tuyên Trần: "Tuyên Tuyên, thích cây liễu ? Nếu thích, chúng thể trồng một rừng hang động giống Đào cô nương ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-tui-khong-phai-nguoi/chuong-31-yeu-quai-cay-lieu-phan-dien-doan-chinh-31.html.]
Cơ Tuyên Trần lắc đầu từ chối. Đào Chước trồng đào là để nuôi những cây linh trí, từ đó đào tạo thêm nhiều yêu quái hoa đào để mở rộng thế lực. Cơ Tuyên Trần ý định đó, nuôi một cái cây linh trí tốn cực kỳ nhiều công sức, mà nó hóa thành còn cần đến cơ duyên nữa. Anh chẳng tâm trí mà trồng cây, mà trồng thì cây liễu đó cũng khó lòng vượt qua hóa hình kiếp, vì Thiên Đạo vốn chẳng ưa gì , chẳng qua là gì thôi.
Thấy Tuyên Tuyên đồng ý, Tần Trí Uyên cũng chỉ thấy tiếc một chút. Pháp khí bay từ từ hạ cánh hang động của Cơ Tuyên Trần. Sau khi xuống hết, Tần Trí Uyên thu pháp khí túi trữ vật.
Cơ Tuyên Trần rảo bước về phía hang động của , Tần Trí Uyên hớn hở theo . ngay khi Cơ Tuyên Trần bước , rào chắn một nữa hiện ngay cửa hang.
Tần Trí Uyên xoa cái mũi đập rào chắn đến chảy cả m.á.u, oán trách Cơ Tuyên Trần: "Tuyên Tuyên, tha cho mà, cho ."
Cậu áp mặt rào chắn, bày bộ dạng cực kỳ đáng thương.
Cơ Tuyên Trần nhướng mày: " tha cho hồi nào?"
Anh ngẫm , chẳng nhớ từng câu nào đại loại như tha cả.
Tần Trí Uyên như thấy một gã bội bạc, bắt đầu giơ ngón tay đếm: "Lúc ở bí cảnh xin , tuy gì nhưng ăn thịt nướng , nhận hoa tặng, lấy cả linh bảo pháp khí của nữa, nãy còn nhéo má nữa mà."
Cơ Tuyên Trần nhớ , hình như đúng là thế thật. nếu tha cho nhóc con dễ dàng như thì khi nào tưởng dễ bắt nạt nhỉ? Thôi cứ dỗi thêm vài ngày nữa . Mấy ngày nữa hẵng cho .
"Ai bảo là hết giận ?"
Tần Trí Uyên: "..." Nụ mặt cứng đờ, Cơ Tuyên Trần với vẻ mặt đầy tủi .
Thấy dáng vẻ đáng thương của nhóc con, Cơ Tuyên Trần nhịn mà xoa xoa đầu một cái. Ừ thì nể tình nhóc con ngoan ngoãn, hai ngày nữa sẽ thả .
Cơ Tuyên Trần định thu tay về thì tay Tần Trí Uyên ôm c.h.ặ.t lấy. Ngay khoảnh khắc thu tay rào chắn mở , Tần Trí Uyên lẻn ngay trong.
Nhìn Tần Trí Uyên lao thẳng lòng , Cơ Tuyên Trần thở dài. Sớm hai ngày muộn hai ngày cũng chẳng khác là mấy. Thật dư sức giữ nhóc con ở ngoài, nhưng do dự. Nếu thứ hai nhốt ngoài cửa, nhóc con thấy tủi hơn ? Chính trong giây phút do dự đó, Tần Trí Uyên chớp thời cơ xông .
Trong lúc Cơ Tuyên Trần còn đang cân nhắc xem nên dùng thái độ gì đối đãi với nhóc con thì Tần Trí Uyên kiễng chân lên hôn . Thậm chí tay còn lén lút mò đến đai lưng của Cơ Tuyên Trần, nhưng bóp cổ tay ngăn .
Cơ Tuyên Trần hôn đến mức tê cả lưỡi, đôi mắt sáng rực quá mức của nhóc con, quyết định chuyển chủ đề.
"Cậu xử lý đám tu sĩ ngoài cho xong chúng chuyện tiếp."
Tần Trí Uyên chuyển từ sờ sang ôm, quắp c.h.ặ.t lấy eo Cơ Tuyên Trần: "Không chịu , mà ngoài liệu còn nữa ?"
Cơ Tuyên Trần gật đầu: "Vào , lúc nào sẽ mở rào chắn cho."
Tần Trí Uyên tin lắm: "Thật ? Không lừa chứ?"
Cơ Tuyên Trần tiếp tục gật đầu khẳng định: "Không lừa ."
Thấy Cơ Tuyên Trần vẻ lừa thật, Tần Trí Uyên mới chịu lùi một bước: " sẽ xử lý đám tu sĩ nhanh thôi, đợi ở đây nhé."