Ông chính là ông trời.
Đến cả những lâu năm trong thanh lâu như bà v.ú còn chẳng dám đắc tội với ông . Vậy nên còn ai thể cứu đây?
Sự tuyệt vọng dâng lên như thủy triều.
tựa bức tường lạnh lẽo, từ từ nhắm mắt . Ý thức dần trôi xa trong sự giằng xé giữa cơn đau và cái đói.
Ngay khi tưởng sẽ hành hạ đến c.h.ế.t, thì tiếng bước chân khác đang tiến gần.
12
Khoảnh khắc cánh cửa đẩy , ánh đèn dầu soi sáng bước .
Là Sở Sở. Chị khoác lớp áo mỏng manh, trang điểm cực kỳ tinh xảo. Giữa căn phòng nồng nặc mùi m.á.u và ẩm mốc , chị hiện lên như một con công trắng lạc hang sói.
Mà phía chị , là lão quản sự.
Sở Sở ngước mắt liếc khẽ hừ lạnh, giọng mang theo vẻ kiêu kỳ bẩm sinh: “Hóa đây là đứa mà gần đây để mắt tới ?”
Tên quản sự lập tức nịnh nọt, xua tay lia lịa: “Đâu , dám. Nàng bộ dạng vàng vọt gầy gò của nó xem, so với một đầu ngón tay của nàng chứ?”
Sở Sở bĩu môi: “Thiếp chịu . Chàng , chỉ thôi.”
Giọng điệu nũng nịu chỉ cần cất lên là đủ khiến đàn ông tự nguyện quỳ rạp chân. Quả nhiên, tên quản sự lập tức dỗ đến mụ mị cả : “Được, , nàng gì cũng đúng hết.”
Ông nhướng mày, tùy tiện phất tay: “Vậy thì g.i.ế.c con ranh .”
Tim thắt dữ dội.
Sở Sở đột nhiên đưa tay , ấn lấy cổ tay ông .
“Ơ kìa… Liêu lang.” Giọng chị dịu dàng như đang hát: “Giữ nó nha cho .”
Chị cúi đầu, vũng m.á.u loang lổ mặt đất, khẽ bồi thêm một câu: “Thiếp cũng đang thiếu một nha cận.”
Lão quản sự nghi hoặc : “Ở đây thiếu gì , đứa nào mà chẳng nhanh nhẹn hơn nó?”
Sở Sở gì, chỉ chậm rãi xổm xuống. Chị nâng tay, bóp lấy cằm , ép ngẩng mặt lên.
Vết m.á.u bẩn từ má trượt xuống, vương lên đốt ngón tay trắng muốt của chị . Đây là đầu tiên chúng thực sự thẳng mắt .
Ánh mắt chị lạnh, nhưng sâu trong con ngươi lóe lên một tia sáng sắc lẹm, giống như ánh đao, giống như một cơn bão.
Chị bỗng khẩy, giống như giễu cợt, giống như ám chỉ: “Dáng dấp nó đấy. Thiếp cũng nên... đào tạo một kế nghiệp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong/chuong-5.html.]
Lão quản bỗng sự ngẩn , đó như hiểu vấn đề, lập tức gật đầu khúm núm: “Được ! Vậy thì chiều ý nàng hết.”
13
Cứ như thế, nghiễm nhiên trở thành nha của Sở Sở.
sống sót từ bờ vực của cái c.h.ế.t, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu của một loại địa ngục khác.
Làm nha cận thực sự chuyện mà ai cũng thể đảm đương. Trước đây, chỉ để lộ diện mặt Sở Sở, huấn luyện ròng rã ba tháng trời. Huống hồ là trở thành hầu cận bên cạnh chị .
Lần huấn luyện còn tàn khốc hơn nhiều. Đó là sự t.r.a t.ấ.n về tâm lý, áp chế về thể xác và những bài kiểm tra hồi kết.
Có khi quỳ suốt nửa ngày cử động, khi ép ngâm tay nước đá cho đến khi mất cảm giác, hơ chậu than nóng đến đau rát. Chỉ cần khựng một chút là sẽ phạt roi ngay lập tức.
Đến lúc ngủ buổi đêm cũng luôn rình rập trong bóng tối để giám sát .
buộc học cách im lặng, buộc học cách phục tùng. Khi gặp Sở Sở, đầy rẫy những vết thương, nhưng dù thì vẫn còn sống.
bất kỳ cơ hội nào để ở riêng với Sở Sở. Suốt một tháng trời, hầu như nào hầu hạ chị cũng đều một kẻ với ánh mắt lạnh lẽo canh chừng cách đó xa.
Đôi khi Sở Sở tiếp khách, cũng ngoài cửa để học hỏi.
Người đến đây đông. Trong đó, đương nhiên cả lão quản sự . Chẳng trách hôm đó Sở Sở chỉ cần một câu là ông cam lòng đồng ý.
Có những kẻ tìm đến đây cực đoan và biến thái.
thường xuyên thấy tiếng Sở Sở đau đớn kêu la, tiếng nấc nghẹn và những thở dồn nén đầy chịu đựng ở trong phòng.
Mỗi khi cửa mở , mùi hương phấn son lấn át bởi mùi mồ hôi và mùi tanh của m.á.u.
Lúc nào Sở Sở ũng hành hạ đến mức đầy thương tích, thế nhưng chị vẫn cố gượng thẳng lưng để đám nha dìu dậy.
Mỗi chứng kiến cảnh tượng đó, cổ họng nghẹn đắng. chỉ mặt , nỡ thêm.
14
Có lẽ Sở Sở vẫn nơi chị đang ở thực chất là một thanh lâu giả.
nhớ đây lão quản sự rằng mảnh giấy “ kịp truyền đến tay Sở Sở thì phát hiện”.
Sự kiểm soát ở đây quá đỗi gắt gao, nếu liều lĩnh tìm cách truyền tin, lẽ đến mạng cũng chẳng còn. quyết định sẽ tự thăm dò .
Trở thành nha của Sở Sở quả thực là thiên đường so với việc tạp dịch ở hậu viện. Ít nhất, còn ăn đòn roi, cũng chịu đói khát.
Thỉnh thoảng Sở Sở ăn hết, chị sẽ tùy ý hất tay đưa đồ ăn cho , sẽ ăn ngấu nghiến.