Xuyên Nhanh: Ký Chủ Nhà Tui Không Phải Người - Chương 20: Yêu quái cây liễu × Phản diện đoan chính 20
Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:37:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Đối phương lười biếng ngáp một cái: "Được , sự thật mà cũng thừa nhận thì cũng chẳng còn gì để ."
Ánh mắt chuyển sang Cơ Tuyên Trần, nhướng mày, đôi mắt đ.á.n.h giá Cơ Tuyên Trần từ xuống : "Đây là ai? Tiểu sư giới thiệu chút ?"
Tần Trí Uyên còn vẻ ngại ngùng khi ở mặt Cơ Tuyên Trần nữa, hào phóng giới thiệu: "Đạo lữ của , Cơ Tuyên Trần."
Rồi giới thiệu với Cơ Tuyên Trần: "Đây là sư cũ của , Lâm Dạ."
Cơ Tuyên Trần gật đầu chào đối phương.
Đối phương híp mắt, ánh mắt chút thiện cảm lắm: "Nhóc con, trốn nhanh đấy."
Cơ Tuyên Trần chuyện với , Tần Trí Uyên bước ngang một bước, chắn mặt Cơ Tuyên Trần.
"Lâm Dạ, đừng quá đáng, thấy Tuyên Tuyên nhà mới Trúc Cơ ? Anh đ.á.n.h nặng nhẹ, chạy xa chút nhỡ thương thì ?"
Lâm Dạ trợn trắng mắt, khóe môi nhếch lên, nụ ngoài da nhưng thịt ( giả tạo): "Gớm, Tuyên Tuyên nhà cơ đấy." Nói xong trợn mắt cái nữa, phe phẩy cái quạt vẻ ghét bỏ.
Khóe miệng Tần Trí Uyên giật giật. Sư phụ năm đó đuổi tên khỏi sư môn chắc chắn một phần công lao của cái miệng .
Hít sâu một , mặt Tuyên Tuyên vẫn giữ hình tượng, đ.á.n.h vô cớ. Nghĩ , mới thu bàn tay đang đặt cán d.a.o về.
"Đồ để chỗ ? Đưa cho , cần dùng."
Lâm Dạ gập quạt , phẩy tay một cách nhàm chán: " tìm cho ngay đây."
Ngáp một cái mới trong sân.
Một lát cầm một cái túi trữ vật, ném tùy ý cho Tần Trí Uyên, hai tay khoanh n.g.ự.c dựa khung cửa: "Xem , nếu thiếu gì thì đừng phiền nữa."
Tần Trí Uyên mở túi trữ vật kiểm kê cẩn thận, đó, nắm đ.ấ.m cứng , ngẩng đầu lên: "Sao đồ đạc trong của cái gì cũng thiếu mất một phần ba thế?"
Lâm Dạ bất lực dang tay: "Cái cũng chịu thôi, và thích, giữ đồ đương nhiên thu thù lao ."
Tần Trí Uyên nghiến răng: "Trước đây là sư của mà, tham đồ của sư mà thấy hổ ?"
Lâm Dạ Tần Trí Uyên, dùng quạt gõ trán: "Bây giờ sư của , hơn nữa một tu luyện bên ngoài khó khăn thế nào ? Sư cứ coi như tiếp tế cho sư ."
Tần Trí Uyên cảm thấy cơn giận bốc vùn vụt lên tận đỉnh đầu.
Rút song đao lao tấn công, nhưng hai bên phân thắng bại vẫn khó khăn.
"Nóng vội quá chuyện ." Lâm Dạ , dùng quạt gõ cổ tay Tần Trí Uyên.
Dao trong tay Tần Trí Uyên loạng choạng trong giây lát, nhưng nhanh định .
"Dạo luyện đao ? Nhìn xem thành cái dạng gì ? Sao còn kém hơn cả hai năm thế?"
Tần Trí Uyên phục: "Kém chỗ nào, tu vi rõ ràng tinh tiến ."
Lâm Dạ chỉ nhướng mày: "Tu vi tinh tiến là chuyện , nhưng căn bản bỏ bê."
Cơ Tuyên Trần bên cạnh, c.ắ.n một miếng đùi gà Tần Trí Uyên nhét cho, xem say sưa ngon lành.
Ban đầu 007 cũng coi như bình tĩnh, nhưng khi thấy Tần Trí Uyên Lâm Dạ dùng nan quạt vỗ ngã xuống đất, hồi lâu dậy nổi, nó mới lên tiếng: [Ký chủ, đỡ phản diện dậy ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-tui-khong-phai-nguoi/chuong-20-yeu-quai-cay-lieu-phan-dien-doan-chinh-20.html.]
Cơ Tuyên Trần lắc đầu: [Không cần, sẽ tự dậy, cần đỡ.]
007 cứ thấy phản ứng của ký chủ lạnh lùng quá: [Ký chủ, xót ?]
Cơ Tuyên Trần ngậm xương gà, vẻ mặt vô tội: [Tại xót? Lâm Dạ chừng mực, thương nhóc con, hơn nữa Lâm Dạ hướng dẫn đúng chỗ.]
Ít nhất thì trình độ cao hơn – cái kẻ nửa mùa nhiều. Nếu nhóc con thể ghi nhớ hết những gì dạy, kỹ năng sử dụng song đao sẽ tinh tiến ít.
007: [???] Sao tui bọn họ đang dạy học nhỉ? Chẳng vì hai bất hòa nên mới đ.á.n.h ?
Cơ Tuyên Trần thoáng hơn 007 nhiều, tình cảm của con luôn phức tạp, những chuyện thể chỉ bề ngoài. Tuy thấu qua bề ngoài, Cơ Tuyên Trần cũng rõ mối quan hệ giữa hai , nhưng Cơ Tuyên Trần giáo d.ụ.c 007 thì dư sức.
[Con phức tạp lắm, đừng cố nghiên cứu ngôn ngữ và quá trình sự việc của họ. Cậu học cách dùng lượng mã code khổng lồ trong kho dữ liệu của để phân tích, tổng kết xem việc bên nào lợi hơn, từ đó phán đoán mối quan hệ của họ.]
007 ch.óng mặt, cảm thấy cả gian ý thức đang cuồng: [Ký chủ, chậm thôi, đợi tui ghi chép .]
Cơ Tuyên Trần: [...] Thôi bỏ , đôi khi học cách từ bỏ. Luôn những hệ thống vận dụng kho dữ liệu, nhưng chúng ưu điểm riêng, cần thiết yêu cầu việc hảo.
[Đừng ghi nữa, ghi cũng hiểu .]
Tuy 007 cảm thấy lời ký chủ tổn thương lòng tự trọng của hệ thống, nhưng khi vận hành kho dữ liệu nữa, hiện tượng cuồng mắt đúng là đỡ hơn nhiều.
Trận đấu giữa Tần Trí Uyên và Lâm Dạ cuối cùng kết thúc với việc Lâm Dạ vẫn phe phẩy quạt một cách tiêu sái, còn Tần Trí Uyên bẹp đất dậy nổi.
"Lần đến, sẽ dùng trình độ đấu với . Tiểu sư luyện tập cho , cách để ấn sư xuống đất gần thêm một bước đấy."
Tần Trí Uyên im bất động đất, tí hon trong lòng bắt đầu lăn lộn. Mất mặt quá, mất mặt quá, nhịn mà đ.á.n.h mặt Tuyên Tuyên chứ? Lẽ nên đợi tối nhân lúc Tuyên Tuyên để ý đến tìm Lâm Dạ tỷ thí .
Thấy nhóc con hồi lâu dậy, Cơ Tuyên Trần bước tới thi triển một thuật sạch lên , mới kéo từ đất lên.
Thấy nhóc con cúi đầu gì, Cơ Tuyên Trần cũng gì, chỉ lấy t.h.u.ố.c trị thương Tần Trí Uyên nhét cho bôi chỗ thương của nhóc con.
"Tuyên Tuyên, thấy vô dụng lắm ?"
Lúc hỏi câu giọng Tần Trí Uyên nhỏ, nhưng Cơ Tuyên Trần vẫn thấy, Tần Trí Uyên với ánh mắt kỳ lạ.
"Sao nghĩ thế? Anh tu vi cao hơn , đ.á.n.h là chuyện bình thường mà."
"Hơn nữa tuổi gấp đôi còn hơn chứ, mà đến tuổi , chắc chắn lợi hại hơn nhiều."
Được an ủi như , tâm trạng Tần Trí Uyên hơn hẳn.
Cơ Tuyên Trần bổ sung thêm một câu: " nếu thấy lấy đồ của , còn đ.á.n.h , trong lòng khó chịu thì đợi khỏi kết giới, cũng thể giúp gi.ết ."
Biểu cảm của Tần Trí Uyên ngơ ngác, vẻ mặt nghiêm túc giống đùa của Cơ Tuyên Trần, lắp bắp.
"Không... cần , thật sư đối xử với lắm."
Nói xong câu , Tần Trí Uyên vẫn yên tâm: "Thật sự cần . Sư của , đừng thấy cà lơ phất phơ, đuổi khỏi sư môn, trộm đồ của , còn đ.á.n.h , nhưng với lắm, ví dụ như..."
Tần Trí Uyên đột nhiên bí từ, đó đành bỏ cuộc: "Tóm tìm gây phiền phức."
Cơ Tuyên Trần thấy nhóc con thực lòng gây phiền phức cho Lâm Dạ, bèn gật đầu đồng ý.
Tần Trí Uyên lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
007 cứ thấy lời thoại sai sai ở đó, hình như trong mấy bộ truyện tổng tài bá đạo xem, nữ chính phàn nàn cũng kiểu . vẻ mặt chân thành của phản diện, nghĩ đến tình cảm vẻ thâm sâu giữa phản diện và sư của phản diện trong cốt truyện, thì chuyện đối phương cho ký chủ gây phiền phức chắc là thật.