Xuyên Nhanh: Ký Chủ Nhà Tui Không Phải Người - Chương 23: Yêu quái cây liễu × Phản diện đoan chính 23

Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:37:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Cơ Tuyên Trần thỉnh thoảng cảm thấy, so với Tiêu Lương thì nhóc con nhà mới giống nam chính truyện tu tiên dành cho nam hơn. Giai đoạn đầu là hình mẫu tiêu biểu của thế hệ tu sĩ trẻ chính đạo, đó hắc hóa trở thành trùm ma tu, thiết lập kiểu gì cũng giống con cưng của trời.

ý nghĩ đó cũng chỉ lóe lên trong đầu Cơ Tuyên Trần một cái thôi. Tính đến hôm nay, mấy đứa con cưng của trời mà Cơ Tuyên Trần từng gặp thật sự chẳng mấy ai là .

Nhóc con nhà tam quan quá chính trực, đơn giản là cửa con cưng của trời.

Nghĩ ngợi linh tinh một hồi, Cơ Tuyên Trần né tránh đám canh gác bước địa lao.

Lúc tìm thấy Tần Trí Uyên, đang nhốt ở gian phòng sâu nhất. Đây là nơi canh giữ nghiêm ngặt nhất, cũng là nơi nhiều bùa chú và trận pháp nhất.

Cơ Tuyên Trần vốn chẳng rành về trận pháp, loay hoay mãi mới đục một lỗ hổng đó.

Anh dùng thần thức dò xét tình hình bên trong , kết quả thấy nhóc con đầy vết thương, xiềng xích trói c.h.ặ.t, thậm chí còn hai sợi xích sắt xuyên qua xương đòn.

Động tác phá giải trận pháp của Cơ Tuyên Trần khựng một nhịp, đó 007 thấy trận pháp mặt trực tiếp phá vỡ một mảng lớn.

007: [...] Nó dám hó hé gì. Lúc phận thật của ký chủ nó dám đắc tội, càng dám.

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh đến bất thường của ký chủ, 007 rúc sâu góc.

nó vẫn nhắc một câu: [Ký chủ, bình tĩnh, nếu trận pháp hỏng trực tiếp thế sẽ kéo khác tới đấy.]

Cơ Tuyên Trần vẫn tiếp tục động tác phá trận, dường như chẳng ảnh hưởng gì: [Biết , sẽ chuyện đó .]

Cơ Tuyên Trần cảm thấy bản tác động gì mấy. Nhóc con thương như cơm bữa, cũng chút quen , mang về chăm sóc đàng hoàng chắc là thể nhảy nhót tưng bừng như thôi.

Trong lúc Cơ Tuyên Trần giải khai phần lớn trận pháp, thần thức của cảm nhận đang tới. Anh nhíu mày, ?

Anh nghĩ ngợi một chút, quyết định ẩn nấp hình .

Mãi đến khi đối phương bước gian phòng nhốt Tần Trí Uyên, Cơ Tuyên Trần mới xuất hiện nữa.

Anh dùng thần thức quan sát tình hình hai bên trong, quyết định chỉ cần là sẽ gi.ết ch.ết kẻ ngay lập tức.

Lâm Dạ Tần Trí Uyên đang xích sắt treo lơ lửng khiến hai chân chạm đất, khẽ thở dài.

Tần Trí Uyên tiếng bước chân thì nhíu mày, ngước mắt qua những lọn tóc bết m.á.u, thấy Lâm Dạ thì dường như chẳng mấy ngạc nhiên, cúi đầu xuống.

Hai cứ im lặng như thế một hồi lâu. Sắc mặt Lâm Dạ ẩn trong bóng tối ngừng đổi, Cơ Tuyên Trần thông qua thần thức còn thấy gương mặt chút vặn vẹo.

nhanh, vẻ mặt Lâm Dạ khôi phục cái kiểu cà lơ phất phơ thường ngày, giọng cũng chẳng khác gì lúc Tần Trí Uyên dẫn Cơ Tuyên Trần gặp .

"Tiểu sư , thấy vẻ chẳng ngạc nhiên chút nào nhỉ."

Tần Trí Uyên cũng chẳng buồn Lâm Dạ: "Chẳng gì ngạc nhiên cả. Dù cũng là cho vị trí bí cảnh Thanh Nguyệt, lúc khỏi bí cảnh mai phục sẵn bắt giữ thì cũng chẳng gì lạ."

Lâm Dạ đáp lời ngay, một lúc lâu mới mở chiếc quạt xếp , bức tranh sơn thủy mặt quạt: "Tiểu sư nguyên nhân ?"

Tần Trí Uyên tỏ vẻ chẳng hứng thú chuyện với Lâm Dạ, nhắm mắt .

Lâm Dạ thấy thái độ lạnh nhạt của nhưng cũng ý định dừng .

"Tiểu sư , đừng trách , trách thì trách sư tôn . Ai bảo sư tôn thích thế gì. Trước sư tôn thương nhất, nhưng đó, ông dồn hết sự chú ý sang , dựa cái gì chứ?"

Gương mặt Lâm Dạ đầy vẻ đố kỵ, khóe miệng Tần Trí Uyên dường như giật giật.

vẫn nhắm mắt.

Lâm Dạ thấy Tần Trí Uyên phản ứng, dường như kích động, tiếp: "Dựa cái gì? Dựa cái gì mà sư tôn thương thương ? Cậu cái gì đáng để ông thương chứ? Cậu chẳng qua chỉ là nhỏ tuổi hơn , đáng yêu hơn thôi. Rõ ràng thiên phú tu luyện của hơn, dựa cái gì mà lão già đó đem hết đồ cho ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-tui-khong-phai-nguoi/chuong-23-yeu-quai-cay-lieu-phan-dien-doan-chinh-23.html.]

" đưa cho thì , cuối cùng chẳng đều rơi tay hết ." Nói Lâm Dạ lấy túi trữ vật của Tần Trí Uyên .

Tần Trí Uyên mặt sang một bên, nhắm mắt c.h.ặ.t hơn.

Lâm Dạ thấy phản ứng thì càng phấn khích: "Cậu ma khí trong ? Là đấy.

Cái danh ma tu của cũng là tung tin , cả cái tin đồn gi.ết tàn s.át cả thành cũng là tung đấy.

Còn về những vụ t.h.ả.m sát đó, đoán xem là ai ?"

Nói xong, Lâm Dạ nở một nụ cực kỳ đểu cáng.

Khóe miệng Tần Trí Uyên giật thêm cái nữa. Cơ Tuyên Trần thử áp đặt chuyện lên phàm bình thường, thấy nhóc con nhà chắc là đang tức đến mức sắp hộc m.á.u .

Anh đưa Lâm Dạ danh sách "cần tiêu diệt" đầu tiên, quyết định khi cứu nhóc con sẽ gi.ết tên Lâm Dạ đầu tiên.

Lâm Dạ lấy một viên đan d.ư.ợ.c màu trắng: "Tiểu sư , đây là gì ? Đây là loại đan d.ư.ợ.c khiến sống bằng ch.ết đấy.

Hahaha, , quằn quại trong đau đớn."

Vừa Lâm Dạ cầm đan d.ư.ợ.c tiến gần Tần Trí Uyên.

Cơ Tuyên Trần thấy tình hình , định xông địa lao gi.ết ch.ết Lâm Dạ.

Thế nhưng, thấy tiếng của nhóc con nhà : "Phụt, xin nhé sư , thật sự nhịn nổi nữa."

Cơ Tuyên Trần đang định xông cứu : "..."

007 đang xem cùng ký chủ: "???"

Lâm Dạ đang cầm đan d.ư.ợ.c: "!!!"

Viên đan d.ư.ợ.c trong tay suýt thì rơi xuống đất vì giật bởi tiếng đó.

Sắc mặt Lâm Dạ tối sầm: "Tần Trí Uyên, dám nhạo , sẽ cho thấy lợi hại ngay lập tức."

Tần Trí Uyên thật sự nhịn , thấy sư định diễn tiếp thì thấy chẳng cần thiết: "Sư , cuộc đối thoại của với sư phụ đêm khi đuổi khỏi sư môn, thấy hết ."

Lâm Dạ: "..." Vẻ mặt Lâm Dạ đổ sụp .

Tần Trí Uyên thậm chí còn thấy tiếng nghiến răng ken két của sư : "Nghe thấy ? Nghe bao nhiêu?"

Tần Trí Uyên ngáp một cái: "Nghe từ đầu đến cuối luôn."

Lâm Dạ: "..." Bây giờ Lâm Dạ thực sự đầu độc ch.ết thằng nhóc sư cho xong, thế là thằng cứ diễn kịch nãy giờ ?

"Vừa nhạo đấy hả?"

Tần Trí Uyên lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Bây giờ đang là cá thớt nên dám thật lòng: "Không , chỉ là thấy cái cách sư phụ nghĩ ngốc quá thôi."

Vẻ mặt Lâm Dạ tự nhiên đôi chút: " thế, nghĩ cái cách gì mà ngu ch.ết ."

Tần Trí Uyên nhưng ráng nhịn. Ngu á? Cậu nhớ rõ lúc đó ở linh tuyền, sư thế, còn bảo cách của sư phụ là thiên hạ khó tìm thứ hai, đúng là thiên tài trong giới mưu lược cơ mà.

Lâm Dạ nhặt viên đan d.ư.ợ.c đất lên, phủi phủi qua loa: "Đã hết thì đừng lằng nhằng nữa, há mồm ăn ."

Vẻ mặt Tần Trí Uyên cạn lời: "Sư , thể một cái thuật sạch ? Bẩn ch.ết ."

Lâm Dạ ném đại một cái thuật sạch lên viên t.h.u.ố.c: "Kỹ tính cái gì? Hồi nhỏ đồ rơi xuống đất chẳng vẫn ăn đấy thôi?"

 

Loading...