22
Ba chúng gây chú ý như đoàn đông đúc . Chúng thoắt ẩn thoắt hiện, len lỏi giữa những bóng tối của hòn đảo, nhồi t.h.u.ố.c nổ các cột trụ, cửa hầm và những khe hở cạnh kho dầu.
Tiếng nổ vang lên liên tiếp, đám bảo vệ loạn thành một bầy ong vỡ tổ.
Chúng quăng t.h.u.ố.c nổ những nơi cần thiết, tiện tay phóng hỏa vài chỗ. Chỗ nào bảo vệ, chúng quăng b.o.m chỗ đó. Chỗ nào đang loạn, chúng thêm một mồi lửa.
Nhìn bọn chúng chạy đôn chạy đáo, bốn bề đều là lửa cháy ngút trời, chúng lớn.
Sở Sở tựa lưng tường thở dốc, đến mức nước mắt trào : “Đột nhiên chị cảm thấy... c.h.ế.t như thế ... cũng tệ.”
Tiểu Thúy thở nhưng vẫn giơ tay tán thành: “Thật mới mẻ quá, cuối em thấy thế là khi máy bay.”
Máy bay?
Đầu óc chợt lóe lên một tia sáng.
Khi lén đám khách khứa chuyện, từng họ phàn nàn rằng một vị khách cực kỳ cao quý, vì ông mà họ xây riêng một bãi đáp trực thăng.
và Sở Sở trao đổi ánh mắt.
Chúng phát hiện bãi đáp trực thăng ở ngay gần đây, và vị khách đó mới đến sáng nay. Điều đó nghĩa là ở nơi đó khả năng đang đỗ một chiếc trực thăng, mà Sở Sở vì đóng phim nên từng thi lấy bằng lái trực thăng .
Tiểu Thúy reo hò: “Tuyệt quá, chúng c.h.ế.t !”
Chúng áp sát những bức tường đổ nát, nhảy qua hàng rào thấp, giẫm lên đống gạch vụn, điên cuồng chạy về phía bắc của hòn đảo.
Tiếng t.h.u.ố.c nổ vẫn nổ vang trời ở phía lưng. Từng đợt ánh lửa soi rõ bóng dáng hớt hải của chúng . Đất đá chấn động lăn xuống rầm rầm, lá cây rung chuyển xào xạc. Tiếng s.ú.n.g liên tục vang lên từ phía .
Tiểu Thúy ngã nhào mấy bận. Mỗi cô ngã, và Sở Sở vực cô dậy.
Chúng nghiến răng chịu đựng, băng qua làn đạn mà tiến về phía .
“Cố gắng chút nữa thôi, sắp đến nơi .”
Ngay khi chúng tưởng chừng chạm tay hy vọng, trong rừng truyền đến một tiếng hét lạnh lẽo: “Phát hiện mục tiêu !”
Ba tên bảo vệ lăm lăm tay s.ú.n.g, bao vây từ hai phía. Chúng chặn lối duy nhất dẫn tới bãi đáp trực thăng.
23
Tiểu Thúy bỗng nhiên bước lên phía . Cô vớ lấy một khúc gỗ, hét lên với và Sở Sở: “Hai lùi ! Để em cản chúng!”
Lòng lạnh toát: “Tiểu Thúy! Em điên ? Làm mà cản đạn chứ?”
Cô đầu , mỉm với nháy mắt: “Chị , hồi em từng tập chạy ngắn đấy, em nhanh nhẹn lắm. Với ... em vốn cũng chẳng xa nữa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong/chuong-9.html.]
Cô chỉ tay phần bụng đang chảy m.á.u ròng ròng, nhe răng : “Em trúng đạn lâu , cứ mải chạy nên kịp với chị đấy thôi.”
Cổ họng nghẹn đắng: “Tiểu Thúy, chị xin em…”
Tiểu Thúy lắc đầu, nước mắt rơi lã chã nhưng cô lau. Cậu , gật đầu thật mạnh: “Chị em sống tiếp.”
Nói xong, cô đẩy mạnh , lao thẳng về phía đám canh gác. Cô vung gậy gỗ loạn xạ như phát điên để thu hút sự chú ý về phía .
Đám lính canh lập tức dồn bộ hỏa lực bóng dáng nhỏ bé đó. Tiếng s.ú.n.g chát chúa vang lên.
Sở Sở chộp lấy cổ tay , kéo tuột hầm ngầm sâu trong rừng. Chị khẽ nhưng vô cùng kiên định: “Con bé chọn cách của riêng .”
nấc lên, ngừng giãy giụa: “Em thể bỏ em ... Bà v.ú mà em quen bảo chỉ cần theo em là em sẽ sống mà...”
Sở Sở giữ c.h.ặ.t lấy vai, ấn xuống: “Nếu em c.h.ế.t, sự hy sinh của Tiểu Thúy sẽ trở nên vô nghĩa.”
Cả run rẩy bần bật, nhưng chị đúng.
Trên đảo, lửa cháy ngút trời, tiếng s.ú.n.g nổ vang vọng dứt. Bóng dáng của Tiểu Thúy nhỏ dần chìm nghỉm trong biển lửa...
Giây phút cuối cùng, thấy tiếng hét khàn đặc của cô : “ thèm tên là Tiểu Thúy ! chẳng thích cái tên các đặt cho chút nào hết! Tên của là…”
Đoàng! Tiếng s.ú.n.g nổ vang, vùi lấp tất cả.
Nước mắt lã chã rơi, nhưng đôi chân thể dừng . Bởi vì chỉ cần chậm trễ một giây thôi, chúng sẽ bỏ mạng tại nơi .
24
Sau khi chúng hầm, phía vọng tiếng của đám bảo vệ.
Đoạn đường cuối cùng, Sở Sở gần như nghiến răng dùng ý chí để trụ vững. Chị vịn tường, thở dốc từng cơn. Máu men theo bờ vai chảy xuống, nhỏ tí tách mặt đất.
dìu chị tiến về phía , giọng run rẩy đến lợi hại: “Sắp đến ... Chị ráng chịu đựng thêm một chút nữa thôi.”
Sở Sở nghiến răng: “Chị thể c.h.ế.t ở đây , chị còn lái máy bay đưa em mà.”
Khi chúng thoát khỏi lối của hầm ngầm, mắt hiện một sân trống trải. Giữa bãi đất, quả nhiên một chiếc trực thăng đang đỗ.
Cả hai chúng lao tới như phát điên. Cửa máy bay khóa, chúng giật mạnh .
Vừa bò bên trong, và Sở Sở đồng thời sững sờ.
Trước đây Sở Sở từng ép học lái máy bay để đóng phim, nhưng đó là loại máy bay đời cũ từ bảy năm . Còn chiếc mặt là mẫu mới , từ bảng điều khiển đến cách bố trí đều khác biệt.
Sở Sở chằm chằm bảng điều khiển vài giây, hít một thật sâu: “Thôi kệ, đ.á.n.h cược một ván !”