Một luồng sương đen kịt lập tức quấn quanh kiếm, phẩy tay một cái, sương khói tan biến. Lúc , mới họ cung kính mời trong.
Ta dạo một vòng quanh nhà, từ trong góc nhặt lên một túm lông: "Nhà các nuôi gia súc ?"
Một nữ nhân vẻ mặt mệt mỏi đáp: "Hậu viện nuôi vài con gà vịt."
"Còn gì khác ?"
"Không còn gì nữa." Nam t.ử biến sắc: "Đạo trưởng ý là... nhà bọn thứ gì ?"
Ta xua tay: "Chuyện nhỏ thôi. Đêm nay cả nhà lánh nơi khác, ngày mai hãy về."
"Được, ! Đa tạ Đạo trưởng. Vậy còn... phí tổn?"
Ta ngẩn , vốn chẳng rõ giá cả nhân gian, đành tỏ vẻ cao thâm mạt trắc: "Ngài thấy đáng bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu."
Họ rối rít cảm ơn, dọn rượu ngon thức nhắm đãi một bữa tối thịnh soạn. Chờ lúc trời tối hẳn, cả nhà bốn vội vã chạy đến quán trọ gần đó tá túc.
Đêm khuya, bên giường trong chính phòng gà gật ngủ, chợt một tiếng thét thê lương từ ngoài cửa sổ truyền , một bóng đen xẹt qua nhanh như chớp. Ta lách ngoài, thấy bóng đen nọ nhảy khỏi viện, hướng thẳng về phía ngoại thành mà chạy.
Đuổi theo một hồi, sâu trong một rừng trúc đen kịt, nhưng điều đó chẳng hề cản trở thị lực của . Rất nhanh, chặn đường lui của nó.
Đó là một nữ nhân, lưng còng xuống, nhe răng trợn mắt .
"Chỉ là một Yêu miêu tu luyện mấy trăm năm, mà cũng dám ở mặt loạn ?"
Nữ nhân khom , hình thu nhỏ , hóa thành một con mèo tam thể. Nó xù lông , đuôi dựng , nhe răng phát tiếng gầm gừ cảnh cáo. Nó : "Ngươi đừng xen việc của khác!"
Ta khuyên nhủ: "Miêu tộc các ngươi tu luyện vốn dĩ dễ, khó khăn lắm mới khai mở linh trí. Nếu lỡ tay hại , bao công lao sẽ đổ sông đổ biển hết."
"Không cần ngươi quan tâm!" Nó lao về phía , lách né tránh, kinh ngạc phát hiện thực lực của nó hề thua kém .
Xem lời lão Thụ tinh mắng là phế vật tu luyện chậm chạp quả sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xa-yeu-ngan-nam-vua-xuong-nui-da-bi-lua-ve-o-rong/chuong-3.html.]
Ta cảnh giác: "Ngươi vẫn thật sự sát hại mạng , giờ thu tay vẫn còn kịp!"
"Ngươi thì cái gì?! Hắn hại c.h.ế.t tiểu chủ nhân của , nhất định hành hạ đến c.h.ế.t mới thôi!"
"Nhân loại quy tắc của nhân loại, chúng nên can thiệp ." Ta chống trả chút chật vật, dứt khoát biến về nguyên hình xà để triền đấu với nó. Một hồi lâu , mới khống chế nó mặt đất: "Ngươi kể , cách giúp ngươi."
"Vô dụng thôi, thử , họ căn bản ." Yêu miêu từ bỏ giãy dụa, thẫn thờ lên bầu trời đen thẳm. Nó nức nở: "Lúc đó mải chạy chơi về nhà, tiểu chủ nhân ngoài tìm , liền tên khốn khiếp đó nhục đến c.h.ế.t. Rõ ràng tiểu chủ nhân của mới là nạn nhân, mà tất cả đều chỉ trích nàng, đổi trắng đen. Còn gã nam nhân chỉ giam vài ngày là thả !"
"Ta tuyệt đối để sống yên !" Đôi mắt nó bùng lên ngọn lửa giận dữ , "Ngươi thì cách gì? Quy tắc của con trừng phạt chúng!"
Nó đột ngột thoát khỏi sự kìm kẹp, một nữa lao về phía , thực lực tăng vọt. Ta thầm kêu , nó nảy sinh t.ử chí, dùng đến cấm thuật tiêu hao thọ nguyên. Ta vất vả né tránh, cào rách một vết, bắt đầu rơi thế hạ phong.
Khi nó một nữa tập kích, kịp tránh né, đành định bụng hứng trọn cú đòn . Đột nhiên, một bóng hư xuất hiện, đ.á.n.h bay Yêu miêu khiến nó đập mạnh xuống đất, bất động.
Ta thè lưỡi rắn, sợ hãi rụt . Thực lực kẻ thâm sâu khôn lường, e rằng chỉ cần một bàn tay cũng đủ bóp c.h.ế.t . Nam t.ử túm lấy đuôi kéo . Ta sợ đến mức cuộn tròn thành một đống, dám nhúc nhích.
Ta chỉ cảm thấy đôi bàn tay khô ráo của nam t.ử nọ lướt , khi chạm đến một điểm nhạy cảm, tự chủ mà run rẩy một cái. Sau đó, bàn tay cứ thế xoa xoa ở vị trí đó. Ta chịu nổi, ngóc đầu dậy nhe răng về phía .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Chợt một tiếng khẽ, bàn tay phủ lên vết thương của . Cảm giác đau đớn nhanh ch.óng thuyên giảm, thấy vết thương nhỏ dần biến mất .
"?" Ta nghiêng đầu .
Nam t.ử nọ che mặt bằng một tấm vải, rõ diện mạo, chỉ thấy vóc cao lớn. Hắn xoa đầu , đột nhiên tung nắm lá khô đất lên, lá bay lả tả che khuất tầm mắt . Đến khi rõ , nam nhân đó biến mất tăm .
5.
Trời sáng, đến nhà lão Lý nhận thù lao trở về nhà của Liễu phu nhân. Vừa lúc bắt gặp gia đình ba họ đang dùng bữa sáng, bàn bày biện đủ đầy mỹ vị.
Liễu phu nhân nhiệt tình gọi : "Tiểu Xá, mau nếm thử , đây là đồ ăn sáng Liễu Dương ngoài mua về đó."
Ta cúi đầu , kinh ngạc phát hiện là những món hôm qua mới "động lòng" ở chợ. Lòng khẽ d.a.o động, nhưng ngoài mặt vẫn vờ như gì, chỉ lẳng lặng nếm từng món một. Thế nhưng, vị ngon chẳng như trong tưởng tượng.
Ngẩng đầu lên, thấy cả ba họ đều đang chằm chằm, y hệt như cái cách hôm qua đám hí đài .