Vương Phi! Nàng Đánh Ta Đi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:11:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhị tiểu thư…”

 

Đào Hồng trả lời lấp lửng, nửa , nửa như đang dò xét nàng, xem nàng thật sự nhớ .

 

“Ta thật sự nhớ gì hết. Ta chỉ hiện giờ nông nổi .”

 

Lời của nàng là thật lòng, chỉ khi rõ chân tướng mới thể kết thúc chuỗi ngày đày đọa mà Nam Bình Vương dành cho nàng.

 

Nàng khẩn khoản cầu Đào Hồng: “Ngươi cũng , giờ chẳng là Thẩm Đại tiểu thư gì nữa hết, càng còn là chủ nhân của ngươi.”

 

“Ta cũng ngươi vì ân tình chủ tớ mà tiếp tục chăm sóc , nhưng đó còn là nghĩa vụ của ngươi.”

 

“Ta cần sống, nên tất cả. Xin ngươi giúp .” Nàng nắm lấy bàn tay Đào Hồng, đưa lên mặt, thẳng mắt Đào Hồng mà cầu xin.

 

Tầm còn liêm sỉ đại tiểu thư gì nữa, nàng là nàng, nguyên chủ là nguyên chủ. Nếu nàng bộ câu chuyện thì cơ hội rời khỏi đây càng lớn.

 

“Nhị tiểu thư, nhị tiểu thư ch.ết .”

 

Lavie

Đào Hồng ghé sát tai nàng: “Ở đây chúng đều theo dõi, nô tỳ chỉ : Vương Gia Nhị tiểu thư là do Người hại.”

 

Vừa dứt lời, nàng kịp giải thích nguyên do, Thẩm Thanh Vân cũng chẳng kịp mở miệng hỏi thêm thì ngoài cửa tiếng bước chân nặng nề gấp gáp, là của nam nhân.

 

Hai hộ vệ mặc huyễn giáp cùng một ma ma lớn tuổi tiến .

 

“Mời Thẩm tiểu thư y phục theo chúng .” Một trong hai tên hộ vệ lên tiếng, đó đưa mắt Đào Hồng. Lập tức nàng hiểu ý buông bàn tay Thẩm Thanh Vân , dậy theo họ ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuong-phi-nang-danh-ta-di/chuong-3.html.]

 

Trong phòng chỉ còn Thẩm Thanh Vân và vị ma ma , tay bà bê một khay y phục màu lam nhạt. Ma Ma đỡ nàng dậy y phục và chải tóc. Toàn bộ quá trình cả hai ngầm hiểu ý với câu nào.

 

Ma ma khéo tay, tóc vấn gọn, dù nhiều ngày đày đọa nhưng tóc nàng vật đen mượt. Quả nhiên là một nữ t.ử nhà quyền quý nên chăm sóc , dù thần sắc tiều tụy nhưng vẫn thấp thoáng dáng dấp thanh cao đây.

 

Trên đầu chỉ độc một cây trâm gỗ sơ xài cũng hạ thấp khí chất của Thẩm Thanh Vân, bộ y phục lam nhạt đơn giản càng vẻ thoát tục của nàng rõ rệt.

 

Không còn một huyết y hôm nào nhưng cũng còn là danh nữ khuê tú năm nào. Chỉ còn một Thẩm Thanh Lan sống như cầm tù.

 

Bước khỏi gian phòng nhỏ, Đào Hồng bên ngoài cầm sẵn ngoại bào khoác lên nàng. Họ theo chân hai hộ vệ ban nãy đến tiền viện. Thẩm Thanh Vân đoán chừng là cái tên Nam Bình Vương điên khùng tìm nàng.

 

Nhóm qua vài dãy hành lang, băng qua sân lớn để đến tiền viện. Trời tháng giêng tuyết vẫn đổ như mưa, trong phủ cũng thấy một màu trắng xóa, hạ nhân phiên quét dọn tuyết trong phủ.

 

Nàng thấy họ dường như cố ý mặt khi thấy nàng tới, họ đang sợ đang cảm thấy nếu liên quan tới nàng thì sẽ vạ lây.

 

Hồng Đào kể cho nàng, hơn hai ngươi gia nhân trong phủ từng là gia nhân của Thẩm phủ nhà nàng, khi tịch biên xung công, ngoại trừ phụ mẫu nàng hành quyết, thì nam Bình Vương lấy danh nghĩa đại xá, để những hạ nhân ký khế ước bán cho Thẩm gia lúc chuyển thành khế ước của Vương Phủ, trở thành hạ nhân trong Nam bình Vương Phủ.

 

Còn với hai tỷ Thẩm gia nàng thì từ lời hứa nạp hai nàng Trắc Phi trở thành thị nữ thông phòng. Mà ở đây, thị nữ thông phòng thì khác gì nô tỳ cơ chứ. Quả thật là thủ đoạn lăng nhục hạ thấp thể diện nguyên chủ mà.

 

Nguyên chủ vì thể chấp nhận sự thật, chà đạp danh tiếng, Nam Bình Vương ép tận mắt chứng kiến cái ch.ết của phụ mẫu. Bao nhiêu tức giận, uất ức dồn nén khiến nguyên chủ trở nên loạn trí hành vi chạy trốn.

 

Đào Hồng rõ vì khi bắt về thì thể Đại tiểu thư của chẳng còn mấy chỗ lành lặn, vết thương đầy m.á.u rỉ ngừng. Khi nàng ném đến chân Nam Bình Vương, Đào Hồng chỉ núp từ xa nàng nền tuyết lạnh lẽo, dáng vẻ cô độc, còn cử động nhưng đôi mắt vô hồn, miệng nàng mấp máy gì đó mà Đào Hồng . Sau đó đại tiểu thư ngất lịm nền tuyết đó. Đào Hồng chạy nhưng thấy Nam bình Vương dùng roi da cưỡi ngựa quất liên tiếp thể đại tiểu thư, nàng vẫn bất động. Cho đến khi đại tiểu thư hạ nhân khiêng về phòng nàng , Đào Hồng mới thể thầm mừng cho đại tiểu thư.

 

Còn về việc Nhị tiểu thư phủ, chấp nhận thị nữ thông phòng cho Vương Gia, bỗng dưng nàng mất tích chính Vương Gia tuyên bố đại tiểu thư hại ch.ết. Những việc Đào Hồng rõ tình hình nên dám phán đoán bừa. Nàng vẫn luôn tin đại tiểu thư là lương thiện, thể nào là sự thật. để bảo vệ bản , nàng im lặng, một  lặng lẽ nhiều ngày nhận nhiệm vụ chăm sóc cho đại tiểu thư.

Thật may mắn, cuối cùng nhiều ngày, đại tiểu thư cũng tỉnh , chỉ điều nàng chẳng nhớ gì nữa cả. Tại đại tiểu thư của nàng nông nổi ?

 

 

Loading...