XUYÊN ĐẾN MƯỜI NĂM SAU - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:47:33
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
“ .” Xuyên đến mười năm mất ký ức mười năm thật cũng giống , dù đều là thiếu mất mười năm.
Thấy vẻ mặt thành thật, Đàm Giai Hân miễn cưỡng tin lời .
Cuối cùng cũng chịu xuống chuyện t.ử tế với .
Từ miệng cô , rằng khi nghiệp đại học, giữ học thẳng lên nghiên cứu sinh. Sau ba năm học cao học, nghiệp kết hôn với Lục Dữ Hàn.
Hai năm đầu khi kết hôn, và Lục Dữ Hàn còn khá ngọt ngào. Về thỉnh thoảng bắt đầu cãi . Còn năm gần đây nhất, chúng thường xuyên cãi vã.
Đương nhiên với tính cách của Lục Dữ Hàn, sẽ tranh cãi với . Vì phần lớn đều là một gây chuyện.
Còn rốt cuộc gây chuyện vì điều gì thì Đàm Giai Hân khá mơ hồ.
cũng hiểu đại khái.
Có lẽ là khi kết hôn, vẫn , trở thành bà nội trợ. Trong khi đó Lục Dữ Hàn nhiều năm phấn đấu sự nghiệp thành công, công việc bận rộn, thời gian ở bên ngày càng ít. bắt đầu thiếu cảm giác an . Chỉ cần bên cạnh xuất hiện phụ nữ là trong lòng lập tức báo động.
Cuối cùng ồn ào đến mức tới bước ly hôn.
“Trời ơi, mười năm trở nên đáng ghét như ?” thật sự dám tin gây chuyện khắp nơi, vô lý đến cực điểm mà Đàm Giai Hân chính là .
“Chẳng đáng ghét ? Cậu ly hôn thì cứ ly hôn, tuyệt giao với tớ gì?”
“Tớ... tớ cũng .” chột , dám ngẩng đầu mắt cô .
“Thôi bỏ , giờ mất trí nhớ , tớ cũng tiện so đo với . Đợi khi nào khôi phục ký ức .” Đàm Giai Hân với vẻ rộng lượng chấp nhặt, hỏi tiếp: “ đang yên đang lành mất trí nhớ?”
Câu hỏi thật sự khó .
nghiêng đầu nghĩ một lúc : “Có lẽ tối qua lúc ngủ cẩn thận đập đầu đó?”
Đàm Giai Hân lập tức lộ vẻ mặt hết sức cạn lời.
Đừng cô , chính cũng thấy quá vô lý.
5
Đàm Giai Hân dẫn ăn trưa, ở bên cả nửa buổi chiều. Cuối cùng quản lý gọi điện thúc liên tục, cô trợ lý dỗ kéo mất.
Trước khi rời , chợt nhớ một chuyện quan trọng, vội kéo Đàm Giai Hân hỏi:
“À đúng Giai Bảo, bà ngoại tớ ?”
Theo lý mà kết hôn , chắc đón bà ngoại lên ở cùng mới đúng. Từ nhỏ bà ngoại nuôi lớn.
Sao trong biệt thự thấy bóng dáng bà ngoại. Chẳng lẽ bà chịu lên thành phố, vẫn sống ở quê?
“Cái đó... Hạ Hạ, chuyện của bà ngoại để lát nữa chúng nhé. Tớ mà ngay thì thật sự kịp nữa.”
“Ồ, thôi.”
Nhìn Đàm Giai Hân quấn kín mít như xác ướp bước lên chiếc xe bảo mẫu kéo dài, trong lòng dâng lên đủ loại cảm xúc lẫn lộn.
thật sự ngờ rằng mười năm , Đàm Giai Hân vì theo đuổi thần tượng mà bước giới giải trí, còn trở thành ngôi nổi tiếng.
Giai Bảo xinh vóc dáng , nổi tiếng cũng là chuyện bình thường. đương nhiên vui cho cô .
Chỉ là so với cô , cảm thấy bản bây giờ thật thất bại.
Một bà nội trợ thành tựu gì, cuối cùng ngay cả hôn nhân cũng giữ .
Mọi dường như đều đang nỗ lực tiến lên, chỉ vẫn yên tại chỗ.
Chẳng lẽ đây chính là lý do ly hôn?
Ngay khi mang đầy tâm trạng chán nản bước khỏi trung tâm thương mại, đột nhiên thấy cửa một khách sạn sang trọng phía đối diện, Lục Dữ Hàn đang sánh vai cùng một cô gái bước trong.
Vậy nên... thật sự cắm sừng ?
Sau nửa phút kinh ngạc, đưa một quyết định táo bạo.
Lén lút khách sạn đó.
“Xin chào, xin hỏi cô đặt phòng ?” Vừa bước , lễ tân nhiệt tình hỏi.
“Không... .” Dù đây cũng là đầu gặp chuyện kiểu , chút hoảng loạn. “ chỉ hỏi... cặp nam nữ lúc nãy... họ... ở phòng nào ?”
“Xin cô, đây là thông tin riêng tư của khách hàng, chúng thể tiết lộ.”
cũng đoán sẽ là kết quả .
“Lục Dữ Hàn, đồ khốn kiếp nhà . Sự nghiệp thành công liền vứt bỏ vợ tào khang, keo kiệt một xu cũng cho, còn bắt tay trắng. thích nhiều năm như đúng là uổng công...”
Đột nhiên nghĩ thông !
Chắc chắn Lâm Sơ Hạ của hiện tại sớm phát hiện Lục Dữ Hàn gì đó . tên đó giỏi dùng bạo lực lạnh, bản chịu nhắc tới chuyện ly hôn. Cuối cùng Lâm Sơ Hạ chịu nổi nên chủ động đề nghị ly hôn, thậm chí chấp nhận tay trắng.
Biết chuyện tay trắng còn là do Lục Dữ Hàn đề nghị. Lâm Sơ Hạ chỉ thuận theo ý mà soạn sẵn thỏa thuận ly hôn thôi.
“Ông trời ơi, rốt cuộc thích loại khốn kiếp gì !”
ngẩng đầu than trời. lúc đó phía vang lên một giọng phần quen thuộc:
“Em đây gì ?”
“Á...”
giật b.ắ.n nhảy sang bên cạnh hai bước, suýt nữa đ.â.m sầm chiếc bàn bên cạnh.
phịch xuống ghế sofa cạnh bàn , ngẩng đầu thấy gương mặt nghiêm nghị của Lục Dữ Hàn.
suýt nữa nên lời.
“Anh... ở đây?”
“Câu để hỏi em mới đúng chứ?” Anh nhíu mày hỏi ngược .
“ hẹn Giai Hân ăn cơm dạo ở trung tâm thương mại phía đối diện...” Nói nửa câu, vội bịt miệng .
Đã là ăn và dạo phố ở trung tâm thương mại đối diện, mà bây giờ xuất hiện trong sảnh khách sạn . Rõ ràng là theo đây.
cứ tưởng Lục Dữ Hàn sẽ trách vì chuyện đó. Không ngờ giải thích:
“Cô gái là khách hàng. đưa cô đến cửa phòng xuống ngay.”
“Ồ, .”
Vậy nên... là hiểu lầm?
cho dù cũng chắc chứng minh trong sạch. Biết lén lút qua cô gái thì .
“Em ngoài dạo phố mà mua gì ?”
“À... thấy gì mua nên mua.” chột , cũng nên với chuyện mất ký ức mười năm .
sợ sẽ tin.
Chưa rõ đây giữa và rốt cuộc xảy chuyện gì, cảm thấy vẫn nên tạm thời đừng nhắc tới chuyện đó.
“Hay là dạo thêm một chút.”
“Hả?” Anh đề nghị cùng dạo khiến ngơ ngác.
“Chẳng em bận công việc, lâu dạo cùng em ? Chiều nay thời gian, cùng em một chút, tiện thể ăn gì đó.”
Lượng thông tin lớn nhất thật ở nửa câu đầu, nhưng chú ý đến nửa câu .
“Anh ăn trưa ?”
“Ừ, sân bay đón khách xong là đến đây luôn.”
Xem công việc của cũng khá vất vả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-den-muoi-nam-sau-ghak/chuong-2.html.]
Nghĩ tới những chuyện Đàm Giai Hân kể về việc gần đây thường xuyên gây chuyện, cộng thêm việc còn hiểu lầm với khách hàng, càng thấy chột .
“Vậy chúng ăn chút gì .”
6
và Lục Dữ Hàn trung tâm thương mại lúc nãy, một vòng cũng thấy món gì đặc biệt hấp dẫn.
Cuối cùng chúng dừng cửa một tiệm bánh chẻo.
thử dò hỏi:
“Hay là ăn bánh chẻo?”
Anh với vẻ bất ngờ, gật đầu dứt khoát.
“Được.”
nhớ thích ăn bánh chẻo mà.
“Một phần tôm tươi, một phần thịt heo cải thảo.”
Anh bảo tìm chỗ , còn quầy gọi hai phần bánh chẻo.
định rằng trưa nay ăn nên đói. gương mặt chút mệt mỏi của , nuốt lời .
thích ăn bánh chẻo, đặc biệt là nhân tôm tươi và nhân thịt heo cải thảo.
Từ nhỏ sống cùng bà ngoại, cuộc sống khá chật vật. Chỉ đến dịp Tết bà mới mua vài con tôm về gói vài cái bánh chẻo nhân tôm. Bà nỡ ăn cái nào, bộ đều để ăn.
Lên cấp ba học nội trú. Vì trường xa nên cuối tuần cũng về nhà. Bà ngoại xe buýt hai tiếng chỉ để mang bánh chẻo đến cho .
chia bánh chẻo bà ngoại mang tới cho Lục Dữ Hàn ăn, nghiêng đầu hỏi :
“Ngon ?”
“Cũng .”
Mỗi chỉ ăn một hai cái. cứ tưởng khách sáo, ngại ăn nhiều.
Mãi đến ngày tỏ tình với mới , ngại ăn, mà là thích ăn.
Hôm đó cầm một hộp bánh chẻo đến tỏ tình với , :
“Lục Dữ Hàn, đây là bánh chẻo tôm tươi thích ăn nhất. Sau đều cho ăn. Anh... thể ở bên ?”
Anh thích ăn bánh chẻo. Còn so với nhân tôm tươi, thà ăn bánh chẻo nhân thịt heo cải thảo ở căng tin trường.
Ai cũng bánh chẻo nhân thịt heo cải thảo ở căng tin thật sự dở. Một đống cải thảo to tướng, nhân thịt chỉ nhỏ bằng hạt đậu.
cứ tưởng là để từ chối .
Không ngờ câu tiếp theo :
“Sau bánh chẻo vẫn để em ăn . Đừng để bạn gái đói gầy.”
Cú chuyển ý suýt phản ứng kịp.
Chỉ vì ba chữ “bạn gái ” đó, hưng phấn đến mức cả đêm ngủ ngon. Vốn tưởng sáng hôm tỉnh dậy là thể bắt đầu những buổi hẹn hò ngọt ngào.
Ai ngờ một giấc ngủ tỉnh tới tận đây.
Trong lúc đang chìm trong hồi ức, bưng hai bát bánh chẻo tới.
Cả hai bát đều rau mùi, nhưng hành lá.
nhớ đây ăn rau mùi.
“Quán chắc mới mở, thấy. Em thử xem ngon .”
“Ừ, .”
Mùi thơm khá hấp dẫn. lập tức cầm đũa ăn thử một cái, ngờ hương vị khá ngon.
“Thịt tôm mềm, vị mặn , nước dùng đậm đà. Gần như sánh với bánh chẻo bà ngoại .”
nhịn mà khen.
“Ngon thì ăn nhiều một chút.”
Đôi mày luôn nhíu c.h.ặ.t của cuối cùng cũng giãn . So với buổi sáng và lúc ở khách sạn khi nãy, vẻ mặt dịu ít.
Chỉ là cảm giác mang vẫn chút xa cách.
Thấy cũng cầm đũa ăn, nhịn hỏi:
“Anh chẳng ăn rau mùi ?”
“Hửm?” Anh một cái : “Ngày cưới ép uống một bát nước rau mùi. Từ đó bắt đầu quen dần với rau mùi. Em quên ?”
: !!!!
Bị ép uống nước rau mùi?
Trời ơi, ai ác thế, dám ép Lục Dữ Hàn uống nước rau mùi!
“À... ha ha ha, đúng là quên mất .”
Không ký ức mười năm đó, đương nhiên những chuyện .
Nhắc tới mới khơi dậy sự tò mò của .
Chiều nay ở cùng Đàm Giai Hân lâu như , quên hỏi chi tiết chuyện đám cưới của với Lục Dữ Hàn chứ.
Lần nhất định hỏi cô cho kỹ.
“ mà... tò mò. Lúc đó uống nước rau mùi, cảm giác thế nào?”
đặt đũa xuống, tò mò Lục Dữ Hàn.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh đó thôi bật .
“Cũng chẳng cảm giác gì. Chỉ c.ắ.n răng uống hết. Trong đầu chỉ một ý nghĩ: mau uống xong để cưới em về nhà.”
Anh cũng đặt đũa xuống, ngẩng mắt . Trong ánh mắt sâu thẳm thêm vài phần nóng bỏng và dịu dàng.
Bị như khiến ngại. Để giảm bớt bầu khí lúng túng, khan hai tiếng :
“May mà chỉ uống nước rau mùi, chứ bắt ăn sầu riêng.”
“Uống xong nước rau mùi còn ăn sầu riêng. Em cũng quên ?”
Ờ...
Anh tiếp tục :
“Còn b.ún ốc Liễu Châu với đậu hũ thối nữa...”
: !!!!
“Không chứ?” thật sự dám tin Lục Dữ Hàn ăn những thứ đó.
Nhất định là Đàm Giai Hân. Chỉ cô mới nghĩ mấy trò ác như !
“À đúng ... nhớ . Đều là mấy chiêu Đàm Giai Hân bọn họ nghĩ lúc chặn cửa.”
“ ăn no . Em ăn từ từ , thanh toán .”
Không đoán đúng , nhưng Lục Dữ Hàn tiếp tục về chuyện đó nữa. Anh dậy thẳng tới quầy thu ngân, để đó rối bời.
Nhìn bóng lưng cao ráo nhưng phần cô đơn của , cảm giác áy náy trong lòng dâng lên.
Hình như nên nhắc tới chuyện đó.
Bây giờ chắc sẽ nghĩ rằng Lâm Sơ Hạ hiện tại còn yêu nữa, nên ngay cả chuyện ngày cưới cũng thể quên.
với thế nào đây... rằng là Lâm Sơ Hạ của mười năm ?