Haizz, nghiệp chướng của nguyên chủ quả là nặng nề. Nàng ở đây ngày nào là bóng đen của nguyên chủ sẽ đeo bám nàng ngày đó. Trừ phi nàng rời khỏi nơi , rời xa những mặt nguyên chủ, nàng mới thể đường hoàng là Lý Hà Hoa, một Lý Hà Hoa sống tự do tự tại theo ý .
Xem , kiếm tiền lúc là việc cấp bách nhất. Nàng nhanh ch.óng kiếm đủ tiền để mua một mảnh sân nhỏ trấn, đó lập tức dọn khỏi nơi .
Không, , , mua một mảnh sân thì quá xa xôi, mắt cứ kiếm tiền thuê một căn nhà nhỏ , tích cóp từ từ mua sân . Như , nàng thể sớm ngày dọn .
Nghĩ đến đây, Lý Hà Hoa tự sốc tinh thần, quyết tâm dốc sức kiếm tiền.
Còn vài ngày nữa mới đến ngày nấu cỗ cho nhà họ Vương. Nàng thể tranh thủ thời gian trống để kiếm thêm chút thu nhập, nếu thì miệng ăn núi lở mất.
gì bây giờ?
Nàng từng nghĩ đến việc bán thực đơn cho mấy t.ửu lầu, chắc chắn tiền thu sẽ đủ để tậu một cơ ngơi. Khổ nỗi, những thực đơn nàng nắm trong tay đều là bí kíp gia truyền của nhà họ Lý. Gia huấn nhà họ Lý nghiêm cấm việc truyền thực đơn ngoài, càng phép mua bán. Cho dù xuyên đến một thế giới khác, ai giám sát, nàng vẫn phá vỡ gia huấn thiêng liêng .
Do đó, nàng tìm một lối khác.
Vừa c.ắ.n dở chiếc màn thầu, Lý Hà Hoa vắt óc suy tính. Bất chợt, ánh mắt nàng dừng chiếc màn thầu trong tay, một ý tưởng chợt lóe lên: , nàng thể những món điểm tâm mới lạ, thơm ngon mang chợ bán! Chắc chắn những chợ dân trấn sẽ thích thú nếm thử. Dù ở thời đại nào, nơi , đồ ăn ngon luôn sức hút mãnh liệt.
Mắt Lý Hà Hoa sáng bừng lên, nàng bắt đầu cân nhắc xem nên món điểm tâm gì để thu hút khách hàng.
Nghĩ tới nghĩ lui, Lý Hà Hoa quyết định bánh đậu đỏ và bánh trứng gà. Hai món điểm tâm cách đơn giản, cần máy móc phức tạp, với điều kiện bếp núc hiện tại thể , hơn nữa hương vị cực kỳ thơm ngon. Bánh đậu đỏ thuộc dòng điểm tâm truyền thống của Trung Hoa, chỉ cần chế biến khéo léo, giá cả mềm hơn ngoài tiệm một chút thì chắc chắn sẽ đắt khách. Còn bánh trứng gà mang phong cách phương Tây, ở thời đại từng xuất hiện, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của thực khách. Nàng tự tin khả năng tiêu thụ của hai món .
Khổ một nỗi, hai món điểm tâm cần trứng gà và đậu đỏ, đúng , cả đường trắng nữa. Tất cả những thứ nàng đều , mua thêm. trong tay nàng chỉ còn vỏn vẹn năm văn tiền, đủ mua trứng, đậu đỏ, cả đường trắng nữa?
Thật vất vả mới nghĩ một kế hoạch kiếm tiền, mà kẹt vốn liếng. Trên đời còn ai nhọ hơn nàng cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong-lam-nang-tru-nuong-chon-thon-que/chuong-25.html.]
Lý Hà Hoa vò đầu bứt tai, chỉ hận thể biến thành kẻ điên.
Chẳng lẽ bỏ cuộc? Không , tuyệt đối thể bỏ cuộc! Nàng đang khát tiền đến phát điên . Với tay nghề của nàng, ý tưởng nhất định sẽ sinh lời, chỉ cần xoay sở đủ tiền mua nguyên liệu là xong.
vay tiền bây giờ? Nhờ cậy nhà đẻ của nguyên chủ ư? Nàng đường nước bước, càng quen ai, loại ngay từ vòng gửi xe. Còn chuyện mượn bạn bè thiết? Nguyên chủ vốn nổi tiếng cay nghiệt, bạn bè đếm đầu ngón tay cũng chẳng ai dám cho mượn, huống hồ là mượn tiền.
Cách duy nhất lúc là... Ánh mắt Lý Hà Hoa hướng ngoài sân, nơi vang lên những tiếng c.h.ặ.t củi đinh tai nhức óc. Gã nam nhân đó đang ở ngoài .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lý Hà Hoa dậy, rón rén bước cửa, lén qua khe hở. Đập mắt nàng là một hình vạm vỡ, tay áo xắn cao để lộ đôi tay săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn theo từng nhát b.úa vung lên.
Nếu là đây, Lý Hà Hoa chắc chắn sẽ dán mắt thưởng thức vẻ nam tính của . lúc , tâm trí nàng chỉ quẩn quanh với câu hỏi: Có nên vứt bỏ sĩ diện để vay tiền ?
Vay ư? Khả năng cao là từ chối phũ phàng, thậm chí còn mỉa mai một phen. nếu vay, nàng sẽ bế tắc .
Sau một hồi đắn đo, cuối cùng Lý Hà Hoa quyết định đ.á.n.h cược. Dẹp sĩ diện sang một bên! Bị mắng cũng , ít nhất nàng thử, thể bỏ cuộc khi cố gắng.
Lý Hà Hoa lấy hết can đảm đẩy cửa bước sân, thẳng tới chỗ Trương Thiết Sơn. vẫn coi nàng như khí, tiếp tục cặm cụi c.h.ặ.t củi.
Lý Hà Hoa há miệng định gọi, ngậm miệng, cứ thế ngập ngừng mãi mới thốt nên lời: "Trương Thiết Sơn."
Trương Thiết Sơn chỉ liếc nàng một cái, cắm cúi c.h.ặ.t củi.