Vương Gia Kén Ăn Cứ Để Tiểu Y Sư Lo! - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-04-20 11:46:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điều càng thêm bối rối cách nào chống đỡ nổi là cái phương thức ngài gọi món cũng đổi ch.óng mặt. Trước ngài chỉ hững hờ buông một câu "ăn tạm", coi như ngầm định mệnh lệnh sẽ y chang. Còn giờ đây thì khác hẳn. Ngài chẳng kiếm một cuốn thực phổ sưu tầm dân gian, ngày nào cũng ôm tới, chỉ những nét vẽ xiêu xiêu vẹo vẹo trang giấy cất giọng hỏi :

 

"Thanh Tuế, ngày mai thử món Kim Ti Ngọc Nê Cuốn ?"

 

Hoặc là: "Thanh Tuế, món thịt viên cua hôm khẩu vị nhạt, hôm nay nấu mặn hơn một chút xíu nhé."

 

Thanh Tuế... Hết một tiếng "Thanh Tuế", tiếp nối một tiếng "Thanh Tuế". Ngài gọi tên trơn tru tự nhiên đến vô cùng tận, qua cứ như thể đôi phu thê quen thuộc gắn bó từ lâu. Mỗi hai tiếng lọt màng nhĩ, đều gồng cố ép trái tim đang nhảy thót khỏi cổ họng lắng xuống , ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình thản như .

 

"Vâng, bẩm vương gia, dân nữ ghi nhớ cẩn thận ạ."

 

Thế nhưng thẳm sâu trong cõi lòng lúc một phiên bản nhỏ xíu đang gào thét sung sướng đến mức long trời lở đất. Ngài gọi tên ! Lại gọi thêm nữa ! Xưng hô quả thật bùi tai hơn tiếng 'Lý chủ nương' cứng ngắc gấp vạn vạn ! Chiều hôm , ôm theo tâm trạng mỏi mệt xen lẫn chút ngọt ngào trở về phòng nghỉ, vô tình chạm trán ngay Nghiêm ma ma với vẻ mặt vô cùng thâm sâu khó đoán.

 

"Thanh Tuế ," ma ma dùng giọng điệu thấm thía , "vương gia dạo dường như đặc biệt bỏ tâm sức quan tâm đến động tĩnh của nhà bếp chúng nhỉ."

 

Ta chỉ đành nở một nụ khan gượng gạo: "A ha... ạ. Vương gia lo lắng sát cho chuyện ăn uống trong phủ. Thể tuất ân cần với hạ nhân như , quả đúng là phúc phận tu ba đời của đám chúng a..."

 

Nghiêm ma ma nheo mắt bằng ánh tinh tường từng trải sự đời đến mức buồn che giấu ý vị, bà chầm chậm lên tiếng: "Lão đây sống từng tuổi thấy, thứ vương gia thực sự quan tâm ngày đêm... e là chẳng chỗ thức ăn vô tri vô giác , mà chính là khéo léo nó thì đúng hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuong-gia-ken-an-cu-de-tieu-y-su-lo/chuong-15.html.]

 

Ui chao! Ma ma ánh mắt sắc sảo thấu chuyện thì cứ để im đấy, xin đừng thẳng thừng toạc móng heo a!

 

Khuôn mặt lập tức đỏ bừng như quả cà chua chín, cuống cuồng chuồn lẹ như thể lòng bàn chân mới bôi mỡ. Đêm buông xuống, tháp mà trăn trở mãi chẳng yên. Trong đầu lúc nào cũng quẩn quanh hình bóng Bách Lý Như Trác điềm đạm an tọa cửa bếp, cùng chất giọng trầm ấm gọi tiếng "Thanh Tuế" quen thuộc của ngài. Con lừa bướng bỉnh rốt cuộc là đang tính toán gì trong đầu ?

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Chuỗi ngày bình lặng ở Tĩnh Vương phủ trôi qua hệt như nồi nước dùng điểm xuyết thêm chút dầu mè, mặt nước bằng lặng chỗ nào cũng lăn tăn những gợn sóng nhỏ chọc ghẹo cõi lòng. Bách Lý Như Trác - con lừa bướng bỉnh quả thật đổi tính nết triệt để. Từ chỗ vốn là khắc tinh đáng sợ của nhà bếp, ngài thoắt cái trở thành vị khách quen nhẵn mặt ngày nào cũng đúng giờ xuất hiện, khiến Nghiêm ma ma lúc nào cũng căng thẳng như dây đàn chực đứt. Còn thì càng lúc càng rối rắm cõi lòng.

 

Hôm , trời trong xanh mây trắng nắng vô ngần, đang tần ngần mấy quả dưa chuột non mướt mát mà phát sầu, đắn đo suy tính nên đập nát để nộm thái sợi để xào. Ngoài sân bếp bỗng vang lên một trận ồn ào. Ta tò mò thò đầu cửa ngóng, hóa là Lâm Hằng - vị tiểu tướng quân dũng lâu gặp. Hắn là phó tướng tín của Bách Lý Như Trác, dung mạo khôi ngô môi hồng răng trắng, miệng lưỡi dẻo quẹo ngọt tựa như rót mật tai. Năm xưa, chính cái túi thơm sứt chỉ vụng về của còn từng bay thẳng giữa mặt .

 

"Thanh Tuế nương t.ử!" Lâm Hằng mới thấy bóng dáng liền sáng rực cả hai mắt lên, "Ta nhọc công lắm mới tìm vị trí của cô nương đấy. Món 'Kim Ngọc Mãn Đường' xuất chúng ở tiệc cung đình dạo nọ nức mũi thơm ngon đến mức, trở về phủ liên tục ba ngày dùng bữa, ăn cao lương mỹ vị gì cũng thấy vô vị nhạt nhẽo."

 

Ta cao hứng khen ngợi tới tấp đến mức lâng lâng trong bụng, nhưng ngoài miệng vẫn giữ vẻ khiêm tốn: "Tiểu tướng quân quả thật quá khen , tất cả cũng chỉ là chút điệu bộ điêu trùng tiểu kỹ mọn mọn mà thôi."

 

Lâm Hằng chẳng chẳng rằng, động tác y hệt như đang diễn xiếc ảo thuật lôi từ lưng một chiếc hộp gấm chạm trổ vô cùng tinh xảo: "Đây ! Cồi điệp thượng hạng ở khu trang trại nhà mới thu hoạch . Ta thầm nghĩ món đồ trân quý nhất định đem trao tặng tận tay Thanh Tuế cô nương thì mới xứng danh gọi là vật tận kỳ dụng!"

 

 

 

 

Loading...