VƯƠNG VỊ DƯỚI GÓT CHÂN, ÁI TÌNH DƯỚI ĐƯỜNG KIẾM - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:09:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ nhân Nghiệp Châu, sử sách công nhận là vô địch, Phượng Phi Ly, hiện tại đang thư thái nghiêng tựa nhuyễn tháp, dùng đôi tay ngọc ngà mỹ lệ cơ hồ hề tồn tại ở nhân gian lật xem mật chương và công báo do kinh thành đưa tới, chốc chốc dừng nhấp một ngụm nước mật ong nóng.

 

Lão hoàng quả thực c.h.ế.t, giờ thì chẳng còn gì trở ngại, chuyện thành sớm hơn dự đoán. Người cơ bản gặp rắc rối gì, nghiễm nhiên ngự ngôi vị cửu ngũ chí tôn. Hầu hết đều an bài, mấy phần t.ử bất hảo sớm khống chế nên coi như gì sai sót. Các tấu chương cũng là tin tức . Di cung, đăng cơ, sắc phong, thủ tang, y thật sự tồi. Xem cần lo lắng.

 

Chính là…… Hắn thở dài, uống thêm một ngụm, mật ong nhanh ch.óng trôi xuống cổ họng. Tiểu hài t.ử đeo mặt nạ lẽ tự tìm lấy phiền não . Vết thương trong lòng quá nặng vội vàng bất chấp tất cả để trả thù, mà giờ việc đều suôn sẻ, mất mục tiêu, mất tinh thần, nhất định sẽ gồng chịu đựng đau đớn. Rời hoàng phủ đầy liễu từng giúp y yên lòng, để chuyển đến hoàng cung lạnh lẽo cô độc sẽ tránh khỏi giật hoảng sợ. Liệu hiện tại, y giữa đêm chợt tỉnh giấc vì gặp ác mộng, chịu nhận an ủi của bất kỳ kẻ nào? Liệu hiện tại, một gặm nhấm hoài niệm và sầu não trưng chiếc mặt nạ thờ ơ?

 

Chu Cung Lệ, một kẻ yếu đuối nhưng tự khiến trở nên cô độc, luôn luôn chỉ hướng về một duy nhất, cho rằng mãi mãi nhớ đến là cách níu kéo một tình yêu bao giờ thể trở . Y tựa hồ vĩnh viễn hiểu phương pháp hữu hiệu nhất để chữa lành thương tích là cần quên. Y sống trong hồi ức đau khổ cũng chẳng thể đền bù cho linh hồn Liễu Nhi.

 

Một tiểu hài t.ử ngốc nghếch từ đầu tới cuối, ngốc đến nỗi nên sinh ở hoàng gia. Mà yêu thương một kẻ ngốc như , tự nhiên thể hoài nghi cũng là kẻ ngốc.

 

kẻ ngốc bao giờ ốm… Tại

 

“Hắt——————–xì!!!!!” Lại một cái hắt , mặt trăng bay tứ tung, hai bên thái dương đau nổ tung, mà đấy là còn khá hơn hai hôm . Hắn trải qua một cơn sốt rét tồi tệ, mới gắng dậy mà cảm giác trời đất cuồng, ngay cả nâng tay cũng vô lực. Từ nhỏ tới lớn bệnh chỉ đếm đầu ngón tay, tuy nhiên khi bệnh thì sẽ lâu thật lâu.

 

Hắn thực sự đến bên cạnh hài t.ử , y cậy mạnh trưng bộ dạng bất phục cực đáng yêu, y mỗi lúc gặp là liền thả lỏng thể, thở một nhẹ nhõm, y khi trêu đùa tức tới đỏ mặt tía tai nhưng thể . Song sự đời… Phượng Phi Ly, kẻ vĩnh viễn mỹ lệ, vĩnh viễn mê , vĩnh viễn tiêu sái, vĩnh viễn thần bí, vĩnh viễn bao giờ để bất cứ kẻ nào nắm bắt thành dạng . Cái mũi hồng hồng, hai mắt lờ đờ đầy nước, tiếng hắt vang đến tận kinh thành? Cho dù để ý tới hình ảnh của cũng bất lực nổi với thể xụi lơ bệnh tật a…

 

Điều chỉnh chút tư thế , hôm nay cảm thấy khá hơn nhiều, chắc qua hai ba ngày liền thể lên đường hoàng đô gặp trong lòng. Đã lâu gặp, tưởng chỉ nhớ y, ngờ còn nhớ mùi vị cơ thể y.

 

Thị nữ dâng lên tân d.ư.ợ.c vội càng thoái lui. Thái y ở ngoài đang lo lắng bởi ép vị Phượng Dương vương uống t.h.u.ố.c còn khó hơn tự khiêu t.h.o.á.t y vũ, bước lập tức tròng mắt rớt xuống.

 

“Thái y, khi nào thể xuất môn?”

 

“Hồi bẩm điện hạ, nhất.… ngài nên tĩnh dưỡng thêm một thời gian….”

 

Hắn vô lực đ.ấ.m (đá, c.ắ.n, xé) chiếc gối, trừng mắt liếc kẻ phục phía .

 

Vị thái sư trẻ tuổi thật sự thể chịu nổi cái trừng mắt mang mị hoặc phong tình hơn nữa vì đổ bệnh khiến tóc tai buông xõa rối tung, má ngọc ửng hồng, đôi mắt phượng tràn ngập lệ hoa, động tác quyến rũ động lòng lời nào tả xiết. Bọn hầu theo lâu ít nhiều cũng quen thuộc nhưng thái y thì khác, vài năm mới tiến cung một nên liếc dữ quá đến hóa ngu, cơ hồ m.á.u mũi chảy quả phí.

 

Xem , chủ nhân Nghiệp Châu gặp loại tình huống nhiều . Hắn vội phất tay cho lui, tí nữa đỡ nhọc công lát nữa kêu tẩy t.h.ả.m.

 

Lắc lắc đầu, hiện tại hề thấy ù tai, cảnh sắc mặt cơ hồ rõ ràng hơn, còn ẩn ẩn hiện hiện càng đột ngột đảo lộn. Chính vì , Phượng Phi Ly nghĩ thích hợp xuất môn.

 

Đang chuẩn gọi thị nữ truyền thái phụ tiến kiến bỗng một tiểu hoàng môn quan chạy ào thở hổn hển, quỳ xuống lắp bắp : “Điện… Bẩm điện… hạ, Hoàng đế bệ hạ… giá lâm…”

 

Phượng Phi Ly nhíu mày, tưởng bắt đầu ù tai viên quan liên tiếp lặp lặp nhiều . Lúc , mới lảo đảo dậy, trong lòng nổi lên tia bất an.

 

Y thật sự đến đây? Tại ? Nhớ ?

 

Theo nguyên lý cơ bản mà , Phượng Phi Ly cũng xem là kẻ tương đối tự kỷ nhưng bởi quá lý trí, thực tưởng rằng Chu Cung Lệ vì quá nhớ mới vượt ngàn dặm xa xôi tới.

 

Có lẽ ở kinh đô xảy chuyện mà chăng? Chuyện gì? Nhất định là quốc sự, quốc sự nhất định . Vậy là gia sự, tên bảo bối gây chuyện?

 

Lòng rối như tơ, Phượng Phi Ly vội vàng tiến đến cửa điện thấy y ở bậc thang, ngẩng đầu , sắc mặt lộ vẻ sầu t.h.ả.m, năng gì. Thở nhẹ một , cảm giác đau nhói xuất hiện, khoát tay lệnh: “Tất cả các ngươi, lui .”

 

Trong ngoài điện giây đầy lập tức giây biến mất còn một ai, chỉ hai họ. Hắn cầm tay y, cất giọng hỏi han một câu thế thì khuôn mặt lạnh như băng của hoàng thượng trẻ tuổi đột nhiên vỡ nát. Y nhào l.ồ.ng n.g.ự.c kẻ mặt đang y mỉm .

 

Nhuyễn ngọc ôn hương tràn ngập khắp gian. Tiếc rằng bệnh nặng lành, thể ốm bệnh của chịu lực mạnh, liền loạng choạng lui về vài bước, cả hai cùng ngã xuống đất.

 

Chu Cung Lệ đè hẳn lên , đầu đặt tại n.g.ự.c , tiếng tim đập dũng mãnh nhịn nước mắt liền ào ào tuôn , thấm dần vương bào tú kim.

 

Tiếng nức nở vang vọng khắp đại điện vắng vẻ. Phượng Phi Ly nguyên đó, ngắm bức họa phượng hoàng phỏng theo rồng trần điện. Ngón tay thon dài v**t v* mái tóc ái nhân, cảm giác đau nhức len lỏi khắp l.ồ.ng n.g.ự.c

 

Khóc lóc một thôi một hồi, Cung Lệ nâng mặt lên để lộ hai con mắt sưng đỏ, thấp giọng hỏi: “Hắn c.h.ế.t… Ta nên thế nào bây giờ?” Thanh âm rụt rè, tựa hài t.ử sai chuyện gì đó.

 

Phượng Phi Ly nhíu mày. tuyệt thế thông minh nhưng đột ngột như cũng hiểu đối phương cái gì.

 

“Làm thế nào bây giờ? Đến khi Sâm Nhi trở về, với … Chẳng nhẽ thông báo rằng nam hài c.h.ế.t?” Bàn tay Cung Lệ nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của , ngữ khí giống như cầu cứu.

 

“Ngươi từ từ thôi, ai c.h.ế.t? Rốt cuộc phát sinh chuyện gì?” Phượng Dương vương ôn nhu hỏi, cánh tay chậm rãi dang rộng bao bọc lấy thể đang run rẩy run rẩy, chốc chốc vỗ nhẹ lưng y.

 

Nhìn oan gia thuở nhỏ diễn trò luyến nhân, tâm tư Cung Lệ hiểu thấy yên nhiều. Tựa hẳn lòng Phượng Phi Ly, y tiếp tục năng lộn xộn nên dù cố gắng chú ý lắng vẫn mơ hồ nắm rõ câu chuyện.

 

“Nại Nại thực sự c.h.ế.t.”

 

“Ừm, thể tưởng tượng nổi ở tình huống nào mới khả năng tránh khỏi kiếp nạn ?”

 

“Sâm Lệ thật sự thập phần yêu ?”

 

Nước mắt lã chã, “Đều tại , nếu mặc kệ thì sẽ xảy chuyện gì. Hiện tại đây? Người c.h.ế.t, như thế nào mới đền đáp nổi cho Sâm Nhi?”

 

“Tiểu Cung, thiếu niên do ngươi hạ độc c.h.ế.t…”

 

“Có cái gì khác , dù cũng c.h.ế.t… Ta hiểu rõ cảm giác mất ái nhân đau đớn … Vậy mà hại Sâm Nhi, khiến chịu đựng nỗi thống khổ giống đây… ”

 

Phượng Phi Ly dùng tay dịu dàng gạt nước mắt khuôn mặt thanh tú , tinh tế hôn nhẹ giọt lệ ngân đang từ từ chảy xuống, giọng khàn khàn: “Việc đương nhiên ngươi sai, nhưng hãy tin , tuy ngươi là kẻ quyền lực nhất nhưng nghĩa rằng nhiều nhất…”

 

“Chính là……”

 

“Rất nhiều chịu trách nhiệm cho cái c.h.ế.t của Nại Nại, ngươi một phần nhưng là phần nhỏ nhất, nếu nhiều, hẳn là từ Văn phi, thái hậu và cả Sâm Lệ.”

 

Thái hậu là mẫu , Lệ Anh là phi t.ử , Sâm nhi là ……”

 

“Ngươi còn hiểu ư? lầm lớn nhất của ngươi là việc ngươi ôm đồm quá nhiều, tự gánh vác tất cả trách nhiệm hậu quả. Một khi sơ xuất ngươi luôn nghĩ là của ngươi. Kỳ thực, như . Thái hậu, Sâm Lệ, bọn họ đều gánh vác một chuyện, ngươi vĩnh viễn biện pháp nhận tội .

 

Nại Nại cái gì sai? Liễu Nhi năm đó cái gì sai? Nếu sai ở chúng bọn họ trừng phạt, vì càng là vô tội hứng chịu tổn thương càng lớn?” Ruột gan y quặn , cảm giác căm phẫn cũng chán chường nhiều năm trào như khai áp bàn khuynh, sự đau nhức tràn ngập khắp .

 

Đôi môi nóng hôi hổi khẽ chạm cái trán lạnh lẽo của Cung Lệ, Phượng Phi Ly thở dài: “ Nguyên lai đời lắm chuyện bất đắc dĩ, hài t.ử đáng thương, so với đại đa ngươi hơn nhiều……”

 

tại thể hơn nữa? Tại thể khiến vướng sai lầm và tổn thương?” Y ngẩng đầu thì thào hỏi, cũng hy vọng câu trả lời.

 

“Đứa ngốc, ngươi tất nhiên thể. Thử ngẫm xem tự cổ chí kim, ai năng lực ?”

 

Chu Cung Lệ cúi đầu xuống, ngón tay xoay xoay góc áo của Phượng Dương vương. Kỳ thực, chuyện y cũng rõ. Chính là cần một việc thật tâm an ủi, đúng ý nghĩ của , trong lòng sẽ cảm thấy dễ chịu nhiều. Nghe tin Nại Nại c.h.ế.t, một khắc y liền hiểu vô luận như thế nào cũng thể tránh để Sâm Lệ nhận lấy đả kích. Y buộc thừa nhận rằng dù yêu thương đến nhường nào thì vẫn thể giấu giếm, thể thế .

 

“Nhớ thời điểm Liễu Nhi mới c.h.ế.t, thực sự sống thêm chút nào nữa,” Y thả lỏng tựa cơ thể nóng rực, lông mi nhẹ nhàng rung rung, “Ta lo cho Sâm Nhi, với liệu nghĩ giống , cùng sống giữa nhân gian cũng c.h.ế.t nơi suối vàng, luôn cạnh ái nhân……”

 

“Ngươi hiện tại vẫn ở đây ?”

 

“Đó là bởi vì ngươi…… còn báo thù. Nếu ngươi nghĩ Sâm Nhi giống , mất ái nhân thì sống trong thù hận…… Hắn hận ai? Mẫu hậu? Ta? Hay Lệ Anh? Hận chúng chỉ tăng thêm thống khổ cho . nếu hận, lấy thứ gì để bám víu , để sống?”

 

“Tiểu Cung, hãy buông tay, từ giờ trở ngươi hãy buông tay. Hai năm khi Sâm Lệ về, ngươi cho thiếu niên c.h.ế.t, đó là sự thật. Cứ mặc tìm hiểu sự việc, mặc quyết định như thế nào. Muốn hận hoặc bỏ qua, hết thảy tự định đoạt. Hạnh phúc , thể cưỡng cầu là .”

 

Cung Lệ c.ắ.n môi, ngơ ngác đất, trông thấy bóng ma ở góc điện. Lời của Phượng Phi Ly dù là lời kịch cũng tựa hồ luôn luôn đúng. Sự việc đến nước , còn biện pháp khác, chỉ hy vọng thời gian hai năm đủ trong lòng giảm bớt yêu thương, đủ đơn thuần thêm khả năng thừa nhận cú sốc.

 

“Được , chúng đừng nên đây nữa, tuy t.h.ả.m nhưng vẫn khá lạnh, ngươi thể chịu đựng , thì …… ” Phượng Dương vương day day thái dương, cảm thấy hô hấp khó khăn trở , nhiệt độ cũng xu hướng tăng lên.

 

Cung lệ lập tức sờ trán vội kỹ sắc mặt, lắp bắp kinh hãi: “Ngươi ? Sinh bệnh ? Không thoải mái chỗ nào?”

 

“Không việc gì…… Bệnh nhẹ mà thôi……” Phượng Phi Ly mỉm , bởi đang ốm nên nụ đích thị dị thường quyến rũ khiến khuôn mặt của Cung Lệ kìm đỏ lên. Y xung quang thấy thấy bóng dáng ai đành tự đỡ dậy, khó khăn dìu lên nhuyễn tháp, lấy chăn bông đắp cho , đem ôn bàn nhẹ nhàng nâng đầu uy uống.

 

“Ngươi bệnh bao lâu ?”

 

Phượng Phi Ly khẽ đặt một chiếc hôn lên đầu ngón tay y, nở nụ nhu mị, khàn giọng hỏi: “Sao? Đau lòng ư?”

 

Cung Lệ cảm giác nhiệt độ mặt bỗng tăng vọt. Y vội rút tay , sẳng giọng: “Ngươi thật là… bệnh như còn sức trêu đùa, đợi khỏe diễn gì thì diễn.”

 

“Tiểu Cung, lâu gặp ngươi, ngươi nhớ ?” Phượng Phi Ly to, định ôm y y đẩy . Song bây giờ yếu, chỉ một cái đẩy nhẹ cũng khiến ngã lăn tháp. Thấy ho húng hắng, Cung Lệ liền hối hận, buộc để tái ôm.

 

“Ngươi mà, nhớ ?”

 

“Ta nhớ ngươi gì? Mỗi ngươi đến kinh thành ….. ……” Nửa còn lập tức nuốt xuống. Tuy Phượng Phi Ly mỗi đến chẳng qua là thích thú với tiết mục thôi, nhưng nếu nhờ thường xuyên bên cạnh gạt bỏ nỗi lòng tích tụ, chỉ sợ ngày Liễu Nhi mất thể chịu đựng nổi mà rời khỏi thế gian.

 

“Ngực đau quá, ngươi giúp xoa xoa…..” Hắn khó cơ hội nũng y lực chú ý, tạm quên chuyện tình của Nại Nại nên vốn chỉ bảy phần khó chịu cũng thể hiện thành mười phần cho y xem.

 

“Ta cung nữ của ngươi, ai thèm giúp cho ngươi.” Cung Lệ ngoài mặt mạnh miệng nhưng cơ thể tự động nhích gần về phía giường tự khi nào, nhẹ nhàng xoa n.g.ự.c .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-9.html.]

 

“Tiểu Cung, còn nhớ lúc chúng giao ước bất luận ngoài miễn là ở cùng một chỗ sẽ thành đôi ân ái luyến nhân.”

 

“Nhớ, chúng vẫn ? Hại Sâm Nhi hiểu lầm trầm trọng.”

 

“…… Ta nghĩ, cần tái diễn nữa……”

 

Bàn tay đang xoa n.g.ự.c đột ngột ngừng một hồi tiếp tục hoạt động.

 

“Ý tứ ngươi thế nào?”

 

“…… Đương nhiên là tùy ngươi.”

 

Phượng Phi Ly nhướn mày, khóe mắt vẽ lên tiếu ý diễm lệ kiều mị, kéo mạnh một tay rảnh rang ở bên hông kẻ , đem cả y bổ nhào tháp.

 

“Ngươi cái gì ? Không ngươi cần diễn nữa ?”

 

,” Hắn c.ắ.n c.ắ.n vành tai Cung Lệ, phun thở nóng hổi gáy, thì thầm: “Cho nên ngươi nhớ kỹ, còn đóng kịch, tự bây giờ về đối với ngươi tất cả còn đóng kịch…….”

 

Tình hình là thiên t.ử trẻ tuổi đang chủ nhân Nghiệp Châu đặt . Từ nhỏ đến lớn phát sinh ít nhiều thứ nhưng nào như , khiến y mặt đỏ tim đập, tình động như thủy triều dâng. Có lẽ vì bệnh, nhiệt độ khá cao nên mặc dù cách mấy lớp quần áo, Cung Lệ vẫn cảm thấy mấy chỗ thể tiếp xúc giống như thiêu đốt, chịu , giãy dụa cật lực rời nhưng liền quấn c.h.ặ.t lấy. d*c t*nh kịp nén thấy cặp phượng mâu kiều nhược nhu mị từng qua bao giờ lập tức bùng phát. Âm thanh ưm a ám tránh vang lên yếu ớt, ba phần sắc d.ụ.c cũng để thổi bùng thành mười phần.

 

Nụ hôn câu dẫn dần dần hạ thấp đến đôi môi, Cung Lệ ban đầu né tránh nhưng thoáng chút hưởng ứng. Phượng Phi Ly khanh khách, đem đầu lưỡi nhẹ nhàng tiến đùa nghịch, một bàn tay trượt xuống , linh hoạt cởi bỏ thắt lưng y.

 

“Ngươi cái gì ?” Cung lệ đỏ mặt, tay khư khư giữ chiếc đai, “Ngươi đang bệnh, nên nghỉ ngơi.”

 

……” Phượng Phi Ly vẻ nũng nịu đáng yêu, “Chẳng nhẽ ngươi cho ?”

 

Những lời thực sự là vô cùng bá đạo nhưng sớm lĩnh giáo thành thói quen từ nhỏ, Cung Lệ chỉ cau mày trừng mắt liếc một cái, gì.

 

Phượng Phi Ly ngầm hiểu y đồng ý bèn nahnh ch.óng rút đai lưng, đem lột áo khoác, bên trong lộ l.ồ.ng n.g.ự.c ốm yếu tái nhợt.

 

“Nhìn xem, gầy giơ xương giơ cốt, ngươi hoàng t.ử kim tôn ngọc quý , như thế nào để biến thành bộ dạng ?” Hắn lắc lắc đầu cảm thán, lưu một chuỗi dấu hôn. Cung Lệ chút bực tức, đẩy một chưởng, sẵng giọng: “Chê gầy thì , ngươi mất hứng.”

 

“Không biện pháp a, ai bắt bắt đầu thích ngươi lúc ngươi gầy a. Bất quá hiện tại càng ngày càng thích ngươi thì ngươi càng ngày càng gầy, như , sẽ luôn luôn tẩm bổ ngươi.” Phượng Dương vương khẽ , đôi tay ngừng nghỉ, vội vã dấy lên lửa tình khắp nơi.

 

Lúc đầu còn kháng cự, về Cung Lệ chậm rãi thả lỏng lực đạo . Kỳ thực, y sớm chuẩn đưa thể cho , coi như diễn trò thật một chút, ngoài liệu thể cho ai nữa? Nhận của nhiều ấm áp, trừ bỏ tấm còn khả năng cấp cho thứ gì? Nếu cứ để .

 

Vậy thì sự run rẩy sâu trong nội tâm ? Là vì thích ứng rằng trò chơi kết thúc là vì lâu ngày xuất hiện d.ụ.c niệm cùng tình triều. Sau lời tuyên bố còn diễn trò và thích y, cơ hồ mỗi câu đều khiến y hoảng hồn, nhớ về quãng thời gian thuở bé lúc nào luôn luôn nơm nớp lo lắng đề phòng, tin cũng sợ mà tin cũng sợ.

 

Bất chấp kẻ trong lòng đang rối loạn tâm tư, Phượng Phi Ly cố gắng thể hai quấn thật c.h.ặ.t đồng thời nhanh tay cởi bỏ từng lớp y phục cản trở. Cung Lệ từ từ thụt đầu lưỡi , hương vị ngọt ngào lôi cuốn y, nhẫn nại mà liên tục m*t lấy nhấm nháp. Mỗi nụ hôn đều diễn lâu khiến ngạt thở điên cuồng thâm nhập, cắm, hút, cảm giác nổ tung với tình cảm mãnh liệt trào dâng.

 

Cung Lệ phát tiếng th* d*c nho nhỏ rõ từ đôi môi che lấp, cơ thể chậm chạp vặn vẹo dậy. Đang lúc khí nóng bỏng nhuyễn tháp đạt đến độ cao nhất bỗng Phượng Phi Ly thở dài một tiếp, vùi mặt vai y.

 

“Sao ?” Hoàng đế trẻ tuổi nhẹ nhàng hỏi. Y hất nhẹ đầu , nghĩ đem khối nặng để xa xa chút.

 

“Thực sự c.h.ế.t a,” Phượng Dương vương trưng vẻ mặt đau khổ, oán giận : “Ta ngươi a, chính là khí lực mất hết……”

 

Y bật : “Đương nhiên , ngươi sinh bệnh a, bệnh thì vốn lực.”

 

“Vậy thế nào bây giờ?”

 

“Còn thế nào nữa, ngươi nên dưỡng bệnh , đừng cố.”

 

“Không cần…… Ta cam lòng……” Ác ma liếc liếc y gian tà, biểu tình quyến rũ mê hồn, dụ dỗ “Hay là ngươi tới ?”

 

“Hả?” Chu Cung Lệ nhất thời thông.

 

“Nếu khí lực thì ngươi tới .”

 

Y ngẩn , sắc đỏ lập tức chiếm giữ bộ khuôn mặt, c.ắ.n c*n m** d***, đem mặt hướng sang một bên.

 

“Ngươi ?”

 

Cung Lệ ngậm miệng, vốn đem giao cho Phượng Phi Ly là chuyện cực cực kỳ kỳ bình thường, giống như ngươi liền đưa, chỉ khi nào đổi thành chính chủ động, cảm giác mới đổi.

 

Nếu ôm thì còn thể miễn cưỡng dùng giao dịch cái cớ biện minh, nếu biến thành chủ động ôm hóa là đóng kịch.

 

“Thực cần? Bỏ qua cơ hội thế, đừng quá hối hận a.” Hắn duyên, cuốn lấy cổ y.

 

Gỡ cánh tay một cách máy móc, Chu Cung Lệ vội vàng dậy.

 

“Nhớ kĩ đấy, là chính ngươi quyết định nga.” Hắn c.ắ.n c.ắ.n lỗ tai , : “Vậy chúng ngủ .”

 

“Ngủ? Đương buổi chiều, ngủ cái gì?”

 

“Ngủ trưa. Ngươi xa như thế, hẳn cũng mệt mỏi, cùng ngủ .”

 

Chủ nhân Nghiệp Châu trở thành con bạch tuộc quấn c.h.ặ.t trong l.ồ.ng n.g.ự.c, hai mắt nhắm . Một lúc Cung Lệ lấy tay chọc chọc , giật phát hiện kẻ thật đang ngủ say.

 

Thích thú ngắm Phượng Phi Ly, thần thái oánh oánh minh lượng, mặc bộ trường bài vương bào với những đường thêu tinh mỹ, quả thực diễm lệ. Y mới mơ màng thời gian ngắn liền tỉnh nên cơn hoa mắt choáng váng hoa mắt ập đến, mắt rõ phương hướng bởi bao bọc kỹ trong n.g.ự.c.

 

Cung Lệ đến Nghiệp Châu tổng cộng ba . Một là phụng chỉ sắc phong, một là thuyết phục xuất binh còn sinh mệnh thống khổ nhất .

 

Cùng dạo trong cung Phượng Dương vương, cùng chuyện phiếm nhưng đầu óc đặt ở nơi khác. Y yêu cầu, cũng giả vờ . Tới gần xế chiều, rốt cuộc Phượng Phi Ly mới để y dừng tại tòa tiểu lâu mà y sống nhờ cách đây vài tháng, lầu từng khóm hoa phù dung khe khẽ đung đưa. Giờ là mùa hoa đưa hương nên chỉ một mảng xanh tươi rợp hồ.

 

Bất giác Cung Lệ ngóng về hướng quen thuộc. Vốn tưởng bi ai lắng nhưng nay tâm dâng lên một cơn co rút, đau đến hô hấp khó khăn, đau đến nhịn bám c.h.ặ.t cánh tay bên cạnh.

 

“Ngươi vẫn quên , đó là điều hiển nhiên.” Phượng Phi Ly ôn nhu , “ xin ngươi hãy ngẩng đầu .”

 

Khó khăn rời ánh mắt khỏi gò đất lẻ loi , Cung Lệ ngước lên. Khuôn mặt trương cuồng diễm mỹ đang y, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy chần chừ buông thõng xuống.

 

Lần đầu tiên trong y xuất hiện cảm giác giống như áy náy. Chẳng hiểu từ mà đến, vì mà đến, chỉ rằng một như , một lâu nay vẫn ở bên cạnh giúp báo thù, giúp chữa vết thương tinh thần, thật sự là chút ủy khuất cho

 

Phượng Phi Ly dang tay ôm y tiến l.ồ.ng n.g.ự.c, giọng khàn khàn: “Vô luận ngươi thống khổ , hoài niệm như thế nào thì Liễu Nhi vẫn thể trở về, ngươi hiểu chứ?”

 

“Hiểu……” Phần mộ ngay mắt, thể rõ?

 

“Bởi thế ngươi hãy yêu .”

 

Cung Lệ giật , đình chỉ. Y thường xuyên chuẩn tinh thần cho những câu kết chẳng hợp với chủ đề chuyện của kẻ , hiện tại cũng ngoại lệ.

 

“Ngươi thể vĩnh viễn đặt Liễu Nhi ở trong tâm, điều hề gây trở ngại tới việc yêu ngươi và dĩ nhiên cũng hẳn gây trở ngại việc ngươi yêu .” Hiếm khi Phượng Phi Ly bụng giải thích rành mạch.

 

“Không cần…… Ta nghĩ mặt Liễu nhi nên thảo luận vấn đề .” Bản năng kháng cự lập tức trỗi dậy, vì luyến nhân thể lên tiếng. So với hào quang phát tứ phía của Phượng Dương vương thì Liễu nhi le lói đến thế. Huống chi giờ c.h.ế.t, chính ở bên liệu còn ai?

 

“Đừng hoang mang, Liễu Nhi ở đó, cái gì cũng thấy, cái gì cũng thấy. Sự thống khổ của sớm chấm dứt, thứ chấm dứt chỉ tình cảm của ngươi đối mà thôi.

 

“Ngươi đừng nữa……” Cung Lệ lên, khó khăn mới bình tĩnh , y mở vết thương xem nữa. Nếu hoài niệm khiến gắng sống cả kiếp thì cần lo lắng gì thêm đau khổ nữa?

 

“ Liễu Nhi vô tri vô giác, ngươi cũng . Vậy ví như chút tri giác, ngươi cho là nguyện ý ngươi một đời cô tịch.

 

Y buồn bã: “Một đời cô tịch thì ? Ta nợ , đáp ứng cùng vĩnh viễn bên hạnh phúc nhưng thực hiện nổi, trừng phạt là đúng .”

 

Phượng Phi Ly tức giận chằm chằm tiểu hài t.ử. Y dù c.h.ế.t vẫn chịu tha thứ cho bản rốt cuộc tại ? Chẳng nhẽ ngoại trừ tình yêu của và Liễu Nhi khác ở thứ tự đến đến còn chỗ nào bất đồng?

 

“Phi Ly” Hiếm thấy Chu Cung Lệ kêu tên , “Liễu Nhi thực đáng thương, ngươi với đừng vì cãi nữa. Với là tất cả, với ngươi bất quá chỉ là món đồ chơi khiến ngươi hứng thú mà thôi. Từ nhỏ đến lớn đùa bỡn lâu thế chắc ngươi sắp chán ngấy .”

 

Mười ngón tay của Phượng Phi Ly đem bấu mạnh cánh tay Chu Cung Lệ, “Ngươi ngẫm thật kỹ, nếu đúng là món đồ chơi như ngươi vì cái gì vẫn chán? Liễu Nhi mất là chuyện hiển hiện ngay mặt, cũng bắt ép ngươi cố gắng quên , nào việc đoạt đoạt ? Chung quy là ngươi tin thực sự thích ngươi, đúng ?”

 

Chu Cung Lệ c.ắ.n răng cúi đầu. , ngay từ bé Phượng Phi Ly một mực thích y. Nói suốt mười bảy năm thì ít nhất mười lăm năm dối nên hiện tại đột ngột buộc tin tưởng, quả chút khó khăn.

 

Kỳ thực, chẳng sợ trêu trọc lừa gạt. Dù gì thành thói quen, sớm còn tức giận mà sâu trong nội tâm y là sự sợ hãi, sợ hãi lời thổ lộ là thật, sợ hãi thừa nhận trái tim tan vỡ một nữa rung động.

 

Nhìn biểu tình của y, Phượng Dương vương cả đời thuận toại khó tránh khỏi đả kích. Bất quá đối với kẻ tự tin thiếu lạc quan thừa như thì chút trở ngại hề nản chí.

 

 

Loading...