2.
Chuyện về chỉ là một tình tiết nhỏ xen .
Thoáng chốc, cây cối trở nên xanh , ngày dài , mùa hè đến.
Hoàng hôn hôm nay , lên sân thượng để ngắm cảnh.
hôm nay một vị khách mời. Anh úp lan can sân thượng, bóng lưng cô độc và buồn bã.
tìm một chỗ bên cạnh dựa . Anh xuống, còn lên trời.
gì, cũng gì. Mỗi đều là một hòn đảo cô độc, thể hiểu những dòng chảy ngầm trong lòng .
lâu , bắt đầu leo lên hàng rào.
!
“Cậu, chuyện gì thể nghĩ thông , kể cho .”
vội vàng kéo .
Khoảnh khắc về phía , lập tức nhận . Anh chẳng là xác chớt .
Sao mới vài ngày gặp, càng thêm vô hồn thế .
Có chút kỳ lạ, cảm thấy thấy xong thì còn chớt nữa.
Đã một gặp gỡ, nên vẫn giúp .
Anh thất thần dựa tường, ánh mắt đầy đau khổ và lạc lối.
“ , cảm thấy quên mất một quan trọng.”
“Cứ như là cô , thể sống nổi.”
, cố tìm lời an ủi nhưng cuối cùng chỉ buột miệng một câu:
“Ài, đừng quá chấp niệm quá khứ.”
Những lời của cũng khơi gợi lên vài ký ức của .
“Được sống thật bao. Nếu chớt mùa hè năm đó, thì thể thấy cảnh hoàng hôn như hôm nay .”
“Nếu chớt, sẽ để bóng đen trong lòng đó. Một bạn gặp thoáng qua mà biến thành vĩnh viễn còn gặp nữa.”
mỉm với , đưa tay về phía :
“Vậy, bạn với ?”
Anh lâu, trong mắt hình như lóe lên những tia sáng vụn vỡ.
Rồi đột nhiên nắm lấy tay , ôm c.h.ặ.t lấy .
“Ừm.”
3.
Năm mười tuổi, quen một con trai ở trường.
Anh tên là Lục Dật.
Anh bằng tuổi , trông vô cùng sắc sảo và xinh xắn, thành tích học tập cũng đặc biệt , là nam thần các cô bé công nhận.
Vừa thấy Lục Dật, thể rời mắt nữa, thực sự quá hợp với gu thẩm mỹ của .
Thế là cứ lẽo đẽo chạy theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xin-loi-toi-chi-hen-ho-voi-nguoi-dung-dau-khoi/chuong-2.html.]
Buổi sáng, mang bánh quy nhỏ cho .
Buổi trưa, xán gần ăn cơm cùng .
Buổi tối, theo cùng về nhà.
Anh cũng là phản ứng gì, mỗi đến gần, đều đỏ mặt.
Có , vẻ khó hiểu, hỏi :
“Nguyễn Kiều, rốt cuộc gì , ngày nào cũng theo ?”
“Ừm... hẹn hò với .”
thẹn thùng đỏ mặt, nhưng lời vô cùng mạnh dạn.
lúc đó, hẹn hò trong suy nghĩ của chỉ là ở bên mỗi ngày mà thôi.
thấy tai lặng lẽ đỏ lên, mắt cũng dám thẳng .
“Bà hẹn hò sẽ ảnh hưởng đến thành tích.”
“Cho nên…”
Anh suy nghĩ lâu:
“Cậu đạt thành tích hơn thì sẽ hẹn hò với .”
vui vẻ lâu, vì trong lòng đó chính là cách gián tiếp đồng ý .
còn vui nữa.
Bố yêu cầu cao, thích chơi, nên thành tích của chỉ ở mức trung bình.
Còn Lục Dật rõ ràng là kéo lên top đầu. Anh kèm cặp học mỗi ngày khi tan học.
Và cho phép từ chối.
Hễ than phiền một chút, một cách buồn bã.
“ , vốn thích , nếu hai bài toán cho chứ.”
Lúc đầu tình nguyện.
một về nhà, thấy đang lúi húi trong bóng tối giúp bà nhặt chai lọ bán tiền.
Hóa thời gian chiếm dụng của , đều bù buổi tối.
Hèn chi dạo trông còn tỉnh táo như .
Lòng đau xót vô cùng, thế là học hành càng chăm chỉ hơn.
Cuối cùng một ngày, đạt hạng nhì khối.
vui vẻ kể chuyện cho :
“Bây giờ coi là thành tích nhé, mau hẹn hò với !”
Anh cũng , trong mắt tràn đầy niềm vui vì thành tích của .
“Ừm, bây giờ chúng hẹn hò .”
“Cậu nhớ, chỉ ở bên , đầu khối thôi.”
“Bởi vì... những khác xứng với .”