VƯƠNG VỊ DƯỚI GÓT CHÂN, ÁI TÌNH DƯỚI ĐƯỜNG KIẾM - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:09:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai năm nữa trôi qua, tuy thể của Hoàng đế ngày một yếu dần nhưng tinh thần còn sung mãn nên vẫn chịu chính thức sắc lập thái t.ử. Dù trong lòng đều hiểu rõ chắc chắn Đại hoàng t.ử Chu Cung Lệ với sự phò tá của Quốc sư sẽ sớm lên ngôi. Bởi thế, cuộc chiến cung đình phần tạm lắng, một tự phận rời khỏi chiến trường, hoặc án binh bất động chờ thời cơ. Tóm , thời gian đối với Cung Lệ tương đối yên , ngoại trừ thỉnh thoảng chút bực khi nhớ tới kẻ kỳ quái .

 

Trong hai năm , Đại hoàng t.ử nạp thêm vài vị thị nhưng ai trong đó m.a.n.g t.h.a.i khiến Hoàng hậu phi thường sốt ruột, còn trong cuộc thì chẳng để tâm đến.

 

Mùa thu năm truyền đến tin hai hoàng t.ử lưu đày ốm c.h.ế.t khi đầy mười lăm tuổi. Đối với đại đa thì chuyện cũng gì quan trọng bởi mẫu phi của hai sớm xử t.ử.

 

Đêm đó, Chu Cung Lệ gặp ác mộng. Một đám gầy giơ xương, mắt trợn lớn ai oán y, tựa hồ nhưng nửa từ. Hai dị mẫu ôm tay bỗng hóa thành vũng m.á.u tươi đầm đìa nhuộm đỏ.

 

Cung Lệ giật tỉnh giấc, đưa mắt hướng phía ngoài, một tăm tối thăm thẳm. Mồ hôi lạnh men theo lưng chảy xuống, tay bấu c.h.ặ.t n.g.ự.c, tim cảm giác vô cùng khó chịu. Rốt cuộc là đập quá nhanh căn bản ngừng đập.

 

Có lẽ khi Cung Lệ tỉnh phát thanh âm lớn nên ngoài trướng vội vàng đến gần, thấp giọng : “Đại điện hạ, ở đây, ngài hãy uống chút nóng sẽ cảm thấy dễ ngủ hơn.”

 

Y chút ngạc nhiên, bình thường khi y tỉnh mộng giữa đêm khuya, bọn hầu thường hỏi: “Đại điện hạ, ?”, hiếm khi chuyện như .

 

Cung Lệ vén nhẹ màn trướng lên, một ảnh nho nhỏ quỳ gối bên giường, thấy liền dâng một chén nóng, đôi mắt to tròn đen láy y vẻ quan tâm.

 

“Ngươi mới tới?” Cung Lệ nhận chén , hỏi.

 

“Vâng”

 

“Tên gì?”

 

“Liễu Nhi.”

 

“Bao nhiêu tuổi?”

 

“Mười sáu.” Liễu nhi hé miệng , biểu lộ khí chất thông tuệ hơn .

 

Đón lấy chén trong tay chủ t.ử, Liễu nhi cẩn thận dìu y xuống, nhẹ nhàng đắp chăn, : “Ngài nên hướng sang bên trái, sẽ ít gặp bóng đè hơn. Ta canh ở đây, ngài hãy yên tâm.”

 

“Rất chu đáo, ai dạy dỗ ngươi?”

 

“Trần công công… Là ông nội …..”

 

Cung Lệ giật , Trần công công, là lão nội giám chăm sóc y từ bé qua đời cách đây nửa năm, nhưng là thái giám, tôn t.ử?

 

“Ông nội nhặt về nuôi. Ông lúc phủ nhận, chính là Đại điện hạ lên tiếng mệnh mới lưu .” Liễu Nhi tựa hồ y đang suy nghĩ gì liền nhẹ giọng giải thích.

 

Cung Lệ sớm nhớ rõ việc cỏn con đó, nhưng thấy thiếu niên thanh tú, nghĩ thật may vì năm lệnh giữ , cứu sống một sinh mệnh nhỏ.

 

“Ngươi lắm, ngày mai với tổng quản điều ngươi đến bên thị hầu.” Y xong liền khép mắt . Không bên cạnh nhanh liền ngủ say, thật sự mộng mị.

 

Thiếu niên tên Liễu Nhi chính thức xuất hiện trong cuộc đời Đại hoàng t.ử Chu Cung Lệ.

 

Liễu Nhi là một đứa nhỏ thông minh và giáo dưỡng. Hắn giống như mặt nước êm dịu ấm áp, mang đến cho ở gần cảm giác thư thái, dễ chịu.

 

Cung Lệ ngày càng…. thích Liễu Nhi hơn. Luôn hướng hết những điều sâu tận đáy lòng, sợ hãi , bi thương , chỉ cần lẳng lặng thôi cũng đủ khiến y thư giải phiền muộn. Bọn họ chuyện thật dài, thật lâu cho đến lúc phát hiện qua mấy canh giờ, khỏi cùng vang. Khi Liễu Nhi để lộ má lúm đồng tiền xinh xắn, tựa hồ nước thăm thẳm gợn gợn sóng nhỏ.

 

Ban đêm Cung Lệ thường kêu Liễu Nhi ngủ cùng, chắc bởi khả năng kỳ lạ xua tan ma mộng nên từ khi ở bên, y hiếm khi gặp ác mộng.

 

Hai dần dần thiết như hình với bóng, Cung Lệ càng ít lui tới phòng Văn Lệ Anh hơn, trong cung bắt đầu đồn thổi.

 

Đại hoàng t.ử phận tôn quý chỉ cảm thấy an bình và hạnh phúc, hề để ý sắc mặt thiếu niên ngày một tái nhợt, nụ ngày một yếu ớt. Mãi lâu về mới nhận vẻ tiều tụy nhưng một mực yên lặng, từng đối y nửa chữ.

 

Nhị hoàng t.ử Sâm Lệ vẫn đang những ngày rong chơi, cùng Văn Liệt rong ruổi ngàn dặm. Biết võ lâm danh môn Tiêu gia phái hộ tống, Cung Lệ yên tâm phần nào, cho phép ngoài mở mang kiến thức.

 

Ngày thứ ba Sâm Lệ xuất cung, Cung Lệ bất ngờ chứng kiến một chuyện. Sau khi cẩn kiến phụ hoàng, ngoài dạo, chú tâm lạc một cung thất suy tàn. Bên trong truyền đến tiếng cùng tiếng la hét, y thấy tên và tên mẫu , tò mò hỏi nội thị, hóa là Văn phi nương nương. Nàng phế vốn là kiệt tác của Hoàng hậu, khi đó y hiểu chuyện, nhất tâm chỉ nghĩ tới việc ứng phó với Phượng Phi Ly, nhưng vẫn nàng nguyền rủa.

 

Nhìn trong phòng, mạng nhện bụi bẩn bám đầy, một nữ nhân ngây dại bên song cửa cũ nát. Nàng sằng sặc để lộ hàm răng vàng khè, lớp thịt mỏng khuôn mặt nhăn nheo rung rung động động theo điệu .

 

Cung Lệ phi thường kinh hãi cùng thê lương, vội vàng bỏ chạy khỏi khu lãnh cung.

 

Y vẫn nhớ rõ bộ dạng tài sắc vẹn của Văn phi. Vẫn nhớ mỗi khi thấy y, nàng đều đem một ít đồ chơi tinh xảo cho, mà giờ đây thành như .

 

Hồi phủ, Liễu Nhi ở, y một uống rượu. Uống đến chén thứ bảy, thứ tám thì Liễu Nhi trở về với cặp mắt đỏ đỏ, dìu y lên giường.

 

Cung Lệ ôm c.h.ặ.t lấy thể mềm mại , cố gắng hấp thụ thở thanh lương bình , sự bực bội trong lòng tựa hồ dịu xuống. Bởi thê y càng nhiều hơn, ở cạnh để tâm luôn vững vàng.

 

Nhận tình cảm mãnh liệt của Cung Lệ, Liễu Nhi hề cự tuyệt, ngay cả khi đau đớn, khi sẽ kết quả vẫn chút cự tuyệt. Thiếu niên y chăm chú với ánh mắt ôn nhu yêu thương, giống như mặt nước tĩnh lặng bên mà cuồn cuộn sóng đáy.

 

Khi tỉnh dậy, thấy đôi mắt tựa mặc ngọc tràn ngập nhu tình đang , y kìm liền nhẹ nhàng hôn lên cánh đào đỏ hồng .

 

Đại hoàng t.ử hiểu rõ, yêu sâu đậm.

 

Đó là mối tình đầu.

 

Mối tình đầu tựa như lọ mực đ.á.n.h đổ, mực lan đến để dấu vết ở đó. Mỗi lúc hai bên , ai ai cũng giữa họ một bầu khí nồng nàn, nhận ánh mắt dịu dàng dành cho .

 

Bởi thường xuyên thiết nên rốt cục Cung Lệ phát hiện Liễu Nhi luôn vết thương, hỏi , thản nhiên đáp: “Ta còn thể chịu đựng , cần loạn, nếu thể ở cạnh ngươi nữa.”

 

Liễu Nhi đúng, vì Cung Lệ hỏi thêm nữa, chỉ hết sức để gần , bảo hộ an .

 

Sự việc diễn ngay mắt như thế mà thấy hoàng phi Văn Lệ Anh vẫn thanh sắc bất động, Hoàng hậu liền nghĩ mặt.

 

Nàng lệnh lập tức đem Liễu Nhi đưa đến viễn phương, từ nay về thề bao giờ gặp nhưng Cung Lệ kiên quyết từ chối.

 

Song cẩn trọng mấy cũng sẽ sơ sót, một Cung Lệ ở ngự thư phòng bàn việc xong thấy bóng dáng Liễu Nhi , trong lòng nhất thời dự cảm , chạy vội tới chỗ Hoàng hậu. Y chỉ kịp hất côn bổng hạ xuống, đau xót thể yêu bê bết m.á.u.

 

Liễu Nhi giường hai tháng, Cung Lệ dành hầu hết thời gian chăm sóc cho thiếu niên, vạn bất đắc dĩ chuyện mới sai tâm phúc đến trông chừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-5.html.]

 

Dù đang tĩnh dưỡng nhưng Liễu Nhi vẫn vô cùng thanh nhã mỹ lệ, chỉ cần trông thấy Cung Lệ, ánh mặt trời rạng rỡ xuất hiện khuôn mặt nhỏ xinh. Hai cứ như , nhẹ nhàng ôm thủ thỉ suốt đêm, hết chuyện nọ tới chuyện . Tưởng rằng nếu tận dụng hiện tại, khi hừng đông xuất hiện, bọn họ sẽ còn cơ hội.

 

Tin tức Đại hoàng t.ử vì chăm sóc hầu mà đảo lộn hết thảy quy luật việc, nghỉ ngơi và tính khí đến tai Hoàng đế.

 

Lão phi thường phẫn nộ, ngay lập tức triệu kiến y, lớn tiếng quát tháo.

 

Cung Lệ quỳ mặt đất. Y luôn coi phụ hoàng như mẫu hướng tới, đây là đầu y đối mặt nổi giận với , thản nhiên nâng tầm mắt.

 

“Quá vô sỉ, ngươi còn nhớ phận Đại hoàng t.ử? Trắng trợn dưỡng luyến đồng?” Chiếc nghiên mực bay sượt qua thái dương y.

 

“Liễu Nhi luyến đồng.”

 

“Không luyến đồng? Không luyến đồng thì là cái gì?”

 

Chu Cung Lệ khẽ lắc đầu, y bất luận trong mắt kẻ nào Liễu Nhi đều hơn kém luyến đồng, chỉ hiểu rõ thiếu niên y yêu, nhưng nếu càng phát hỏa mà thôi.

 

Hoàng đế đưa tới một bình sứ nhỏ, miệng bình đóng c.h.ặ.t bởi nút bằng gỗ lim.

 

“Đây là Cửu Phẩm Hồng, vốn tên luyến đồng xứng đáng dùng. Vì đại cục hãy để c.h.ế.t .”

 

Cung Lệ đột ngột đình chỉ hoạt động.

 

“Cung Nhi,” Thanh âm trầm trầm vang lên “Ngươi dám kháng chỉ ? Chẳng nhẽ ngươi giống hai đứa nghịch súc , sung quân đến Bắc mạc thành dã quỷ cô hồn?”

 

Cung Lệ do dự đành chậm rãi tiếp nhận chiếc bình nhỏ lạnh lẽo đưa đến mặt.

 

“Lui , ngày mai tiến cung phục chỉ.” Dứt lời, Hoàng đế thản nhiên dậy về tẩm cung.

 

Cầm cự độc cực phẩm trong tay y bước ngoài. Sắc âm u bao phủ bầu trời đông lạnh giá, dường như sắp trận tuyết đầu mùa.

 

Xa giá đợi ở ngoài.

 

Trên phương diện nào đó, Chu Cung Lệ còn cứng đầu hơn so với . Rời khỏi hoàng thành, đến lối rẽ đầu tiên y liền ném cửu phẩm hồng cống ngầm bên đường.

 

Phủ Đại hoàng t.ử, Liễu Nhi đang chờ cửa phòng, sắc mặt trắng bệch nhưng dị thường bình tĩnh.

 

Y siết c.h.ặ.t lấy thể gầy yếu, thật lâu, thật lâu cho tới khi bầu trời nguyên màu tinh khôi, những bông tuyết nhè nhẹ đáp xuống nền đất khô lạnh.

 

Chúng , ngay buổi tối nay.” Y thể từ bỏ tình yêu với Liễu Nhi nhưng quyết từ bỏ sinh mệnh của Liễu nhi.

 

“Đi nơi nào?”

 

“Nghiệp Châu. Ta dám chắc lời Phượng Phi Ly với là thật.”

 

Hai nhanh ch.óng thu thập hành trang, một canh giờ rời khỏi vương phủ.

 

Có lẽ nghĩ Cung Lệ mang Liễu Nhi trốn nên hành tung của hai vẫn phát giác, thuận lợi khỏi cổng thành.

 

Rốt cuộc khi họ chạy cách thành bốn mươi dặm, bắt gặp truy binh đuổi sát, tiếng cuồng hô vang cả một vùng.

 

Ngựa của Liễu nhi bỗng thụt xuống hố sâu, Cung Lệ vội vã kéo lên cùng , hai một con hướng về Nghiệp Châu, phía những cây đuối phát sáng ngày càng gần, mũi tên bay sượt qua .

 

Trong lòng Cung Lệ nhói lên đau đớn, y hiểu rõ lệnh của phụ hoàng tuyệt đối ai dám b.ắ.n, chỉ rõ suy đến cùng đối với phụ hoàng sự tồn tại của đứa con ý nghĩa gì.

 

Phi băng băng đến lúc trời hửng sáng, y nhận đang sai đường. Có lẽ vì nên thấy bóng dáng quân truy đuổi , phía Liễu Nhi vẫn im lặng sát.

 

“Chúng tạm thời an .” Cung Lệ ôn nhu

 

Nhìn thiếu niên sắc mặt tựa tuyết trắng khẽ gật gật đầu, lòng y trầm , dịu dàng ôm nhảy xuống ngựa.

 

Từ bao giờ lưng Liễu Nhi xuất hiện hai cây tiễn dài, đêm lạnh khiến m.á.u tươi kết băng, mà suốt chặng đường y thấy một tiếng k** r*n.

 

Cung Lệ dám mạnh tay nhổ, chỉ cẩn thận c.h.ặ.t bỏ phần ngoài của cây tiễn. Sở dĩ họ vội vành chạy trốn nên cũng mang thương d.ư.ợ.c. Liễu Nhi mỉm yếu ớt: “Không , m.á.u ngừng chảy .”

 

Giọt lệ kìm chợt rớt xuống, y ôm thiếu niên một nữa thúc ngựa tiếp tục hướng Nghiệp Châu. Trên đường , hai cố gắng trò chuyện như để xua tan khí u ám, Liễu Nhi còn khe khẽ ngâm nga một bài ca d.a.o.

 

Ba ngày y tiến Nghiệp Châu, kịp với binh sĩ câu “Tìm Phượng Phi Ly”, liền ngã xuống bất tỉnh song đôi tay vẫn siết c.h.ặ.t thiếu niên lòng chịu buông.

 

Mở mắt, Cung Lệ nhận đang chiếc giường mềm mại và đang một cặp mắt phượng tuyệt mỹ y chăm chú.

 

“Liễu Nhi ?”

 

Phượng Phi Ly xoay , Liễu Nhi đang an tường thiêm ở nhuyễn tháp bên cạnh, gò má hiển hiện đôi lúm đồng tiền nhỏ, tựa hồ nước thăm thẳm gợn sóng.

 

Trên môi vẽ một nụ , nắm c.h.ặ.t t.a.y yêu.

 

Cung Lệ giật , đôi tay chút ấm, lãnh tựa như một khối băng. y vốn để ý đến, rằng từ hai ngày , thể mà y ôm vô cũng lạnh như thế.

 

Cái lạnh của tay….. của thể………

 

Y choàng tỉnh giấc……..

 

Phượng Phi Ly nhẹ nhàng vuốt tóc bên thái dương Cung Lệ, đầu Liễu Nhi, đứa nhỏ tuy ngừng thở nhưng nét linh tú hề mất .

 

Kể từ đây, Chu Cung Lệ , yêu cũng c.h.ế.t theo yêu.

 

Kể từ đây, trong lòng Phượng Phi Ly nảy sinh tình cảm yêu thương một , hơn nữa còn chịu đựng nỗi thống khổ mà bao giờ .

 

 

Loading...