“ nếu mày gây chuyện sinh sự...” Gã , nụ đầy âm hiểm: “Tao nhớ trong hồ sơ của mày rõ ràng. Mày là trẻ mồ côi, đúng ?”
Máu trong lập tức đông cứng .
Đương nhiên nhớ rõ bản sơ yếu lý lịch đó. Khi nộp hồ sơ, họ yêu cầu điền thông tin chi tiết, bao gồm cả danh tính, đơn vị công tác của bố ,... thành thật điền hết .
Cuối cùng cũng hiểu tại họ chọn trúng . Bởi vì họ cần những bất kỳ mối quan hệ xã hội nào.
sức gật đầu, nước mắt ngừng rơi xuống: “Ngài yên tâm... nô tì nhất định sẽ bừa ạ.”
5
Thế nhưng vẫn lỡ lời. Đó là lúc đang bưng nước cho chị Sở Sở.
Vì quá lo lắng, buột miệng một từ hiện đại nên xuất hiện. Ngay đó, mụ tú bà trong thanh lâu túm c.h.ặ.t lấy tóc , lôi xềnh xệch từ trong phòng ngoài.
“Quỳ xuống!”
Đầu gối đập mạnh xuống đất.
“Nô tì... Nô tì chỉ là lỡ miệng thôi...”
Nước mắt trào nhanh và dữ dội. Đây là đầu tiên kỹ năng diễn xuất của cứu mạng .
Mụ tú bà chằm chằm hồi lâu, cuối cùng mụ hừ lạnh: “Tốt nhất là mày thật sự lỡ miệng.” Mụ cúi hạ thấp giọng: “Nếu thì tất cả chúng đều sẽ gánh nổi hậu quả .”
Sau đó mụ đầu, quát tháo những bên cạnh: “Tiểu Thúy, mang nó ! Từ hôm nay trở , ngươi…” Mụ dùng quạt chỉ mặt : “Không phép xuất hiện mặt Sở Sở nữa.”
ngẩn , vô thức hỏi : “Vậy... Vậy nô tì gì ạ?”
Mụ như thấy một câu chuyện cực lớn: “Làm gì ? Giặt đồ, cọ bồn cầu, gánh nước, vác củi. Chỗ nào bẩn thì đến đó, chỗ nào mệt thì chỗ đó.”
buột miệng: “ đến đây để diễn viên mà...”
Mụ “” lên một tiếng, cực kỳ lạnh lẽo: “Không mày ứng tuyển thành công ? Thân phận mà mày ứng tuyển là nô tì, mà chẳng nô tì những việc ?”
há hốc miệng, thốt nên một lời nào.
Ở đây điện thoại, giấy tờ tùy , bất cứ thứ gì thể chứng minh là ai. Khi lấy đồ vật liên lạc với bên ngoài và chứng minh thư, dám phản kháng.
6
Ba tháng tiếp theo, ném hậu viện. Ngày ngày gánh nước, giặt đồ, vác củi, cọ sàn. Trời sáng dậy, trời tối mịt mới nghỉ.
Tiếng đàn sáo, tiếng , tiếng tán tỉnh ở sảnh cách biệt với bởi một cánh cửa dày cộm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong/chuong-2.html.]
Chị Sở Sở ở phía hoa khôi, còn ở phía một đứa nô tì đến cái tên cũng xứng . Điều khiến bất kỳ cơ hội nào để tiếp cận chị .
Tiểu Thúy, ở cùng phòng với , gần như theo sát giám sát rời nửa bước. Cô nơi đồng hóa .
Một đêm khuya nọ, thử hỏi khéo cô : “Tiểu Thúy, em từng nghĩ... gì ?”
Cô thêu hoa, ngẩng đầu lên trả lời: “Thêu hoa chứ gì.”
hỏi: “Thế còn tương lai xa hơn thì ?”
Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu lên, mặt lộ một vẻ mong đợi gần như ngây thơ: “Em còn hai tháng nữa là kết thúc , sẽ nhận tận hai trăm triệu đấy. Đến lúc đó em sẽ thật xa, bắt đầu cuộc sống mới.”
Khóe miệng khẽ nhếch lên một cách cứng nhắc: “Hai trăm triệu ... Nhiều thật đấy.”
Xem con mà mỗi nhận đều giống .
Ngược cô còn khuyên nhủ , giọng điệu chân thành: “Cho nên chị đừng vùng vẫy gì nữa.” Cô ghé sát tai , hạ thấp giọng: “Trước đây cũng từng một cô gái bỏ trốn đấy.”
Tim bỗng chùng xuống: “Sau đó thì ?”
Cô nhún vai, giọng điệu nhẹ bẫng: “Em . Dù thì đó bao giờ thấy cô nữa, còn thì em cũng chẳng gì.”
Sau lưng lập tức toát một tầng mồ hôi lạnh, cảm giác lạnh lẽo chạy từ xương sống lan thẳng lên da đầu.
dám hỏi thêm một chữ nào nữa.
7
Mùa đông giá rét nhanh ch.óng kéo đến. Mỗi ngày đều vò giặt quần áo của cả thanh lâu trong nước đá lạnh buốt. Ngón tay đông cứng đến tím tái, nứt nẻ, chỉ cần chạm nhẹ là đau thấu xương gan.
Thỉnh thoảng mới phép bước khỏi hậu viện. sẽ thấy con phố cổ xây dựng và tu sửa vô cùng tỉ mỉ .
Đường lát đá xanh, tiệm rượu, lâu, l.ồ.ng đèn. Thậm chí phía cuối con phố còn thể thấp thoáng thấy một góc của hoàng cung.
Nơi xây dựng quá đỗi chân thực, thật đến mức đôi khi cũng ngẩn . Rốt cuộc là bắt cóc, là thực sự xuyên .
Dựa theo "thế giới quan" của bọn chúng, nơi là một quốc gia cổ đại nhỏ bé biệt lập với thế giới.
Khách đến thanh lâu đủ hạng , khi thì là quý tộc, khi thì là vương gia. Cứ cách ba năm bữa hoàng t.ử vi hành.
ngoại lệ, hầu như nào cũng chỉ đích danh Sở Sở.
Mỗi ở hậu viện đèn l.ồ.ng đỏ treo sảnh sáng rực, tim đau thắt như ai đó bóp nghẹt.
Thời gian trôi qua, thậm chí bắt đầu hoài nghi chính . Liệu sự khựng nơi đầu ngón tay của Sở Sở ngày hôm đó… chỉ là ảo giác của thôi ?