Xuyên Nhanh: Ký Chủ Nhà Tui Không Phải Người - Chương 30: Yêu quái cây liễu × Phản diện đoan chính 30
Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:37:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Cơ Tuyên Trần lúc đầu cũng thấy gì lạ, nhưng khi đối phương tấn công, cảm nhận sự d.a.o động linh khí bất thường xung quanh. Sau khi né tránh, lướt lên ngọn cây đào gần đó, về hướng linh lực d.a.o động. Đám ở ngay rìa rừng đào, nhưng Cơ Tuyên Trần dùng linh thức dò xét thấy dấu vết của con .
Khi đòn tấn công tiếp theo ập tới, cảm nhận một nữa, xác nhận vị trí linh lực d.a.o động mạnh nhất vẫn đổi. Không do dự thêm, tay luôn.
Hàng trăm cành liễu thô to mọc lên từ mặt đất, đ.â.m nát cái vị trí dò thành chi chít hố, thậm chí mấy cây đào bên cạnh cũng vạ lây, Cơ Tuyên Trần nhổ tận gốc. vẫn chẳng thấy bóng dáng kẻ tấn công .
Cơ Tuyên Trần mặt cảm xúc, dùng cành liễu kéo một yêu nhân suýt quả cầu lửa nện trúng sang chỗ an . Động tác nhổ cây đào rầm rộ như , Tần Trí Uyên đương nhiên thấy. Cậu Cơ Tuyên Trần phát hiện điểm bất thường bên đó, nhưng thấy vẫn bắt .
Tần Trí Uyên lách né một lưỡi d.a.o gió nhắm , gọi cặp song đao Ám Sương lao thẳng về vị trí Cơ Tuyên Trần tấn công. Càng tiến gần, các đòn đ.á.n.h nhắm càng dày đặc. tốc độ của Tần Trí Uyên hề giảm , hai thanh đao cong mang theo lạnh thấu xương như chẻ đôi vạn vật. Lưỡi đao đến , khí đông cứng thành băng đến đó.
"Cạch" một tiếng, tiếng lưỡi đao sượt qua vật thể vang lên. Tốc độ quá nhanh, đám tu sĩ chính đạo đang pháp khí bảo vệ còn kịp hiểu chuyện gì thì pháp khí hộ rơi bộp xuống đất. Đến khi bọn họ định thần thì linh mạch phong tỏa, chân tay cành liễu trói c.h.ặ.t, thể nhúc nhích.
Cơ Tuyên Trần dịch chuyển đến chỗ đám đó, nhặt pháp khí đất lên xem. Trên tay là một chiếc gương đồng trông sang trọng cổ kính, nhưng mặt gương chẳng soi cái gì cả.
Tần Trí Uyên liếc đám bắt, chẳng gì bất ngờ, là quen cũ. Có điều chẳng thèm chào hỏi gì bọn họ, chỉ sán gần Tuyên Tuyên nhà . Thấy Cơ Tuyên Trần đang chăm chú nghiên cứu pháp khí mà mãi chẳng kết quả, bèn đưa tay rót linh lực chiếc gương đồng.
"Đây là một pháp khí phòng ngự, rót linh lực của mới dùng . Nó thể ẩn giấu khí tức, càng nhiều rót linh lực thì hiệu quả ẩn giấu càng , thậm chí nếu may mắn còn thể kích hoạt cả gian khác nữa, một món bảo bối khá xịn đấy. Ám Sương của cấp bậc cao hơn nó nên mới phá phòng ngự. Tuyên Tuyên thích ? Thích thì mang ."
Cơ Tuyên Trần xong công dụng của cái gương thì mất sạch hứng thú. Phòng ngự, còn cần nhiều dùng, đối với đúng là đồ gân gà (vô dụng). Tuy nhiên Cơ Tuyên Trần cũng chẳng cái đức tính cao thượng trả v.ũ k.h.í cho kẻ địch. Nghĩ đến đám yêu nhân đ.á.n.h cho thê t.h.ả.m lúc nãy, ừ thì đưa cho bọn họ coi như tiền bồi thường .
Tần Trí Uyên thì nhẹ nhàng, nhưng đám tu sĩ mà mặt cắt còn giọt m.á.u. Có kẻ nhịn hét lên: "Cái đồ ma tu nhà mi! Làm ác đủ đường, gi.ết hại vô tội, còn cấu kết với yêu tu. Giờ đến cả pháp khí của chúng cũng cướp, thật là vô liêm sỉ! Mi cứ đợi đấy, sư phụ và sư bá trong tông môn của chúng nhất định sẽ tha cho mi !"
Cơ Tuyên Trần sang đám thiếu niên đang đầy vẻ căm phẫn, mắt tóe lửa . Rồi nhóc con nhà đang quẩn quanh bên cạnh với cái dáng vẻ như chú ch.ó bự đang đợi khen thưởng. Dù đều là thiếu niên sàn sàn tuổi , nhưng rõ ràng nhóc con nhà đáng yêu và thuận mắt hơn nhiều. Nghĩ , Cơ Tuyên Trần bèn nhéo nhéo má nhóc con, tuy còn mềm như nhưng cảm giác vẫn thú vị.
Thấy ngó lơ, đám tu sĩ càng thêm tức giận, kẻ khác lên tiếng: "Dù các bắt chúng , uy h.i.ế.p chúng thì chúng cũng tuyệt đối khuất phục !" Giọng gã tu sĩ đầy khí thế, khiến những kẻ khác cũng hùa theo hưởng ứng.
Cơ Tuyên Trần đám , từ đất mọc thêm mấy cành liễu nữa. Không để bọn chúng kịp thêm câu nào, cành liễu quấn c.h.ặ.t lấy cổ từng đứa, chuẩn siết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-tui-khong-phai-nguoi/chuong-30-yeu-quai-cay-lieu-phan-dien-doan-chinh-30.html.]
Tần Trí Uyên nắm lấy tay Cơ Tuyên Trần: "Anh định gì thế?"
Cơ Tuyên Trần thành thật trả lời: "Gi.ết sạch bọn chúng để tránh hậu họa."
Tần Trí Uyên: "???" Cậu nuốt nước miếng, quyết định tìm cách dập tắt ý định của Tuyên Tuyên. Phải là trong đám ít con cháu, họ hàng của các trưởng lão trong tông môn. Nếu bọn chúng ch.ết thật thì kẻ truy s.át sẽ đám tiểu bối nhãi nhép nữa, mà là các vị trưởng lão thực thụ đấy.
"Thực cần gi.ết bọn họ . Gi.ết kiểu gì cũng để dấu vết, rắc rối lớn hơn đeo bám thì mệt lắm."
Cơ Tuyên Trần gật đầu, tỏ vẻ tán thành với sự lo xa của Tần Trí Uyên. câu tiếp theo khiến Tần Trí Uyên suýt thì giữ nổi bình tĩnh: "Không , yên tâm, đảm bảo sẽ xử lý sạch sẽ, để bọn chúng nghi ngờ đến chúng ."
Tần Trí Uyên: "..." Ai lo cái đó chứ hả? cũng thực sự tò mò xem Tuyên Tuyên định "xử lý sạch sẽ" kiểu gì. Chỉ tò mò thôi chứ hề ham hố nhé. "Anh định xử lý đám thế nào?"
Cơ Tuyên Trần ngẫm nghĩ một lát bắt đầu mô tả: "Có thể tách một phần nhỏ linh hồn của từng đứa , để đảm bảo hồn đăng ở tông môn tắt khi linh hồn lìa khỏi xác. Như trong tông môn sẽ phát hiện điểm bất thường ngay lập tức. Sau đó thể tiêu hủy hết phần linh hồn còn để chắc chắn bọn chúng thể đoạt xá trọng sinh . Cuối cùng đem t.h.i t.h.ể của tất cả đốt thành tro, bỏ một cái hũ. Chúng rải, đợi đến lúc các tông môn phản ứng thì hồn đăng của t.ử cũng tắt , rải tro cốt cũng chẳng tìm về , ch.ết đối chứng."
Tần Trí Uyên: "..." Nghe cũng... khả thi phết.
Đám tu sĩ: "..." Hiện trường im phăng phắc đến mức cái kim rơi cũng thấy.
Cái bên cạnh Tần Trí Uyên rốt cuộc là hạng gì ? Sao còn giống ma tu hơn cả ma tu thứ thiệt thế ?
"Cũng... cũng nhất thiết đến mức đó . Cho bọn chúng một bài học thả là mà. Nếu gi.ết thật thì chúng sẽ thành kẻ thù đội trời chung với các tông môn giới tu tiên mất." Tần Trí Uyên cân nhắc lời lẽ mở miệng.
Cơ Tuyên Trần chuyển ánh mắt sang đám tu sĩ. Bọn chúng đồng loạt gật đầu lia lịa, ánh mắt đứa nào đứa nấy đầy vẻ chân thành: thế, đúng thế, chúng cũng gì thương các mà, chỉ cần thả chúng , chúng hứa sẽ bao giờ tìm rắc rối nữa!
Đám tu sĩ cũng chỉ danh Tần Trí Uyên nên định trời hành đạo, nhưng giờ thấy rõ ràng là nhiệm vụ bất khả thi, thôi thì cứ để khác đến trừ khử cái tên ma tu . Chúng thực lực đủ, chỉ cần thả là chúng sẽ trốn thật xa ngay!
Nếu là khác thì chắc nhận sự chân thành (giả tạo) ẩn trong ánh mắt bọn chúng. Cơ Tuyên Trần vốn dĩ , ngoài việc cảm thấy mắt đám sáng quắc lên một cách kỳ quái , chẳng nhận tín hiệu chân thành nào từ ánh mắt đó cả.