Từ yến tiệc hôm đó, trong cung một sự đổi vi tế.
Không ai thẳng , nhưng tất cả đều ngầm hiểu một điều:
Thất công chúa Trần Uyển Nhi còn là thể tùy tiện động nữa.
Cung nữ hãm hại nàng tra xét suốt ba ngày, cuối cùng nhận tội. Lời khai “đúng quy trình” — theo lệnh khác, nhưng đó là ai thì… c.h.ế.t cũng .
Hoàng hậu hạ lệnh xử trí gọn gàng.
Không truy tận gốc.
Không lớn chuyện.
Như thể thứ chỉ là một t.a.i n.ạ.n nhỏ trong yến tiệc.
Uyển Nhi tin đó, chỉ nhạt.
Nàng ngây thơ đến mức tin rằng chuyện kết thúc.
Ngược , nàng rõ:
Đây chỉ là sự khởi đầu.
---
Mấy ngày , Uyển Nhi “mời” khỏi điện.
Không Hoàng hậu.
Không Quý phi.
Mà là… Tạ Cảnh Hoài.
Tiểu Đào tin, tay run đến mức suýt đ.á.n.h rơi chén . “Công chúa… Vương gia gọi ?”
Uyển Nhi gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh. “Ừ.”
Bình tĩnh đến mức chính nàng cũng thấy lạ.
Nàng y phục, trang điểm cầu kỳ, chỉ buộc tóc gọn gàng. Trước khi , nàng dặn Tiểu Đào một câu khẽ.
“Nếu hôm nay về muộn, nhớ khóa cửa điện sớm.”
Tiểu Đào sững . “Công chúa…”
Uyển Nhi mỉm . “Không . Ta còn sống .”
trong lòng nàng hiểu rõ.
Câu … lúc nào cũng chắc chắn.
---
Tạ Cảnh Hoài gặp nàng trong điện thư phòng, mà ở một tiểu viện hẻo lánh phía tây cung.
Nơi ít lui tới, cây cối rậm rạp, gió thổi qua mang theo mùi cỏ ẩm.
Uyển Nhi bước cảm nhận một cảm giác khác.
Yên tĩnh.
an .
Tạ Cảnh Hoài gốc cây hòe, tay chắp lưng. Hắn mặc thường phục, mang theo tùy tùng.
“Ngươi sợ ?” Hắn hỏi, đầu.
Uyển Nhi dừng cách vài bước. “Nếu sợ thì là dối.”
Hắn khẽ . “Vậy còn đến?”
Uyển Nhi thẳng lưng . “Vì cứu một mạng. Ta nợ.”
Tạ Cảnh Hoài .
Ánh mắt dừng gương mặt nàng lâu, như thấu từng suy nghĩ.
“Nợ ?” Hắn . “Nợ … dễ trả.”
Uyển Nhi gật đầu. “Ta .”
Không khí im lặng kéo dài.
Một lúc , Tạ Cảnh Hoài mới lên tiếng, giọng trầm xuống hẳn.
“Người hạ d.ư.ợ.c trong yến tiệc… Quý phi.”
Uyển Nhi đồng t.ử co .
“Vậy là ai?”
“Người của Hoàng hậu.”
Câu rơi xuống nhẹ như lông vũ, nhưng nặng như núi đá.
Uyển Nhi bất động.
Rất lâu.
Rồi nàng bật , tiếng khẽ đến mức gần như gió thổi.
“Ta nên cảm thấy vinh hạnh ?” Nàng . “Mới bắt đầu nổi lên Hoàng hậu để mắt.”
Tạ Cảnh Hoài nàng, ánh mắt phức tạp. “Nàng sợ?”
“Sợ chứ.” Uyển Nhi đáp. “ sợ thì ích gì?”
Nàng ngẩng đầu, giọng bình thản đến lạ. “Ta tranh quyền, cầu sủng. tồn tại… là cái gai trong mắt bà .”
Tạ Cảnh Hoài im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong-thanh-cong-chua-that-sung-ta-chi-muon-song-yen-nhung-ca-hoang-cung-khong-cho-wmhb/chuong-11.html.]
Hắn nàng đúng.
Trong hoàng cung , gì đôi khi cũng là một cái tội.
“Ta gọi nàng đến.” Hắn chậm rãi. “Là để hỏi nàng một chuyện.”
“Xin cứ hỏi.”
“Nếu một con đường.”
“Có thể khiến nàng sống an hơn, nhưng đổi , nàng về phía .”
Uyển Nhi chớp mắt.
“Người gì?” Nàng hỏi thẳng.
Tạ Cảnh Hoài đáp ngắn. “Một đồng minh.”
Uyển Nhi bật . “Vương gia khiêm tốn quá. Ta nghĩ nhiều hơn thế.”
Ánh mắt tối . “Vậy nàng nghĩ gì?”
Uyển Nhi né tránh. “Quyền lực.”
Gió thổi qua, lá cây xào xạc.
Tạ Cảnh Hoài phủ nhận.
“Vậy nàng trả lời .” Hắn tiến lên một bước. “Nàng chọn một , cùng ?”
Uyển Nhi đất chân.
Rất lâu.
Rồi nàng ngẩng đầu.
“Ta điều kiện.”
Tạ Cảnh Hoài nhướng mày. “Nói.”
“Ta quân cờ.” Uyển Nhi rõ ràng. “Nếu cùng , đang , đối đầu với ai.”
Hắn nàng, ánh mắt lóe lên một tia lạ.
“Thú vị.” Hắn . “Một công chúa thất sủng… ngang bàn cờ.”
Uyển Nhi mỉm . “Vì c.h.ế.t ngu.”
Một giây.
Hai giây.
Tạ Cảnh Hoài bật thật khẽ.
“Được.” Hắn . “Ta đồng ý.”
Uyển Nhi thở một .
Không là nhẹ nhõm, là… bước sâu hơn vực thẳm.
---
Từ ngày đó, Uyển Nhi bắt đầu nhận những đổi nhỏ.
Cung nữ trong điện nàng .
Thức ăn còn “thiếu” vô cớ.
Những ánh mắt dò xét ngoài hành lang giảm thấy rõ.
Và quan trọng nhất —
Không còn ai dám công khai gây sự với nàng.
Tiểu Đào vui mừng mặt. “Công chúa! Hình như… thật sự bảo vệ !”
Uyển Nhi ngoài cửa sổ, khẽ lắc đầu.
“Không bảo vệ.” Nàng . “Là mượn thế.”
nàng phủ nhận.
Mỗi khi gặp nguy hiểm, nàng đều nghĩ đến một .
Một trong bóng tối, âm thầm dọn sạch chướng ngại mặt nàng.
Rất nguy hiểm.
Rất nên.
cũng … khiến an tâm.
---
Đêm đó, Uyển Nhi đưa một phong thư.
Không đề tên.
Chỉ một dòng chữ tay, nét mực mạnh mẽ.
“Bắt đầu từ hôm nay, nàng còn một .”
Uyển Nhi dòng chữ lâu.
Rồi khẽ .
“Xem … thật sự đầu nữa .”
Ngoài , hoàng cung vẫn sáng đèn.
Và ở nơi sâu nhất của bàn cờ quyền lực ,
hai con chính thức chung một phía.