Có lẽ chị nhận bắt cóc, cũng lẽ chị thực sự nhập vai quá sâu .
Suy tính kỹ càng, quyết định nhét một tờ giấy nhỏ lớp lót trong của áo bông mà Sở Sở mặc. Thời tiết ngày càng lạnh, bắt đầu chuyển sang mặc áo bông dày, quần áo dày nặng.
rõ đồ vật tiếp xúc với Sở Sở đều trải qua kiểm tra nghiêm ngặt, nhưng vẫn nhịn mà đ.á.n.h cược một , dẫu chỉ một phần vạn khả năng.
cam chịu suốt ba tháng trời, dù cho phát hiện chăng nữa… Bọn chúng cũng chắc nghi ngờ ngay lập tức.
cúi đầu, giả vờ như đang tập trung giặt giũ. Khoảnh khắc lật lớp lót áo bông , đầu ngón tay run bần bật.
Một tờ giấy nhỏ thấm nước, nhăn nhúm, bí mật nhét trong. Trên đó chỉ sáu chữ… [Tất cả đều là giả.]
Giây phút giao bộ quần áo , tim như nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
8
Suốt hai tháng ròng rã khi nhét tờ giấy đó, sợi dây thần kinh của luôn căng như dây đàn. Tiền sảnh bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, cũng chẳng ai gọi tra hỏi, cũng thấy ai nhắc đến việc quần áo khác đụng chạm.
Xem phần lớn là Sở Sở phát hiện tờ giấy đó. Sự thất vọng hòa lẫn với cảm giác may mắn khiến cả đêm ngủ yên giấc.
Việc phơi quần áo là do một chuyên trách đảm nhận.
hiểu quá rõ quy trình xử lý y phục ở đây. Giặt, phơi, ủi, xông hương, gấp gọn, mỗi một khâu đều do những khác phụ trách.
Nói cách khác, tờ giấy nhét thể lộ ở bất kỳ giai đoạn nào, thế nhưng chuyện vẫn sóng yên biển lặng.
Dù nhận kết quả như mong đợi, nhưng ít nhất vẫn lôi ánh sáng. Đó là kết quả nhất .
Thỉnh thoảng lúc tán gẫu, Tiểu Thúy nhắc rằng dạo Sở Sở thiết với một gã bán hương dạo.
thuận miệng hỏi: “Thân thiết kiểu gì?”
Tiểu Thúy xắn tay áo, vẻ mặt đầy hóng hớt: “Thì là... dạo Sở Sở chỉ dùng hương nhà thôi.”
“Chị đích mua ?”
“Ôi dào mà , chị ngoài đều canh chừng, chỉ là bảo hầu mua, nhưng nhất định mua của nhà đó.”
ngẩn : “Như mà gọi là thiết á?”
“Chị ? Sảnh đang đồn ầm lên kìa, bảo là gã bán hương đó trông tuấn tú lắm, lọt mắt xanh của Sở Sở .”
Tin đồn mà lan đến tận hậu viện thì chứng tỏ phía bàn tán xôn xao lắm .
Sống lưng bỗng toát một lớp mồ hôi lạnh. Sự kiểm soát đối với Sở Sở ở nơi thực sự quá gắt gao. May mà tờ giấy của vẫn phát giác.
Cứ thế trôi qua thêm một tháng. Khi đang giặt đồ ở hậu viện, đột nhiên ai đó quát lớn một cách thô bạo.
“Mày… đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong/chuong-3.html.]
Đó là hai bà già, nét mặt u ám, đằng đằng sát khí.
Tim giật thót, quần áo tay suýt chút nữa rơi tọt xuống chậu nước. Chẳng lẽ... là chuyện tờ giấy?
đành bấm bụng theo.
Bọn họ dẫn cửa , thô bạo đẩy đến một tấm ván gỗ.
“Con nhỏ giặt đồ sức lắm, bắt nó khiêng !”
cúi xuống . Trên tấm ván là một đàn ông be bét m.á.u, mặt mũi đ.á.n.h đến mức còn nhận nhân dạng. Trong khí sặc nồng mùi m.á.u và mùi hôi thối.
nén nỗi sợ hãi, phụ giúp khiêng hậu viện.
Quản sự lạnh lùng liếc . Ngay đó, ông đầu đối mặt với , cao giọng quát: “Tất cả cho kỹ ! Đây chính là kết cục của kẻ dám tiếp cận Sở Sở!”
Trên tay quản sự đang kẹp một tờ giấy nhỏ. Trên đó là sáu chữ nguệch ngoạc… [Tất cả đều là giả.]
Mắt tối sầm , cảm giác m.á.u trong như chảy ngược. Là tờ giấy cho Sở Sở, tờ giấy mà cứ ngỡ là ai phát hiện.
Tai ù , đôi chân nhũn còn chút sức lực. May đám tì nữ và các bà già xung quanh cũng đang hoảng sợ, đa đều la hét và lùi vì thấy m.á.u.
Trong lúc hỗn loạn, sự thất thần của trông quá lộ liễu.
Quản sự tiếp tục gằn giọng cảnh cáo: “Ba tháng , trong quần áo của Sở Sở tìm thấy thứ ! Thằng bán hương ranh con dám báo tin mật cho Sở Sở! Nếu nhờ bà già ướp hương nhanh mắt, thì tờ giấy lọt tay Sở Sở !”
Gã bán hương yếu ớt phản kháng: “Không ... …”
Lời dứt, lão quản sự tung một cước đá lật nhào : “Còn dám chối ? Sau đó Sở Sở liên tục mua hương nhà mày, mày đưa ám hiệu cho cô thì còn là ai nữa?”
Lúc kéo , ánh mắt gã bán hương đờ đẫn đến mức gần như tuyệt vọng.
Lòng chùng xuống tận đáy vực.
Sau khi màn g.i.ế.c gà dọa khỉ kết thúc, lão quản sự đang định rời , nhưng khi đầu , ông bỗng liếc thấy khuôn mặt mới lau sạch nước.
“Con nhỏ trông cũng xinh xắn đấy nhỉ…”
Đôi mắt ông đảo liên hồi.
Ông cất giọng: “Mày… theo tao.”
kinh hãi ngẩng đầu: “Nô tì... Nô tì gì sai cả…”
Ông lạnh: “Vẻ mặt chột của mày, tao rõ mồn một. Nghe đây mày còn dám năng bậy bạ mặt Sở Sở, đúng ?”
Đầu óc vang lên một tiếng oành, còn kịp vùng vẫy thì lôi xềnh xệch khỏi sảnh .