5.
Khi tỉnh , ở trong bệnh viện.
Mẹ đang lo lắng bên cạnh.
“Mẹ, Lục Dật thế nào ?” vội vàng dậy hỏi.
Cơn đau xé rách dữ dội.
Đùi và eo đều băng bó, máo rỉ .
Mẹ nhanh ch.óng dậy đỡ , gọi bác sĩ.
bà cho câu trả lời.
nhịn hỏi dồn dập vài .
Bà chỉ một cách đau buồn.
“Thằng bé chớt .”
Chớt?
Chớt là ?
Sao chớt ? Rõ ràng đỡ cho tảng đá lớn nhất mà.
sững sờ,
“Mẹ lừa con chứ?”
“Vết thương thằng bé quá nhiều, mất máo quá nhiều.”
Mẹ thở dài.
kìm bật , thể chớt ?
vẫn tin, hỏi bà Lục Dật.
Bà vì quá đau buồn, tóc bạc thêm nhiều.
Bà chỉ một gò đất nhỏ trong sân, mắt đầy bi thương.
“Đó là mộ thằng bé. Từ nay về , Lục Dật của con chớt .”
Đáng lẽ chớt là mới đúng, những tảng đá đó đáng lẽ đè lên .
Sao cứ chạy xa như , chú ý đường.
thật sự nữa .
5. (Phần 2)
càng ngày càng yêu bản hơn.
Mạng sống của đổi bằng mạng sống của Lục Dật, nên chính là di sản của .
sống thật .
Cùng với sự trưởng thành, hiểu rằng lúc đó hề yêu , chỉ là quá trai, và thích chơi với những xinh mà thôi.
Mẹ thỉnh thoảng dò hỏi .
“Con còn nhớ bạn trai nhỏ hồi xưa ?”
sẽ ngượng nghịu.
“Bạn trai nhỏ gì chứ, hồi bé hiểu chuyện chơi bời thôi mà.”
Quả thật là , lứa tuổi đó ai hiểu tình yêu?
bây giờ yêu , yêu trong hình dung khi lớn lên của .
sẽ bao giờ quên , cũng sẽ bao giờ yêu khác nữa. là của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xin-loi-toi-chi-hen-ho-voi-nguoi-dung-dau-khoi/chuong-4.html.]
thường xuyên giúp bà việc nhà, cũng giúp bà nhặt chai lọ. Bây giờ chỉ còn hai chúng cùng nhặt chai lọ.
Trong mơ, mơ thấy vô . Người mơ thấy là khởi đầu của sự lãng quên, nhưng vẫn quên ?
Trong giấc mơ của , khi lớn lên càng ngày càng trai, thành tích luôn dẫn đầu, là sự tồn tại chú ý.
Và chúng vẫn ở bên .
6.
Sau hỏi tên bạn cùng sân thượng.
Anh tên là Thẩm Dật!
thể ngờ chính là Thẩm Dật ngày nào cũng ngủ gật trong lớp!
Sau khi và trở thành bạn bè, cửa nữa, mỗi đều từ cửa , và giả vờ như vô tình ngang qua chỗ .
Lại là một “vô tình ngang qua”.
“Thẩm Dật, cửa phía nữa ?” nhịn hỏi.
“Nước của cẩn thận để bục giảng.”
Anh dối mà mặt đỏ, tim loạn.
Nghe xem, đây là lời của con , nước thể vô tình để bục giảng?
“Vậy cứ mãi thế?” khó hiểu.
“ chỉ đang cái bàn của thôi, nhầm .”
Đây là câu trả lời quái quỷ gì .
cũng vui vì cứ lảng vảng bên cạnh .
Gần đây cắt tóc ngắn, để lộ đôi mắt của .
, luôn cảm thấy như thấy hình dáng Lục Dật khi lớn.
Những điểm kỳ lạ ở Thẩm Dật ngày càng nhiều.
Anh hỏi thích màu gì, món ăn gì, quần áo gì.
Rồi ngày hôm tặng .
Anh bên cạnh mở quà, nếu thích, mắt sẽ long lanh, nở nụ hài lòng.
Quả nhiên gia đình giàu .
vẫn cảm thấy áy náy, hình như việc gì đặc biệt lợi cho .
Ánh mắt của các bạn trong lớp chúng ngày càng kỳ lạ, diễn đàn trường cũng nhiều bàn tán về chúng .
“Sống đủ lâu để thấy, đại ca trường nửa năm một tươi rói với mỗi ngày.”
“Nói thật, đại ca trường cắt tóc ngắn cũng khá trai đó nha.”
“Gần đây hình như thấy đ.á.n.h nữa.”
...
Cuối cùng bóng gió với :
“Thẩm Dật, cần luôn tặng đồ cho , tình bạn lúc nào cũng cần vật chất để duy trì.”
tủi , cụp mi mắt, buồn bã :
“ là bạn duy nhất của , đối xử với .”
Thôi , cũng đáng thương thật.
Chỉ là bám một chút, thể chấp nhận .