VƯƠNG VỊ DƯỚI GÓT CHÂN, ÁI TÌNH DƯỚI ĐƯỜNG KIẾM - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:08:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian chủ yếu là luyện quyền pháp, đối với nam hài vốn tám chín phần ưa thể hiện sức mạnh mà thì đây là một trong những môn học chờ đợi nhất. Chỉ tiếc xếp hai tiểu vương t.ử coi như kẻ thù học chung khiến bọn thị vệ kiêm bảo mẫu thể rời mắt chút nào, hậu hết đều do Đại hoàng t.ử lôi Phượng Dương thế t.ử bao cát thử nghiệm chiêu thức mới.

 

Thầy dạy võ công nghĩ ở đây hẳn y dám loạn nên miễn cưỡng đáp ứng.

 

Cung Lệ trong lòng mừng thầm, nghĩ mặt lão sư sẽ dám để lộ bản tính liền hướng quyền. Dù y liên tiếp đ.á.n.h hai ba quyền cường lực lớn nhưng kèm theo ác khí nên đối thủ nhanh ch.óng bật phía , bộ dạng vô cùng đáng thương.

 

Lão sư tuy là mãnh phu xuất giang hồ luôn luôn thiên vị Từ Hi, tiến đến nhẹ nhàng an ủi .

 

Chưa kịp tận hưởng hết cảm giác chiến thắng thì đột nhiên một tiểu thái giám xuất hiện truyền ý chỉ của Hoàng đế cho triệu lão sư. Trước khi lão còn cẩn thận căn dặn học trò thư phòng ôn bài.

 

Nhìn quanh thấy còn ai, Từ Hi mới gần tủm tỉm: “Đại điện hạ, mặt sư phó mất mặt , cũng tán thưởng vài câu chứ?”

 

Đại điện hạ đương nhiên giận dữ: “Ai ngươi nhường ? Rõ ràng là ngươi đ.á.n.h !”

 

Hắn bộ ủy ủy khuất khuất : “Vi thần nhường , đừng nên tuyệt tình chứ, Đại điện hạ.”

 

Cung Lệ nổi giận đùng đùng, cầm nghiên mực ném về phía : “Ngươi dựa cái gì mà nhượng . Chúng đấu thử xem.”

 

“Không đ.á.n.h. Dù gì ngươi cũng khả năng.” Hắn lắc đầu.

 

Vốn bản tính cao ngạo, Đại hoàng t.ử thể bỏ qua khẩu khí như , một mặt kêu lớn: “Không đ.á.n.h cũng đ.á.n.h”, một mặt phi về phía Từ Hi tấn công.

 

Kết quả chắc ai cũng đoán , mặt sư phó trông như gà rù mà lúc nhanh chân đá m.ô.n.g Cung Lệ vài cái khiến y đau c.h.ế.t, mặc kệ lời lão sư dặn dò, ôm m.ô.n.g hầm hầm hồi cung.

 

Chờ y rời khỏi, Từ Hi liền kéo tiểu thái giám tìm đến lối rẽ hành lang, nơi hàng ngày thầy dạy lễ nghi luôn hướng về phía tẩm cung của hoàng đế mà bái lạy một giờ cố định. Nghe thấy tiếng bước chân sư phó tiến gần, lớn tiếng hỏi tiểu thái giám t.h.u.ố.c trị thương.

 

Tiểu thái giám hoảng sợ vội hỏi cần t.h.u.ố.c gì. Hắn giả bộ dấu giữ bí mật: “Đại điện hạ trèo cây, chẳng may ngã, thí cổ xuất hiện vết bầm, lấy t.h.u.ố.c cho .”

 

*thí cổ: m.ô.n.g

 

Vừa vặn Lễ nghi sư phó ở phía thấy thế bèn cho triệu ngự y nhanh chân hướng sang Đông Cung giáo huấn. Này, đường đường là đại hoàng t.ử mà chịu cư xử cho đúng mực gì cả

 

Cung Lệ đang bực , thình lình phiền toán từ trời rơi xuống. Dĩ nhiên lúc đầu y cứng đầu chịu thừa nhận, ngay lập tức ngự y cưỡng chế kiểm tra, quả nhiên m.ô.n.g vết bầm tím. Tuy rằng Đại hoàng t.ử của chúng cuối cùng cũng đành khai thật là do thư đồng Từ Hi đ.á.n.h nhưng nào ai tin yếu đuối thư sinh Phượng Dương vương t.ử , thành đến tận khuya y còn phạt chép mười trang Tứ Thư.

 

Chớp mắt mùa thu tới, Cung Lệ qua sinh nhật tám tuổi, công phu Thấy Là Làm Lơ tiến thêm một bậc. Hôm nay đường học tình cờ gặp Văn phi nương nương, nàng cho một quả lạ quý hiếm, là cống phẩm của phiên bang. Y ngửi thấy mùi thơm phát từ quả nọ liền cất trong tay áo, hướng Văn phi cám ơn.

 

Vừa thấy y đến, một ảnh cao lớn quen thuộc cất tiếng vui vẻ: “Thỉnh an Đại điện hạ”. Từ Hi lúc cao hơn y nửa cái đầu.

 

Cung Lệ lãnh đạm gật đầu, tự động xuống chỗ, đế ý tới . Từ Hi cảm thấy mùi lạ, lập tức gần hít hà: “Đại điện hạ, chỉ ngày càng khôi ngô tuấn tú mà hương vị cũng trở nên thơm a.”

 

Mấy lời b**n th** mỗi ngày đều , Cung Lệ sớm tai nọ tai , căn bản quan tâm. Từ Hi cũng tức giận, chỉ tủm tỉm. Hôm nay sắm vai hoa si, trộm yêu cả buổi.

 

Tan học, Cung Lệ ngoài tản bộ, thư đồng mặt dày theo sát. Nhũ mẫu đang ôm Nhị điện hạ Sâm Lệ mới hai tuổi dạo ở hoa viên thấy nhanh chân bước đến thỉnh an.

 

Sâm Lệ sinh mang khuôn mặt vô cùng xinh đáng yêu, Cung Lệ thích tiểu của . Khi rảnh rỗi thường ôm tiểu lòng dạy . Hiện tại, y ôm tiểu bảo bối lòng, còn đem quả lạ trong cho xem.

 

“Cái đuôi” thấy quả nọ, sắc mặt đột nhiên đại biến, liền chộp lấy ném xa.

 

Cung Lệ giận tím mặt, giơ tay tát mạnh: “Ngươi thật lớn mật! Đi tìm về đây cho .”

 

Nghiêng tránh thoát, Từ Hi lo lắng nắm tay y : “Loại quả ở Nghiệp Châu gặp qua, mùi hương của nó sẽ dụ tới một loại ong độc, hơn nữa nếu đặt trong hộp gỗ đàn hương thì mùi của nó thể tỏa xa đến trăm dặm. Nói mau, ngươi giữ trái cây bao lâu ?”

 

Cung Lệ lạnh lùng liếc mắt một cái. Tuy biểu lộ thái độ chân thành, lời khẩn thiết nhưng là Đại hoàng t.ử tu luyện lâu năm (???) nào thể tin tưởng một chữ .

 

Từ Hi thấy y thèm để ý đến, mồ hôi túa đầy trán, bèn bấp chấp liền tiến đến xé rách quần áo y: “Mau cởi ! Cởi ! Chắc chắn là ngươi mang nó khi thư phòng! Nhanh! Ngươi và Nhị hoàng t.ử đều quần áo ngay!”

 

Cung Lệ đỏ mặt tức giận, một tay che chở , một tay hướng kẻ điên đ.á.n.h loạn xạ. Ma ma bên cạnh sợ hãi tới mức mặt trắng bệch, cuống quýt tiến can ngăn.

 

Hai bên đang giằng co gay gắt bỗng Từ Hi ngừng động tác, lông mày nhướn cao, tựa như ngóng âm thanh gì đó. Cung Lệ ngẩn , bắt chước vểnh tai nhưng chẳng thấy cái gì, tưởng rằng định lừa gạt, hung hăng đ.á.n.h một chưởng.

 

Lực âm chưởng vang lên, Từ Hi đột nhiên lao về phía , đem hai bổ nhào mặt đất. Cung Lệ cảm giác một trận đau lưng, định quát lớn thì bên tai tiếng đàn ong ngày càng lớn dần, ngay lập tức cả kéo mạnh dậy. Chưa kịp hồn liền thấy âm thanh t.h.ả.m thiết của ma ma ở phía . Mặt nàng sưng phù, hai tay đ.á.n.h loạn cào cào, loạng choạng vài bước ngã xuống, tứ chi run rẩy. Vốn nuông chiều từ bé trong hoàng cung, Cung Lệ thấy cảnh khỏi ngây .

 

Thấy y ngẩn , Từ Hi bèn nắm tay y, kêu to: “Bên một đàn bay tới, mau cùng chạy.”

 

Y , một mảng mây đen đang tiến gần. Y c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ôm lao như điên, căn bản , chỉ bám sát Từ Hi, để mặc những sợi tóc mềm mại tựa liễu quật mặt, nóng rát. Sau lưng tiếng vo ve càng lúc càng lớn, y gắng chạy hết sức, thở dồn dập phả đầu đang giữ c.h.ặ.t. Phía nhiều , hô lớn: “Mau! Mau!”. Y còn dư lực để hưởng ứng, mở miệng lấy khí liền cảm thấy n.g.ự.c như đá đè nặng, cách nào thở nổi.

 

Chạy quang một hồi, Từ Hi bỗng dừng nghiêng khiến phía đang đà suýt ngã. Hắn ấn đầu y về phía : “Vào trong, mau!”

 

Cung Lệ cố gắng khom , miễn cưỡng trèo trong hòn non bộ. Từ Hi cũng lách , cởi ngoại bào chèn c.h.ặ.t cửa hang, còn lấy thêm những viên đá quanh chân lấp kín lỗ hổng: “Buông ngươi , đến phụ ấn c.h.ặ.t nó để ong độc bay .”

 

Đặt tiểu xuống, trong màn đêm lập tức vang lên tiếng trẻ nhỏ lóc, y định dỗ dành nhưng thấy nguy hiểm mắt đành gần trợ giúp Từ Hi.

 

Ngoài động, âm đập cánh của đàn ong va y bào lớn khó chịu. Thời gian trôi qua, tiếng của giảm dần, cảm giác hai tay tê dại , mồ hôi đổ đầy trán.

 

“Cố chút nữa, sẽ đến cứu chúng thôi…” Từ Hi dịu dàng lên tiếng. Chắc bởi tối, thấy bản mặt đáng ghét nên đầu tiên Cung Lệ nhận thấy thanh âm của cũng chẳng đến nỗi khó .

 

Cuối cùng cũng truyền đến tiếng ồn ào, thở thì con hắc ắm nghiêm giọng : “Không , dù chỉ còn một con ong độc cũng ngoài.”

 

Cung Lệ rùng , định thả tay liền vội ấn c.h.ặ.t . Quả nhiên bên ngoài âm thanh la hét ngừng, hẳn là đại chiến ong – còn đang tiếp diễn

 

Tiếng nấc của Sâm Lệ đều đều vang lên khiến trưởng tuy mệt lử nhưng vẫn tới vỗ về tiểu . Từ Hi chậm rãi xích gần, nhẹ giọng an ủi: “Sắp thoát …” Cung Lệ vội đầu , cư nhiên trong lòng cảm thấy an tâm hơn nhiều.

 

Mùi cháy cành tùng hương đột nhiên bay tới, Từ Hi mừng rỡ : “Tốt quá! Được cứu ! Rốt cuộc giờ mới đến.”

 

Tùng hương ngày càng đậm, tiếng cũng lắng dần, qua một lát, giọng trầm từ ngoài động cất lên: “Nhị vị điện hạ, thứ tội cho thần đến muộn, còn nguy hiểm, thỉnh .”

 

Cung Lệ thở phào một cái, lắc lắc cánh tay, cẩn thận ôm cùng Từ Hi bước xuống. Nửa liền một đôi tay mạnh mẽ đỡ xuống đất.

 

“Ngươi là ai?” Từ Hi hỏi.

 

“Thần là Văn Trạm.” Người nọ trả lời ngắn gọn. Hắn là một trung niên cao lớn, trông thực tuấn nhưng vẻ mặt u buồn. Tuy trán và khóe mắt đều in những nếp nhăn song mang sức hút của nam nhân trưởng thành.

 

*từ Hán là 湛, tra trong từ điển Hán-Việt thì nó tận 4 ý nghĩa là “trạm”, “đam”, “thầm” và “tiêm”, dựa cách miêu tả về con để chọn lấy một từ, nếu đúng thỉnh các vị chỉ giáo.

 

“Ta , là Quốc sư của phụ hoàng, thường cung.” Cung Lệ tiến lên , “Dễ đến nửa năm gặp ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-2.html.]

 

“Thần xử lý một việc nên dạo ở kinh thành.” Văn Trạm đáp, ánh mắt vẫn ảm đạm.

 

Bọn thị vệ đang thu dọn hậu quả bỗng nhiên đồng loạt quỳ xuống: “Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương”

 

Cung Lệ ngẩng đầu, lập tức cùng mẫu hậu kéo lòng, lóc xem xét. Phụ hoàng bên cạnh lãnh đạm, hướng về phía Quốc sư : “Hẳn là kẻ cố ý?”

 

Văn Trạm gật đầu, cúi xuống hỏi: “Đại điện hạ, ai cho trái cây ?”

 

“Văn phi nương nương” Y nghi hoặc trả lời.

 

Hoàng hậu nhất thời giận dữ: “Người , lôi ả tiện nhân Văn phi đây cho .”

 

Văn Trạm tiến tới khuyên nhủ: “Thỉnh nương nương bớt giận, thần nghĩ chuyện chắc thể đơn giản như thế. Văn phi dù lớn mật đến mấy cũng dám trực tiếp hại nhị vị điện hạ. Hãy để thần điều tra vụ việc .”

 

Hoàng hậu vốn chủ hậu cung mười mấy năm nay, đương nhiên nhận thấy điểm kỳ lạ, Văn Trạm bèn gật đầu : “Làm phiền quốc sư. Quốc sư và phu nhân đầu mang lệnh lang tiến cung gặp chuyện rắc rối, bản cung thật áy náy.”

 

Nghe thấy , Cung Lệ tò mò hỏi: “Ta nhớ Quốc sư cung cùng nữ nhân cơ mà?”

 

“Đây là tiểu nhi mới sinh của thần, còn một tuổi. Nếu thể , Đại điện hạ gặp ?”

 

Y đầu ý hỏi phụ hoàng, Hoàng đế vuốt vuốt cằm đồng ý: “Lệnh lang của Quốc sư, tương lai sẽ là cánh tay đắc lực cho Cung nhi, cũng .”

 

Cung Lệ reo lên, bước một bước, đột ngột dừng , ngượng ngịu đầu tiên mời Từ Hi: “…. Này….. Ngươi….. theo ?”

 

Từ đầu tới cuối, Từ Hi vẫn ngoan ngoãn ở bên cạnh, thấy Cung Lệ hỏi , lúng túng sang hỏi Hoàng đế với giọng nhỏ xíu: “Thần…. cũng thể ?”

 

Hoàng đế khẽ thở dài: “Sao Hi Nhi nhút nhát thế. Ngươi là Phượng Dương vương t.ử, chỉ một vạn , cần sợ sệt. Ngươi đúng , Quốc sư?”

 

Văn Trạm nam hài thật lâu gì. Hắn tuy Hoàng đế nhưng thực sự bất mãn bởi tính tình yếu đuối của Phượng Dương vương t.ử.

 

Đoàn tiến nội cung.

 

Con trai của Văn Trạm là một đứa bé linh hoạt đáng yêu, ngay cả Sâm Lệ cũng thích, liên tục dùng bàn tay nhỏ xinh sờ sờ mặt nó. Văn phu nhân hướng hai vị hoàng t.ử thỉnh an cùng Hoàng hậu trò chuyện điện, để mặc bốn đứa trẻ chơi đùa một góc.

 

“So với Sâm Nhi còn nhỏ hơn a.” Cung Lệ đặt xuống đất, bế tiểu hài t.ử từ trong lòng Từ Hi gần kỹ.

 

“Ngươi đừng bế , đứa bé sẽ đấy.” Hắn nhỏ giọng nhắc nhở.

 

là đứa bé bắt đầu khó chịu, chân đạp lung tung. Từ cái miệng bé xíu phát tiếng nho nhỏ, Sâm Lệ tiếng liền bò .

 

Từ Hi đón lấy tiểu hài nhi từ đôi tay luống cuống, ôn nhu : “Hồi ở Nghiệp Châu, trẻ con thích nhất khác c.ắ.n cổ, nếu ngươi c.ắ.n, tiểu bảo bảo sẽ nữa.”

 

Cung Lệ đầu chuyện lạ lùng , rướn cao lông mi cảnh giác: “Ngươi lung tung!”

 

Từ Hi nhẹ nhàng bế đứa trẻ lên, cọ cọ đầu cái cổ non nớt trắng mịn, bộ c.ắ.n vài phát, quả nhiên đứa trẻ khanh khách.

 

“Đại hoàng t.ử xem, đối với một lòng trung thành, chắc chắn sẽ lừa gạt lừa.” Hắn ngọt ngào .

 

Đại hoàng t.ử nhất thời nhịn tò mò bèn ôm lòng, há miệng to c.ắ.n một nhát cổ. Sâm Lệ đau quá rống, tiểu hài t.ử bên cạnh giật cũng bật .

 

Cách đó xa cung nữ chăm sóc chạy nhanh tới, Hoàng hậu cũng tiếng đến khiển trách: “Sao ? Sao Sâm nhi ?”

 

Cung nữ vội quỳ xuống: “Nô tỳ … Nô tỳ chỉ thấy ba vị điện hạ đang chơi đùa đột nhiên Đại điện hạ c.ắ.n Nhị điện hạ…Rồi đó…. đó…. Nhị điện hạ …”

 

Hoàng hậu trừng mắt đứa con cả: “Cung nhi, vì c.ắ.n Sâm Nhi?”

 

Cung Lệ kẻ xúi giục trốn phía lưng Hoàng hậu tinh quái. Y hiểu rõ dù biện giải cũng chẳng ai tin, chỉ thể im lặng quỳ gối, trong lòng chút nảy sinh hảo cảm giờ tan thành mây khói.

 

Đối với việc xử lý sự kiện xảy Cung Lệ ít, chỉ phát hiện trong cung thiếu mất một vị nương nương, Văn phi đẩy xuống hàng thứ, bên cạnh nhiều hầu hơn. Các sư phó bắt đầu dạy cách đề phòng tiểu nhân, tình cờ bọn nội thị bàn tán về vụ chấn chỉnh triều đình và mấy vị đại thần trừng trị, hình như còn g.i.ế.c. Những việc cũng khiến y quan tâm nhiều lắm, hiện tại mục tiêu hàng đầu vẫn là đối phó với Từ Hi.

 

Song điều khiến y phiền não cũng giải quyết. Người từ Nghiệp Châu mang tin tức tới Phượng Dương vương phi bệnh nặng, triệu Từ Hi trở về. Qua một năm, con mắt quan sát của , Hoàng đế an tâm cho rằng Phượng Dương vương tương lai đối với Chu thị giang sơn thể tạo mầm mống uy h**p gì, dễ dàng đáp ứng cho rời .

 

Đang một lòng hy vọng Từ Hi nhanh ch.óng biến mất, khi tin bỗng dưng trong lòng phần mất mát, tự nhủ rằng là do kịp trả miếng thì kẻ thù chạy trốn. Bất quá loại cảm xúc thể hiện , ngay cả lúc lóc sướt mướt ôm y kêu luyến tiếc thì vẻ mặt vẫn lạnh băng khiến các vị lão sư bên cạnh lắc đầu thở dài, nghĩ y chút tình cảm gì với Phượng Dương vương t.ử.

 

Đêm ngày Từ Hi rời cung trăng thật sáng, ánh trăng len lỏi , bám những song cửa Cung Lệ trằn trọc mãi ngủ . Cảm thấy động , mở mắt liền thấy Từ Hi chen cạnh.

 

“Ngươi tới gì?” Cung Lệ nhỏ giọng quát nhưng kỳ quái là trong lòng thực sự tức giận.

 

“Có chút chuyện với ngươi.” Từ Hi chống tay lên cằm, “Ngươi cho rõ.”

 

Cung Lệ kinh ngạc một lúc lâu mới gật gật đầu: “Nói .”

 

“Ta , về còn ai bên cạnh trông nom, ngươi cẩn thận một chút. Đừng tưởng là Đại hoàng t.ử thì sẽ đối xử với ngươi. Trong cung mấy giống như , thật tình thích ngươi, một lòng chăm sóc ngươi.”

 

“Ngươi láo!” Cung Lệ đẩy đẩy , “Trước khi còn lừa gạt .”

 

“Ngươi đây phụ hoàng ngươi lên ngôi như thế nào? g**t ch*t chính của . Người đủ khả năng Hoàng đế nhiều, kẻ Hoàng đế càng lắm mà thể hoàng vị thì chỉ một. Ta ngươi nhất định sẽ giống phụ hoàng ngươi, sẽ g.i.ế.c .”

 

“Ngươi bậy!” Y bật mạnh dậy, “Ta sẽ g.i.ế.c Sâm Nhi, sẽ g.i.ế.c nó!”

 

“Ta một sư phụ, dạy thứ, những điều giống với các lão sư của hai nhưng cảm thấy rằng những lời mới đúng. Ngươi nghĩ sẽ g.i.ế.c Sâm Lệ, ai đảm bảo về sẽ g.i.ế.c ngươi. Đừng quên còn do các nương nương khác sinh , nuôi dưỡng trong hoàng tộc, nếu bọn họ Hoàng đế sẽ dã tâm g.i.ế.c ngươi và Sâm Lệ. Nếu chắc sẽ chuyện nhưng bây giờ , ngươi gánh vác tất cả. Ta một ngày ở Nghiệp Châu tin ngươi ai sát hại hoặc phạm tội phụ hoàng ngươi xử t.ử, hoặc mắc căn bệnh quái lạ c.h.ế.t hoặc những việc tương tự thế…” Từ Hi xong liền ôm c.h.ặ.t lấy bên cạnh, Cung Lệ thể thoát đành để mặc .

 

“Nếu thực sự chuyện gì xảy , ngươi hãy đến Nghiệp Châu tìm . Nhất định tương lai sẽ trở thành một Phượng Dương vương tuyệt vời. Nếu ngươi thể tự tay đoạt ngôi báu, sẽ đem ngôi báu đến cho ngươi”

 

Trong lòng Cung Lệ dâng lên nộ khí, mạnh mẽ hất tay : “Không cần ngươi tới giúp, sẽ tự lên ngôi Hoàng đế bằng chính khả năng của , cũng sẽ khác hại, cũng sẽ cho ai tổn thương Sâm Nhi. Ngươi hãy chờ xem, cùng Sâm Nhi sẽ sống , hơn ngươi trăm ngàn .”

 

Từ Hi lớn, ngã nhào xuống giường: “Như , thể yên tâm mà . Ta ở đây nữa, đừng nhớ quá a.”

 

Cung Lệ hung hăng đá một cước: “Ai nhớ ngươi, ngươi thực vui vẻ, nhất về ngươi đừng xuất hiện mặt .”

 

Từ Hi cũng tức giận, chỉ nhắm mắt, kéo y xuống : “Ngủ ngủ, mai còn lên đường, ngươi cũng đến tiễn , dậy muộn thì tiếc lắm đấy.”

 

“Ai đến tiễn ngươi!” Đại điện hạ sử dụng cả tay lẫn chân sức đá đ.ấ.m nhưng đối phương như con lợn c.h.ế.t, nhúc nhích tí gì. Y cảm thấy thật mất mặt nhưng chậm rãi thả lỏng , dựa ngủ .

 

 

Loading...