VƯƠNG VỊ DƯỚI GÓT CHÂN, ÁI TÌNH DƯỚI ĐƯỜNG KIẾM - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:09:08
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Hoàng đế trẻ tuổi vẫn thể rời giường đúng giờ nhưng Phượng Dương vương bừng bừng khí thế tiếp nhận nhiệm vụ của . Hàng cứu trợ từ Nghiệp Châu đúng hẹn chuyển tới kinh thành, đủ y d.ư.ợ.c và lương thực nên tình hình nhanh ch.óng khả quan lên, công việc trùng kiến cũng bắt đầu tiến hành. Xem chừng lâu nữa hết thảy chậm rãi trở quỹ đạo vốn .
Chu Sâm Lệ lúc còn sa sút tinh thần nay cùng Văn Liệt thương thế lành việc hăng hái. Cung Lệ đoán y nhất định tìm Nại Nại nhưng y mở miệng hỏi. Vô luận luyện qua bao gian khổ, tương lai hạnh phúc đều tuyệt hối hận bởi đều do chính bọn họ lựa chọn. Vô luận bao yêu thương lo lắng, nếu nghĩ cần buông tay thì chính là thời điểm nên buông.
Chớp mắt tới sinh nhật của Cung Lệ, vì trải qua thiên tai nên trong cung hạ chỉ, lễ thánh thọ năm nay nghiêm cấm bách quan đến mừng, chỉ mấy vị tôn thất trọng thần tiến cung bái thọ.
Người đau khổ nhất khi lệnh cấm là Phượng Phi Ly, hai tháng vất vả dàn dựng vở kịch cho gánh hát Phượng Dương thế là tong. Không mỗi ngày đều là sinh nhật của ái nhân, thản nhiên nhẫn tâm ban lệnh như thật phục. Tiểu tình nhân thông minh tinh quái bên cạnh Văn Liệt là khách nhân phương xa cũng tham dự buổi lễ, Văn Tiểu Bảo thấy thế bèn cùng Phượng Phi Ly tiến hành giao dịch. Bảo Bảo đem câu chuyện [Mỹ nhân ngư] thuộc làu làu từ nhỏ cải biên thành đàn từ biểu diễn cho Hoàng đế xem, coi như một phần hạ lễ.
*đàn từ: một hình thức văn nghệ dân gian, lưu hành ở các tỉnh miền nam, Trung Quốc (theo QT đại nhân)
Cung Lệ nguyên bản hứng thú với đàn từ, song nể do Phượng Phi Ly tặng nên nhẫn nại . Ai ngờ câu chuyện bi t.h.ả.m cuốn hút, tránh khỏi ngây dại.
“Nếu ngươi thương , đành biến thành bọt biển nga.” Chủ nhân Nghiệp Châu lên tiếng đùa giỡn nhưng trông thấy sắc mặt kịch biến của bên vẫn là nỡ lòng, ôm y : “Gạt ngươi thôi, vĩnh viễn cùng ngươi ở một chỗ, đời nào hóa thành bọt biển .”
Cung Lệ nhanh tay giữ lấy , mở miệng câu nào. Phượng Phi Ly chút hối hận, lúng túng mệnh dâng nóng.
Nữ quan Ánh Nga ở ngay cạnh vội bưng đến, chờ Cung Lệ uống xong liền đưa cho Ánh nga, đ.á.n.h giá nàng: “Hình như đây từng gặp ngươi?”
“Nô tỳ mới chọn để hầu hạ Bệ hạ.” Ánh Nga lập tức quỳ xuống đáp.
“Ánh Nga năng lực, nàng đến khiến việc giải quyết án thư của trẫm nhẹ nhàng hơn nhiều.” Cung Lệ bình cảm xúc xen .
Hắn lướt qua nàng một cái, khẽ ầm ừ, thêm gì.
Năm mới đến, ba ngày đầu tháng giêng Phượng Phi Ly tất bật chạy về Nghiệp Châu tế tổ nhanh chân trở kinh thành. Dưới ánh đèn hai nhàn hạ chơi cờ, ngoài trời tuyết rơi nhiều tựa như lông ngỗng bay bay giữa gian rộng lớn, nhất thời hào hứng xuất môn.
“Ánh Nga, đem áo khoác t.ử điêu đến đây, bổn vương cùng Hoàng thượng y phục xuất cung.” Phượng Phi Ly phân phó.
*tử điêu: chồn tía/tím
“Định ?” Cung Lệ hỏi.
Phượng Phi Ly suy nghĩ một lát, đề nghị: “Đi Văn gia. Nghe tiểu tình nhân Tiểu Bảo của Văn Liệt mới đầu đông mà ăn mặc như cái bánh bao , chúng đến xem bộ dạng ?”
Cung Lệ đồng ý, kỳ thật thầm nghĩ cùng ngoài dạo chơi là , cũng quan tâm chỗ nào. Để Ánh Nga cẩn thận mặc giúp áo khoác đó bọn họ lặng lẽ lên chiếc xe ngựa chờ sẵn ở cửa cung, hướng Văn phủ thúc ngựa chạy.
Vụ ám sát lãnh huyết xảy đến cách ngay Văn phủ chừng trăm mét.
Khoảng mười bạch y nhân đột ngột xuất hiện trong trời tuyết, màu trắng bao phủ vô tình che dấu ánh đao sắc lạnh. Chu Cung Lệ chỉ cảm giác một cánh tay gắt gao bảo hộ, bên tai vang lên tiếng rít của lưỡi đao.
Y bỗng vô cùng hoảng sợ, giống hệt như năm đó cùng Liễu Nhi chạy trốn trong đêm, xung quanh ám đầy sát khí, hàn khí len lỏi tận xương tủy, ái nhân bên cạnh ngưng đọng nụ .
Phượng Phi Ly ôm Cung Lệ bay qua giữa rừng kiếm, tay cầm độc nhất một thanh phong kiếm cướp từ địch nhân. Trên vài vết m.á.u, tóc bung rối loạn, lộ vẻ yêu mị thể thốt nên lời.
Thích khách đông hơn nữa thủ mỗi đều khá. Phượng Dương vương vốn là cao thủ thiên hạ nhưng ai hỗ trợ cũng dần dần rơi thế hạ phong.
Trong mắt Chu Cung Lệ ngược còn bóng dánh đao quang, y thẳng Phượng Phi Ly, nếu như hiện tại là thiên mệnh sắp đặt nhất định bọn họ c.h.ế.t chung một chỗ.
Ngay lúc thời khắc nguy hiểm nhất, hai dồn góc tường bỗng nhiên các bạch y nhân trở nên hỗn loạn, vài đường hàn mang ánh lên, Văn Liệt, Sâm Lệ cùng một thiếu niên lạ mặt xuất hiện, nền tuyết các bạch y nhân rải rác. Phượng Phi Ly nhẹ nhàng thở hắt một , chậm rãi thả lỏng cánh tay ôm ái nhân.
Tất cả thích khách lập tức chế phục, Văn Liệt gần hỏi: “Các ngươi chứ?” sắc mặt chợt biến đổi.
Cung Lệ chỉ kịp nhận một đạo băng sắc bén màu lam, âm thanh vật nặng rơi. Y vội vàng ngẩng đầu thấy Phượng Phi Ly yên lặng đó, một nữ nhân mặt đất, phủ màu trắng như tuyết, m.á.u tươi từ miệng trào , là văn thư nữ quan Ánh Nga.
“Phi Ly…….” Cung Lệ khẽ gọi.
Không phản ứng, thể cao lớn lảo đảo từ từ ngã xuống.
“Phi Ly!!!!!!” Vội bổ nhào về phía , gào lớn, cố gắng đè tay lên n.g.ự.c để m.á.u ngừng chảy ồ ạt, m.á.u lạnh lẽo thấm ướt đôi tay y.
Trong phút chốc đầu óc trở nên trống rỗng, nước mắt tự động mà dâng. Sợ hãi, tuyệt vọng, bi thống, hối hận. Mặt đất xung quanh bỗng rạn nứt, y chìm xuống hố sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuong-vi-duoi-got-chan-ai-tinh-duoi-duong-kiem/chuong-12.html.]
“Tiểu Cung…….” Ánh mắt mở to y, cầm tay y, cơ hồ suy nghĩ của .
Không cần. Không bao giờ…… lời an ủi lúc lâm chung …… Không bao giờ trông thấy nụ cố nén thống khổ…… Phượng Phi Ly nhất định sống, sống bên cạnh .
Nếu diễn trò, y sẽ cùng diễn. Nếu yêu, y sẽ yêu thật nhiều.
Chỉ cần…… Chỉ cần còn sống.
Có nhẹ nhàng gỡ tay y khỏi Phương Phi Ly, bên tai lớn tiếng chuyện nhưng còn cử động nữa, còn nữa cũng buông tay nữa.
Giờ đây, tuyệt đối chịu buông tay.
Vô giác, y cùng Phượng Phi Ly bế dậy, tới , đang gì, chỉ tại l.ồ.ng n.g.ự.c thể vẫn y nguyên ấm áp.
Phượng Phi Ly vẫn mở to mắt , Phương Dương vương xưa nay tòng bất lạc lệ song hiện tại trong đôi phượng mâu hiện rõ làn nước mỏng.
“Thực xin , Tiểu Cung, thực xin …… chuyện, sẽ c.h.ế.t. Ngươi…… sợ…… Đừng sợ……” Thanh âm ôn nhu trầm trầm bên tai lặp lặp bao nhiêu ……
Cung Lệ nhẹ nhàng thả lỏng , trượt xuống. Đôi mắt thẫn thờ dần dần lấy sinh khí, y rụt rè chạm khuôn mặt ái nhân, “Không c.h.ế.t…… Thực là c.h.ế.t……”
“, c.h.ế.t, vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi, vĩnh viễn hóa thành bọt biển.” Phượng Phi Ly xoay vỗ về y.
“Đại ca, ngươi đừng quá lo lắng. Đại phu xem , việc gì, mạch lắm.” Sâm Lệ nhẹ giọng khuyên giải, dùng tấm chăn dày bao lấy thể lạnh lẽo của ca ca .
Bán bao tròn Tiểu Bảo lăn khỏi Văn Liệt, trong tay bưng bát gừng nóng đến, : “Hoàng thượng, lạnh ? Uống cái sẽ hết lạnh, hiệu quả đấy.”
Phượng Phi Ly định y đón nhận thì Cung Lệ nhanh tay ấn xuống, vội vàng : “Ngươi đừng động, tự uống .”
Uống xong bát gừng nóng bao lâu, tinh thần cũng khá hơn nên Cung Lệ nhẹ nhõm chìm giấc ngủ. Sâm Lệ cẩn thận bế đại ca đặt lên giường, Phượng Phi Ly giúp đắp chăn kín mít dậy, thần sắc ngưng trọng.
“Ngươi diễn quá đà đấy.” Văn Liệt hai tay khoanh n.g.ự.c, lạnh lùng thốt lời.
Sâm Lệ kinh hãi nhảy dựng lên, hét lớn: “Ngươi thương? Cư nhiên là giả vờ?! Tên m.á.u lạnh , đại ca thành tâm thương ngươi, ngươi nhẫn tâm hại đại ca khốn khổ như ?!” Dứt lời liền hung hăng xông tới nhưng Văn Liệt giữ c.h.ặ.t.
“Ta vốn chỉ những lời thực tâm của y thôi” Phượng Phi Ly dịu dàng vuốt tóc Cung Lệ, ánh mắt tràn ngâp nhu tình, “Ta nghĩ khó y đến thế, nguyên tưởng bản thấu tỏ y song hôm nay mới phát hiện kỳ thực tình cảm của y vô cùng sâu đậm, là đáng giá cả đời khai mở……”
Sâm Lệ và Văn Liệt đều im lặng, nỗi giận dữ tạm lắng xuống. Khi tin Phượng Dương vương đến, bọn thực khiếp sợ. Lâu nay vẫn nghĩ kẻ lãnh đạm sơ mạc ắt hẳn thể nổi chữ “Ái” đến tận tối nay mới thông, là một con đầy đủ cảm xúc.
“Ngươi cũng thật là, cái gì diễn cố tình giả c.h.ế.t, tất cả phen kinh hãi!” Sâm Lệ khụ một tiếng, oán oán hận hận trách móc.
“Tiểu Cung bổ nhào , liền hối hận nhưng là biện pháp khác. Nhìn y lóc như thế, thật sự dám thú tội rằng diễn……” Phượng Phi Ly thở dài, khẽ an ủi ái nhân trong mơ vẫn an .
“ , tại ngươi giả vờ?” Nhị hoàng t.ử đầu hỏi Văn nhị thiếu gia.
Văn nhị thiếu gia nhún vai, đáp: “Ngươi coi là ai? Nếu sớm điều tra Ánh Nga là tình nhân của Tiết vương, an bài chúng cùng dụ nàng chui đầu lưới, kế hoạch hết thảy hảo một khe hở cẩn thận để nàng cơ hội tay? Hơn nữa m.á.u ngươi chảy mà thể lạnh ngay?”
Lúc Bánh bao tròn tròn lăn đến, hưng phấn reo: “Bên ngoài tuyết rơi dày lắm! Các ngươi xem ?”
Văn Liệt liếc mắt Phượng Phi Ly hề coi ai gì, tha thiết hôn lên cánh hoa nhỏ xinh, lắc đầu: “Mau ngoài, nên cản trở đôi lứa mật.” Nói xong liền kéo Sâm Lệ rời khỏi.
Đôi môi khẽ mở, Cung Lệ ngủ say bỗng giật giật , vẻ mặt cực kỳ bất an. Phượng Phi Ly thật khẽ khàng ôm y l.ồ.ng n.g.ự.c, chậm ãi đung đưa tựa như dỗ dành ái nhân giấc mộng .
“Thực xin …… Là đúng,” Thanh âm nỉ non, đối ái nhân trong mộng ưng thuận hứa, “Ta thề, về ….. sẽ bao giờ lừa ngươi nữa…… Vĩnh viễn…… tái lừa ngươi……”
Ngoài hành lang, Sâm Lệ ngước bầu trời đầy lông ngỗng bay bay, thở dài: “Đến bây giờ vẫn dám tin hai họ thực sự yêu . Ngươi cho rằng đại ca sẽ hạnh phúc?”
Văn Liệt nhíu mày, hỏi ngược : “Ngươi gì? Phượng Dương vương cho phép yêu nhất hạnh phúc ư?” Hắn mỉm thấy giữa đống tuyết khổng lồ. Bánh bao tròn đang chơi đùa, đầu về phía trong, một ánh đèn nhu nhuận tỏa ấm áp.
Nếu dũng cảm vượt qua bao phong ba bão táp liệu thể hạnh phúc ?
----Hoàn-----