Xuyên Không Làm Hoàng Đế Mê Mẩn Món Ta Nấu - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:25:06
Lượt xem: 32
Sau một đột t.ử vì việc quá sức, đầu bếp hiện đại Lâm Tịch xuyên trở thành cô gái nghèo bán mì chân thành Đại Vân. Chỉ bằng một bát mì đơn giản, nàng khiến cả kinh thành mê mẩn, thậm chí còn lọt mắt Hoàng đế.
Từ một cung nữ nhỏ bé bước chân hậu cung đầy m.á.u tanh, Lâm Tịch liên tục Hoàng hậu và các phi tần hãm hại, vu oan, chèn ép. bằng sự thông minh và bình tĩnh của , nàng từng bước tự giải oan, vả mặt những kẻ đẩy nàng chỗ c.h.ế.t.
Người khác tranh sủng để đổi lấy quyền thế. Còn nàng… chỉ tự do mở một t.ửu lâu nhỏ, sống cuộc đời bình yên.
Chỉ là vị đế vương cao cao tại thượng , khi ăn món nàng nấu, chẳng thể quên nữa…
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lâm Tịch vốn là một đầu bếp nổi tiếng ở thời hiện đại. Cô kiểu thiên tài bếp núc xuất danh gia vọng tộc, càng ngôi truyền hình tung hô khắp nơi. Tất cả những gì cô là đôi tay chai sạn vì cầm d.a.o, những vết bỏng nhỏ cổ tay và niềm yêu thích đặc biệt với việc khiến khác mỉm khi ăn một món ngon.
Ngày hôm đó, mười sáu tiếng bếp liên tục trong một cuộc thi ẩm thực, Lâm Tịch mệt đến mức bước khỏi nhà hàng thấy trời đất cuồng. Cô còn kịp gọi xe thì mắt tối sầm .
Khi tỉnh dậy, thứ đầu tiên cô ngửi thấy mùi khói xe cà phê quen thuộc, mà là mùi t.h.u.ố.c bắc nồng đậm. Cô chậm rãi mở mắt. Mái nhà bằng gỗ, rèm vải màu xám cũ kỹ. Một phụ nữ trung niên đang cạnh giường, thấy cô tỉnh òa .
— “Tiểu Tịch! Cuối cùng con cũng tỉnh !”
Lâm Tịch ngơ ngác hiểu chuyện gì xảy thì một cơn đau dữ dội đột nhiên truyền tới trong đầu. Hàng loạt ký ức xa lạ tràn khiến cô ôm đầu thở dốc. Đây còn là thế giới hiện đại. Cô xuyên . Thân thể tên là Tô Tịch, cha mất sớm, sống cùng dì ruột trong một căn nhà nhỏ ở kinh thành Đại Vân. Hai dì cháu mở quán mì kiếm sống nhưng ăn ế ẩm. Ba ngày , Tô Tịch một tên khách say rượu quấy rối, trong lúc giằng co vô tình ngã đập đầu bàn mà c.h.ế.t. Và linh hồn của Lâm Tịch nhập cơ thể .
Sau khi tiếp nhận xong ký ức, cô yên lâu. Nếu là khác lẽ hoảng loạn nhưng Lâm Tịch bình tĩnh hơn tưởng tượng. Dù ở thời đại nào thì con vẫn ăn cơm. Mà cô… nấu ăn. Đó là kỹ năng đủ để sống tiếp. Dì của Tô Tịch họ Chu, tính tình hiền lành, cả đời từng hưởng phúc. Thấy cô tỉnh , bà lập tức nấu cháo, còn liên tục dặn dò.
— “Sau đừng cãi với khách nữa. Chúng nghèo thì nghèo, miễn bình an là .”
Lâm Tịch im lặng gật đầu. Ngày hôm , cô xuống bếp. Quán mì nhỏ ở góc phố Tây Thành, chỉ kê bốn cái bàn gỗ cũ. Nước dùng nhạt nhẽo, mì cũng dai nên khách cực kỳ ít. Lâm Tịch nguyên liệu trong bếp thở dài. Điều kiện nơi thật sự quá kém nhưng cũng cứu .
Cô bắt đầu đổi từ những thứ nhỏ nhất. Xương heo rửa sạch hầm suốt nhiều tiếng để lấy vị ngọt tự nhiên. Hành phi riêng bằng mỡ lợn cho thơm. Mì nhào kỹ hơn để sợi dai và mịn. Ngay cả rau ăn kèm cũng cắt gọn gàng sạch sẽ. Dì Chu cô bận rộn thì ngạc nhiên.
— “Tiểu Tịch, con học mấy thứ ở ?”
Lâm Tịch chỉ .
— “Con tự nghĩ thôi.”
Ngày đầu tiên bán món mới, quán vẫn vắng vẻ như cũ. Cho tới giữa trưa, một thư sinh ngang ghé gọi đại một bát mì bò. Lúc bát mì bưng lên, còn chẳng để tâm. ăn miếng đầu tiên, ánh mắt lập tức đổi. Nước dùng ngọt thanh nhưng đậm vị, thịt bò mềm đến mức gần như tan trong miệng, sợi mì dai đủ. Hắn ăn liền một mạch hết sạch cả bát gọi thêm bát nữa.
— “Tiểu nhị! Cho thêm một phần!”
Dì Chu cạnh mà sững sờ. Đến chiều, vị thư sinh dẫn theo hai bạn tới. Ngày thứ ba, quán bắt đầu đông khách. Ngày thứ năm, xếp hàng dài tới tận đầu ngõ.
— “Cho một bát mì bò!”
— “Hôm nay còn bánh củ sen ?”
— “Nghe quán ngon hơn cả t.ửu lâu lớn!”
Dì Chu cầm hòm tiền mà vui đến đỏ mắt.
— “Tiểu Tịch… chúng sắp tiền sửa nhà …”
Lâm Tịch cũng hiếm khi cảm thấy nhẹ nhõm như . Không áp lực thi đấu, cấp khó tính, cần tranh giành. Mỗi ngày chỉ nấu ăn, kiếm tiền sống bình yên. Cô nghĩ cuộc sống như thật cũng tệ. Nếu thể, cô mở một t.ửu lâu lớn ở kinh thành, đó sống yên tới già.
phận dường như bao giờ để cô an nhàn. Một buổi trưa nọ, khi quán đang đông khách nhất thì ngoài cửa bỗng xuất hiện một đoàn mặc cung phục. Cả con phố lập tức yên tĩnh. Một thái giám trẻ bước quán, ánh mắt đảo một vòng dừng Lâm Tịch.
— “Người nào là Tô Tịch?”
Lâm Tịch lau tay bước .
— “Là .”
Thái giám cô từ xuống , giọng mặn nhạt.
— “Nghe ngươi nấu ăn.”
— “Chỉ đủ mưu sinh thôi.”
— “Ba ngày nữa là đại yến mừng thọ Thái hậu. Ngự thiện phòng thiếu . Theo chúng cung.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-khong-lam-hoang-de-me-man-mon-ta-nau/1.html.]
Dì Chu sợ đến tái mặt. Dân thường ai cũng , hoàng cung là nơi ăn thịt nhả xương. Một câu sai cũng thể mất mạng. Lâm Tịch lập tức từ chối nhưng thái giám chỉ nhẹ nhàng một câu.
— “Kháng chỉ là tội lớn.”
Không còn cách nào khác, cô đành theo họ cung. Ngày đầu tiên bước Ngự thiện phòng, Lâm Tịch gần như choáng ngợp. Nơi rộng hơn bất kỳ căn bếp nào cô từng thấy. Hàng chục đầu bếp chạy qua chạy . Tiếng d.a.o thớt vang lên liên tục, khói bếp dày đặc. Một quản sự mập lùn thấy cô quăng ngay rổ rau qua.
— “Người mới? Nhặt rau .”
Lâm Tịch phản kháng. Trong môi trường xa lạ, điều quan trọng nhất là quan sát. Chỉ trong hai ngày, cô hiểu rõ quy tắc nơi . Ít , xen chuyện khác, nổi bật. đáng tiếc, đôi khi tài năng giấu cũng giấu .
Ngày diễn đại yến, bộ Ngự thiện phòng bận đến mức chân chạm đất. lúc đó, món canh dưỡng sinh dành riêng cho Thái hậu xảy vấn đề. Đầu bếp chính vì quá căng thẳng nên cháy nồi canh. Mọi lập tức hoảng loạn. Nếu dâng món trễ giờ, cả Ngự thiện phòng đều phạt. Quản sự tức đến đổ mồ hôi lạnh.
— “Làm bây giờ?!”
Lâm Tịch bước lên.
— “Để thử.”
Quản sự vốn tin một nha đầu mới cung thể cứu tình hình, nhưng hiện tại cũng còn lựa chọn.
— “Ngươi thì ! nếu xảy chuyện, tự gánh lấy!”
Lâm Tịch thêm, cô nhanh ch.óng kiểm tra nguyên liệu bắt tay nấu. Gà hầm lửa nhỏ, hạt sen bỏ tâm để giảm vị đắng, thêm táo đỏ và kỷ t.ử cân bằng hương vị. Mùi thơm nhanh lan khắp căn bếp. Những đầu bếp xung quanh đều ngẩn .
Nửa canh giờ , món canh dâng lên. Trong đại điện, Thái hậu vốn đang mệt mỏi nên ăn ít. khi ngửi thấy mùi canh, bà khựng . Cung nữ múc một bát nhỏ đặt mặt, Thái hậu nếm thử một ngụm. Cả đại điện im phăng phắc. Một lúc , bà chậm rãi mở miệng.
— “Ngon.”
Chỉ một chữ thôi nhưng đủ khiến bộ Ngự thiện phòng thoát c.h.ế.t. Hoàng đế bên cạnh cũng hiếm hoi sang.
— “Món do ai ?”
Lâm Tịch gọi lên điện. Đây là đầu tiên cô thấy vị đế vương của Đại Vân. Nam nhân cao mặc long bào đen thêu kim tuyến, khí chất lạnh lẽo khiến khác dám thẳng. Ánh mắt dừng cô vài giây.
— “Ngươi tên gì?”
— “Thần tên Tô Tịch.”
— “Thưởng.”
Một chữ đơn giản nhưng khiến ít xung quanh đổi sắc mặt. Một cung nữ nhỏ bé Hoàng đế nhớ tên. Đó chắc là chuyện . Sau đại yến, Lâm Tịch giữ trong cung. Ban đầu chỉ là cung nữ phụ bếp. vì Thái hậu thích đồ ăn cô nên thường xuyên gọi cô tới Trường Ninh cung nấu ăn. Cũng từ đó, cô dần lọt mắt khác, đặc biệt là Hoàng hậu.
Hoàng hậu xuất danh môn, quản lý hậu cung nghiêm khắc. Người ghét nhất chính là kiểu nữ nhân dựa chút nhan sắc để hấp dẫn Hoàng đế. Mà Tô Tịch…dung mạo thanh tú, tính tình bình tĩnh, Thái hậu và Hoàng đế chú ý. Điều đó đủ khiến cô trở thành cái gai trong mắt Hoàng hậu.
Ngày đầu tiên gọi tới Phượng Nghi cung, Lâm Tịch cảm nhận áp lực vô hình. Hoàng hậu cao, chậm rãi uống .
— “Nghe ngươi lấy lòng Thái hậu.”
— “Nô tỳ chỉ nấu ăn.”
— “Biết nấu ăn cũng là bản lĩnh.”
Giọng Hoàng hậu nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lạnh.
— “Trong cung thiếu bản lĩnh. thông minh nhất là an phận.”
Lâm Tịch cúi đầu.
— “Nô tỳ hiểu.”
Cô thật sự hiểu. Cho nên hôm đó, cô luôn cố tránh xuất hiện mặt Hoàng đế. vài chuyện… tránh là tránh . Một đêm nọ, Hoàng đế xử lý chính sự đến khuya, ăn ngon miệng nên nổi giận khiến cả đám thái giám run rẩy. Ngự thiện phòng ba món đều trả . Quản sự sợ đến mức mặt trắng bệch, cuối cùng đành kéo Lâm Tịch tới.
— “Cô nương cứu mạng !”
Lâm Tịch nguyên liệu còn suy nghĩ một lát, cuối cùng cô một bát mì đơn giản. Sợi mì thủ công, nước dùng thanh nhẹ, thịt bò hầm mềm cùng hành phi thơm lừng. Một bát mì bình thường nhưng khi Hoàng đế ăn thử, động tác dừng vài giây. Hắn im lặng ăn hết sạch đó mới ngẩng đầu cô.
— “Sau đồ ăn buổi tối của trẫm, do ngươi phụ trách.”
Tin tức truyền ngoài, cả hậu cung lập tức chấn động. Điều đó đồng nghĩa với việc…sóng gió thật sự bắt đầu .