Xuyên Nhanh: Ký Chủ Nhà Tui Không Phải Người - Chương 25: Yêu quái cây liễu × Phản diện đoan chính 25
Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:37:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Vẻ mặt Lâm Dạ trông vẫn chẳng gì đổi, nhưng trong lòng nghĩ gì thì chỉ .
" về đây, sư bảo trọng."
Nói xong cũng chẳng thèm Tần Trí Uyên thêm cái nào mà rời khỏi phòng giam luôn.
Cơ Tuyên Trần thấy cũng thèm ẩn như lúc nãy nữa.
007 dè dặt lên tiếng: [Ký chủ, trốn chút ?]
Cơ Tuyên Trần lấy vẻ bình tĩnh: [Không , dù thấy thấy cũng chẳng khác gì .]
Thế là Lâm Dạ bước chạm mặt ngay Cơ Tuyên Trần. Với đôi mắt và mái tóc khác màu thế , chỉ cần mắt là ngay đối phương là yêu tu.
Lâm Dạ nhíu mày: "Sao ở đây? Mấy lời lúc nãy thấy hết ?"
Cơ Tuyên Trần gật đầu, đó còn bụng nhắc nhở: "Lần mấy chuyện kiểu thì nhớ tìm chỗ nào kín đáo một chút."
Nói xong cũng chẳng buồn xem phản ứng của đối phương , thẳng.
007 ngơ ngác: [Ký chủ, cứu phản diện ?]
Cơ Tuyên Trần lúc một ngọn núi cách đó cả trăm dặm: [Đã nguy hiểm tính mạng thì cũng chẳng cần chúng cứu.]
007 ngẫm nghĩ một hồi thấy ký chủ cũng lý: [Thế tiếp theo gì?]
Giọng Cơ Tuyên Trần chút cảm xúc: [Tu luyện.]
007 cứ thấy gì đó sai sai, nhưng rõ là sai ở , đành im lặng.
Thế là ký chủ nhà nó tu luyện một mạch suốt tám năm.
Đến khi Tần Trí Uyên mang theo tu vi đầy khỏi Vô Dục Hải, hừng hực khí thế tìm Tuyên Tuyên nhà , thì phát hiện kết giới biến mất, Tuyên Tuyên cũng chẳng thấy .
Tần Trí Uyên: "..." Tuyên Tuyên nhà ? Tuyên Tuyên to đùng của ?
Mãi đến khi Tần Trí Uyên vất vả lắm mới hỏi thăm chỗ của Cơ Tuyên Trần từ Đào Chước.
Lúc tìm đến nơi, vặn thấy Cơ Tuyên Trần bước khỏi hang động, Tần Trí Uyên chẳng kịp suy nghĩ gì lao đến định ôm chầm lấy .
Cơ Tuyên Trần ngăn .
Tần Trí Uyên cố sấn tới nhưng vẫn ôm , chỉ đành ngơ ngác ngước mắt Cơ Tuyên Trần.
Ánh mắt Cơ Tuyên Trần đến một tia d.a.o động cũng : "Đạo hữu, lạ với thì nên giữ cách, chuyện chắc cần dạy chứ."
007 tưởng ký chủ rõ mặt nên nhắc nhở: [Ký chủ, đây là phản diện đấy.]
Cơ Tuyên Trần lâu thèm để ý đến hệ thống, hôm nay tâm trạng khá nên giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn: [Biết, mắt.]
Tần Trí Uyên như lời của Cơ Tuyên Trần cho hình, thấy Cơ Tuyên Trần định bỏ , vội vàng túm c.h.ặ.t lấy cánh tay : " là Tần Trí Uyên đây mà."
Nói còn lấy tay chống má: "Tuy mặt đúng là già dặn hơn , nhưng cũng đổi quá nhiều , kỹ xem."
Cơ Tuyên Trần vẻ hồi tưởng, đó mới tỏ vẻ hiểu , kỹ mặt Tần Trí Uyên nữa, đó nhíu mày: "Tám năm chúng chẳng chấm dứt quan hệ đạo lữ , giờ tìm đến đây gì?"
Vẻ mặt Tần Trí Uyên đờ đẫn, hỏi ngược : "Chúng chấm dứt quan hệ đạo lữ hồi nào?"
Cơ Tuyên Trần càng nhíu mày sâu hơn: "Gần mười năm liên lạc, chẳng là mặc định chia tay ?"
Trước đây thấy con lúc yêu đương mà cả tháng liên lạc là coi như mặc định chia tay .
Tần Trí Uyên: "..." Cái thì đỡ bằng niềm tin ?
Tần Trí Uyên cố gắng giải thích: "Cái đó, giải thích , là vì kẹt trong bí cảnh, cách nào liên lạc với bên ngoài . Là của , nên để lời nhắn cho mới ."
Vẻ mặt Cơ Tuyên Trần vẫn đổi, việc Tần Trí Uyên thật trong dự tính của .
Im lặng một hồi lâu, đến khi nụ mặt Tần Trí Uyên sắp giữ nổi nữa, Cơ Tuyên Trần mới mở miệng.
"Tuy đây chúng đúng là thỏa thuận đạo lữ, nhưng thời gian trôi qua lâu như , lâu ngày gặp, đột nhiên bảo đạo lữ, vẫn thấy khó chấp nhận."
Nói xong Cơ Tuyên Trần thẳng hang động, đóng kết giới ngay cửa .
Tần Trí Uyên vẫn giữ nguyên nụ ban đầu, trông phần ... tấu hài.
"..." Ai cho , Vô Dục Hải một chuyến về mà mất luôn cả đạo lữ thế ?
Tám năm đúng là lâu thật, cũng chào hỏi tiếng nào, khi Tuyên Tuyên ngoài tin đồn tưởng lành ít dữ nhiều. mà... Tần Trí Uyên càng nghĩ càng chột , chẳng tìm cái cớ nào cho hồn.
Chuyện đúng là sai thật, nhưng cũng vì sự việc đến quá bất ngờ, đó nhốt thiên lao, ngoài .
Tần Trí Uyên chằm chằm cái kết giới ngoài hang động, dám xông bừa , chỉ đành đợi Tuyên Tuyên mở cửa .
Lần Vô Dục Hải tuy nguy hiểm, nhưng Tần Trí Uyên kiếm khối đồ trong đó.
Đem hết mấy thứ tặng cho Tuyên Tuyên, chắc là dỗ đạo lữ ngây thơ nhà về thôi nhỉ? Tần Trí Uyên thầm nghĩ với vẻ chắc chắn lắm.
Còn Cơ Tuyên Trần khi về hang động thì chỗ tu luyện cũ, định tu luyện tiếp.
Hệ thống 007 tưởng ký chủ đang giận, thấy cảnh thì thở phào, may mà ký chủ kiểu hễ giận là đập phá đồ đạc để xả giận.
Nó dè dặt hỏi: [Ký chủ, đang giận ?]
Cơ Tuyên Trần khẽ nhếch môi, tâm trạng cực kỳ : [Không, chỗ nào mà bảo đang giận?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-tui-khong-phai-nguoi/chuong-25-yeu-quai-cay-lieu-phan-dien-doan-chinh-25.html.]
007 lí nhí phản đối: [Rõ ràng là giận , ký chủ mà giận thì chẳng bảo quen phản diện .]
Cơ Tuyên Trần thấy cái hệ thống dễ lừa quá, bèn quyết định dạy bảo nó một chút.
[Con giỏi ngụy trang.]
007 hiểu ký chủ tự nhiên chuyện với : [Ký chủ thế là ý gì?]
Cơ Tuyên Trần lấy từ túi trữ vật một đĩa cá gói từ quán rượu , xé đầu cá gặm trả lời hệ thống: [ bây giờ cũng là con , nên cũng giỏi ngụy trang.]
007 cách ăn uống hoang dã của Cơ Tuyên Trần trong biển ý thức, chút tin . Ký chủ chắc là đang diễn thôi, chứ nếu ký chủ diễn, chắc vặn đầu phản diện như cái đầu cá .
[ , ký chủ thật lợi hại.]
Cơ Tuyên Trần cảm thấy 007 nhiều khi nghĩ quá, chẳng một cái hệ thống lấy lắm suy nghĩ kỳ quặc thế .
[Dù giận, nhưng theo những gì quan sát về loài , trong tình huống , cảm xúc hiện tại nên là ' giận'.]
Mắt 007 chớp chớp, hóa ký chủ thật, thực sự hề giận.
Cơ Tuyên Trần cũng chẳng buồn quan tâm cái hệ thống ngốc tiêu hóa nổi lời , cứ thế tiếp: [Làm việc gì cũng mục đích. Nếu hình tượng ngụy trang mang lợi ích gì cho , lời khuyên của là đừng . Theo quan sát của về những vụ việc tương tự, 'tỏ tức giận' sẽ giúp tối đa hóa lợi ích.]
007 đờ , đôi mắt mở to Cơ Tuyên Trần kiểu: "Cái gì cơ? Tui hiểu."
Cơ Tuyên Trần cũng chẳng hy vọng dạy bảo cái hệ thống mới lò còn ngơ ngác : [Không hiểu thì ghi , tự mà chơi.]
007 vui vì ký chủ chê ngốc, nó ghi lời ký chủ kho dữ liệu tung tăng chơi trò chọc len của .
Hai ngày Cơ Tuyên Trần khỏi hang động, thấy ngay một Tần Trí Uyên đang xổm cửa với bộ dạng cực kỳ đáng thương.
Vừa thấy Cơ Tuyên Trần, mắt Tần Trí Uyên sáng rực lên, nhảy bổ đến mặt , móc từ túi trữ vật một đống linh bảo.
"Tuyên Tuyên, sai , nên biền biệt lâu thế mà lời từ biệt, đừng giận nữa mà."
Lúc đầu Tần Trí Uyên nghĩ thông, nhưng xổm hang động hai ngày nay thì hiểu . Tuyên Tuyên nhà bảo quen là lời hờn dỗi thôi, thực là đang giận lắm đây.
Cơ Tuyên Trần liếc cũng chẳng thèm liếc đống linh bảo chân, bước thẳng luôn.
Tần Trí Uyên thấy định , nhanh tay lẹ mắt túm lấy tay áo Cơ Tuyên Trần.
Cơ Tuyên Trần phản kháng, Tần Trí Uyên thở phào, thu linh bảo túi trữ vật đeo lên thắt lưng cho Cơ Tuyên Trần.
"Đây là những thứ lợi cho yêu tu luyện công, tiện tay thu thập đấy, dùng hết tìm tiếp."
Cơ Tuyên Trần gì, chỉ im lặng.
Da mặt Tần Trí Uyên cũng dày thật, dù Cơ Tuyên Trần đáp lời, vẫn thể tự tự một suốt cả buổi.
Tuyên Tuyên tuy khỏi kết giới, nhưng trông vẫn chẳng khác gì lúc , đến cả giận dỗi cũng cách thể hiện.
Nếu đối phương mà ầm lên nhặng xị với , Tần Trí Uyên còn đường mà dỗ dành. Đằng Tuyên Tuyên cứ âm thầm hờn dỗi, như con rùa rúc sâu mai, Tần Trí Uyên chẳng bắt đầu từ .
Cơ Tuyên Trần Tần Trí Uyên lải nhải suốt quãng đường, kể về những chuyện thú vị gặp lúc tu luyện, bỗng thấy cảnh sắc xem mấy năm trời cũng trở nên thuận mắt hơn hẳn.
Cơ Tuyên Trần dắt theo Tần Trí Uyên, kẻ đang nắm c.h.ặ.t t.a.y vì sợ chạy mất, đến một thị trấn của phàm cách đó trăm dặm.
Quán rượu ăn thấy ngon, nên Cơ Tuyên Trần quyết định tới đó ăn một bữa, sẵn tiện gói thêm ít mang về.
Vừa bước quán, tiểu nhị chạy chào đón.
"Ô kìa, khách quan tới ạ!"
Tiểu nhị nhiệt tình, liếc Tần Trí Uyên một cái: "Lần dẫn cả bằng hữu theo nữa ?"
Cơ Tuyên Trần gật đầu, tiểu nhị vẫn híp mắt, chẳng hề thái độ lạnh nhạt của ảnh hưởng. Hắn dẫn hai lên phòng bao tầng hai.
Sau khi xuống, Cơ Tuyên Trần làu làu một tràng dài tên các món ăn.
Tiểu nhị ghi xong thì lui , chẳng mấy chốc thức ăn bưng lên. Đợi tiểu nhị khuất, Cơ Tuyên Trần xắn tay áo một cái thuật sạch, bưng đĩa gần nhất .
Trong đĩa là sườn cừu, Cơ Tuyên Trần trực tiếp dùng tay nắm lấy xương đưa lên miệng gặm.
Tần Trí Uyên: "..." Có cảm giác như một thư sinh nho nhã đột nhiên nổi khùng đ.á.n.h gục một tráng hán giữa đường , cái sự sai sai thì , chứ Tuyên Tuyên nhà thì thật sự hợp chút nào.
Cậu cố ngăn cản: "Tuyên Tuyên, dùng đũa ?"
Cơ Tuyên Trần mặt sang một bên, tiếp tục gặm sườn thèm trả lời.
Đến khi Tần Trí Uyên cầm đôi đũa đưa đến mặt, Cơ Tuyên Trần mới thèm liếc mắt: " với , mượn quản."
Tần Trí Uyên Cơ Tuyên Trần dịch xa một chút: "..."
Thôi , Tuyên Tuyên thích là . Ngoài việc trông văn nhã cho lắm thì cũng chẳng vấn đề gì. Mà cũng , hung thủ chắc là , ai bảo ăn kiểu đó mặt gì? Sư phụ hồn thì dạy đồ giỏi.
Hai ăn xong còn gói thêm vài món, Tần Trí Uyên tự giác trả tiền.
Sau đó hai về khu rừng nơi Cơ Tuyên Trần tu luyện, điều Tần Trí Uyên một nữa nhốt ngoài hang động.
Tần Trí Uyên sờ sờ cái mũi suýt thì đập kết giới, thở dài bất lực. Bị nhốt ngoài cửa nữa, chẳng thấy lạ chút nào, thậm chí bắt đầu thấy quen luôn .
Tần Trí Uyên cũng chẳng thấy cả, tu tiên chỉ cần chỗ thiền là tu luyện , trong túi trữ vật của cũng giường, tóm là để bản chịu thiệt.
Thậm chí còn thầm nghĩ, dáng vẻ Tuyên Tuyên lúc giận dỗi trông cũng đáng yêu phết.
Giữa lúc Tần Trí Uyên đang nghĩ vẩn vơ thì thấy từ xa đang lao về phía .