VÔ TÌNH BỊ HOÁN ĐỔI, TÔI ÂM THẦM TRẢ THÙ BÀ MẸ CHỒNG ĐỘC ÁC - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:18:45
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Xuân Hoa đảo mắt liên tục, bà chỉ tay mặt mà gào lên: “Mày chôn nó, tao!”

mang bộ dạng đại nghĩa diệt , giơ ba ngón tay lên trời: “ xin thề, nếu đôi bàn tay mà chạm x.á.c c.h.ế.t để đem chôn, thì cái già Vương Xuân Hoa sẽ c.h.ế.t t.ử tế, c.h.ế.t đọa súc sinh đạo, đời đời kiếp kiếp !”

Vương Xuân Hoa tức đến run rẩy cả , bà chỉ , mắt đỏ sọc lên: “Mày… lời thề độc của mày tính!”

giận, nhưng chẳng thể . Dù bắt chước mà thề thốt, bà cũng dám tự nguyền rủa chính linh hồn .

Thấy khí thế của kiên quyết, thái độ đanh thép, dân làng ai nấy đều tin sái cổ. “Tống Mỹ Chi, cô quả là lòng lang thú mà!” “Dám c.h.ế.t cả con gái ruột, dù bây giờ đang vận động kế hoạch hóa gia đình, nhưng cô con trai đến mức phát điên thì cũng thế chứ!” “Chứ còn gì nữa! Một mạng đấy! Sao cô thể xuống tay cơ chứ?”

Vương Xuân Hoa điên cuồng gào thét: “Đứa bé đó đầy 8 tháng sinh , vốn dĩ thoi thóp , nó là đổ bệnh mà c.h.ế.t, ai g.i.ế.c hết!”

ôm lấy mặt già ròng: “Con bé In In c.h.ế.t , giờ cô gì mà chẳng !” “Cứ cho là ngoài ý , nhưng đem chôn ở ruộng rau nhà ? Định lấy nó phân bón ?” “Khổ cháu nội In In của quá! Đến cái quan tài cũng nữa là…”

Mọi xong đều lắc đầu ngán ngẩm, vẻ mặt nỡ . “Bà Xuân Hoa, chúng giúp bà một tay, đưa cháu gái bà về nghĩa trang họ Lâm mà an táng.” “Cái làng thể để xảy chuyện thất đức, vô lương tâm như thế !”

Lâm Kiến Quốc cũng gật đầu đồng ý. dẫn ruộng rau nhà.

Đêm qua thấy Vương Xuân Hoa lén lút đây. Lúc đó nghĩ nhiều, sáng thấy con , mới chạy ruộng mà đào bới.

như nơi chỉ, Lâm Kiến Quốc đào xác In In lên. Trên áo con bé là vết m.á.u khô, tay chân bẻ gãy, đầu ngoẹo sang một bên, cổ lỏng lẻo — ai đó vặn gãy cổ.

Vài mặt dám , thì nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ. Sáng nay mới chỉ kịp qua một cái lôi Vương Xuân Hoa gặp Bí thư thôn. Bây giờ bộ sự việc, kìm mà rú lên một tiếng đau đớn, ngất lịm ngay tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vo-tinh-bi-hoan-doi-toi-am-tham-tra-thu-ba-me-chong-doc-ac/chuong-2.html.]

Khi tỉnh , ở trong nhà, Lâm Kiến Quốc đang canh bên cạnh. “Mẹ, yên tâm, con bé In In an táng . Sợ đau lòng nên con đợi tỉnh.”

thẫn thờ gật đầu: “Còn Tống Mỹ Chi ? Đồ độc phụ đó ?”

Lâm Kiến Quốc cúi đầu, lộ vẻ áy náy và khổ sở: “Con nhốt cô , đợi cô nghĩ thông suốt, mới thả .” “Mẹ , dù In In cũng bệnh mà c.h.ế.t, đừng truy cứu lầm của Mỹ Chi nữa , trong lòng cô chắc cũng khổ lắm.”

Không ngờ Lâm Kiến Quốc xin xỏ cho cái vỏ bọc của , lòng cũng thấy nhẹ nhõm đôi chút. Chớp thời cơ lúc Kiến Quốc , buồng tìm Vương Xuân Hoa.

giường, bỏ đói một ngày một đêm, cộng thêm bệnh hậu sản, cơ thể vô cùng yếu ớt. bưng một chậu nước lạnh, hắt thẳng đống chăn bông của bà . “Tống Mỹ Chi, cô rốt cuộc cái gì?”

quẳng cái chậu tráng men , chống nạnh khẩy: “ là đang gậy ông đập lưng ông đấy.” “Cô mau dọn sang phòng lò mà ngủ, chăm chỉ mà đun nước cho .” “Nhìn cái bộ dạng giả vờ đáng thương của cô kìa, õng ẹo cho ai xem! nhất định mài giũa cái tính nết của cô, để cô cái nhà ai mới là chủ!”

Hồi mới gả về đây, Vương Xuân Hoa nhân lúc Lâm Kiến Quốc xa mà ướt sũng chăn gối ngày cưới của . Mùa đông lạnh thấu xương, buộc dọn phòng lò đốt lửa để sưởi ấm. Đêm đó chỉ vì dùng thêm vài viên than và mấy thanh củi mà xoắn tai c.h.ử.i là đồ phá gia chi t.ử. ép quỳ xuống xin , bà c.h.ử.i từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn, nhất quyết cho dậy.

Bây giờ, đến lượt chồng, thể trút bỏ cơn giận dữ chứ? Vương Xuân Hoa báo ứng đến, bà nước mắt lưng tròng: “Dù cũng cho miếng cơm chứ! đói đến mức nổi nữa .”

lắc đầu, ợ một cái thật dài: “Lừa ai đấy! Thanh niên mới đói một ngày mà than!” “Hồi mang thai, mỗi ngày chỉ ba củ khoai tây, bà rêu rao khắp nơi là lười ăn nhác .” “Sau sinh In In xong, mỗi ngày bà cũng chỉ cho hai bát cháo loãng.” “ hiểu rõ cái thể lắm, chắc chắn c.h.ế.t đói !”

 

Vương Xuân Hoa nghẹn họng thốt lên lời, những chuyện xưa cũ ùa về trong tâm trí. Mũi tên uất ức năm xưa giờ găm ngược chính , bà mới thấm thía cái cảm giác đau đớn đó là như thế nào. Nghĩ mãi cách, bà chỉ trừng mắt . “Nếu mà c.h.ế.t, bà sẽ vĩnh viễn đổi xác .”

nhún vai đầy bất cần: “Cái cơ thể của bà cũng mà! dùng quen .” “Cả ngày ngoài việc đ.â.m thóc chọc gạo thì chẳng gì nhiều, hài lòng lắm.” “Bà mà c.h.ế.t, sẽ bảo Lâm Kiến Quốc lấy thêm một cô vợ mới về hầu hạ , cứ thế mà hưởng phúc thôi!”

Loading...