VÔ GIÁN NGỤC: XIN ĐỪNG GIẢI CỨU!!! - 25

Cập nhật lúc: 2026-05-09 19:50:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 25: RẠN NỨT TRÊN BỨC TƯỜNG CÂM LẶNG

Bầu trời của Vô Gián Ngục vốn dĩ chỉ là một u tối thắp sáng bởi những phiến ngọc thạch lạnh lẽo, nhưng hôm nay, những phiến ngọc bỗng chuyển sang một màu tím ngắt hung hiểm. Luồng linh khí chuyển đổi giữa ngục tối và thế giới bên ngoài bắt đầu d.a.o động dữ dội, tạo những tiếng rít gào luồn qua khe đá hắc thiết, báo hiệu rằng lớp màn sương ngụy tạo bấy lâu nay đang một thế lực hùng mạnh bên ngoài xâu xé.

Trong Tàng Kinh Các, Tiểu Miêu đang mải mê cùng Tiểu Thanh sắp xếp đống thẻ tre cũ. Chiếc vòng cổ bằng vảy rồng cổ nàng bỗng dưng tỏa lạnh thấu xương, rung lên từng nhịp gấp gáp. Nàng buông rơi thẻ tre, tay ôm c.h.ặ.t lấy miếng vảy Long Lân, gương mặt tái nhợt.

"Có chuyện gì Tiểu Miêu?" Tiểu Thanh lo lắng hỏi, vội vàng buông chiếc chổi lau xuống.

"Trận pháp... trận pháp bên ngoài đang tấn công." Tiểu Miêu thầm thì, giọng run rẩy. "Tần Túc đang ở ?"

Tại sảnh chính, Tần Túc sừng sững như một pho tượng đá đối diện với cánh cửa đồng khổng lồ. Thanh trọng kiếm đen kịt còn vai mà cắm sâu xuống sàn đá, tạo một vòng tròn linh lực đen đặc bao phủ lấy bộ khu vực trung tâm.

Phía , Huyết Sát Ma Quân, Lão Độc Vật và Hồng Liên Yêu Nữ đều mặt. Không còn vẻ nhàn nhã câu cá ngâm thơ, gương mặt ai nấy đều hiện rõ sự nghiêm trọng tột độ. Họ cảm nhận một luồng thần lực chính trực nhưng đầy áp chế đang cuồn cuộn ép tới từ phía cửa ngục.

"Bọn chúng dùng Tuần Thú Sứ nữa." Lão Độc Vật khàn giọng , tay siết c.h.ặ.t bình độc d.ư.ợ.c. "Mùi vị ... là của Thiên Hình Điện. Bọn chúng nghi ngờ ."

"Màn kịch của chúng dù diễn khéo đến cũng qua mắt Thiên Tôn mãi mãi." Hồng Liên thở dài, đôi mắt nàng ánh lên tia sắc lạnh. "Việc Hàn Sát biến mất dấu vết chính là cái cớ để bọn chúng tay."

Tần Túc ngoái đầu , giọng trầm thấp nhưng vang dội khắp sảnh: "Tất cả vị trí chiến đấu ngầm. Nếu cánh cửa phá, hãy kích hoạt tầng trận pháp cuối cùng. Ta sẽ ngoài đối phó với bọn chúng."

"Rầm!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Cánh cửa đồng khổng lồ của Vô Gián Ngục đẩy mở, mà một đạo kim quang vạn trượng đ.á.n.h thẳng giữa, khiến lớp phù văn bảo vệ nứt toác như mạng nhện.

Một vị thần tướng mặc giáp trụ bạc sáng ch.ói, tay cầm Thiên Hình Phủ, dẫn đầu đoàn binh mã Thiên Hình Điện bước . Đó là Bắc Minh Thần Tướng, một trong những kẻ thực thi pháp luật tàn nhẫn nhất của Thiên Đình. Hắn hề vẻ hèn nhát như Linh Tố kiêu ngạo như Chấp Pháp Thần Quan, ánh mắt chỉ một sự lạnh lùng c.h.ế.t ch.óc.

"Tần Túc, nhận lệnh của Thiên Tôn!" Giọng Bắc Minh vang lên như tiếng sấm nổ giữa trời quang. "Thiên Đình nhận báo cáo về việc Vô Gián Ngục dấu hiệu xao nhãng kỷ cương, tội nhân chịu khổ hình mà trái còn tích tụ tu vi trái phép. Hôm nay tới đây để thanh tra bộ, bất cứ kẻ nào cản đường đều coi là mưu phản!"

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Tần Túc nhấc thanh trọng kiếm lên, lưỡi kiếm đen kịt chỉ thẳng xuống đất, đối diện với Bắc Minh mà hề nao núng: "Bắc Minh, Vô Gián Ngục là địa phận của . Mọi báo cáo đều gửi về hằng tháng. Ngươi mang theo Thiên Hình Phủ xông đây, là khiêu khích quyền hạn của Ngục chủ ?"

Bắc Minh Thần Tướng lạnh, bước tới một bước, gót giày chiến giẫm nát một phiến đá hắc thiết: "Quyền hạn? Quyền hạn của ngươi ban phát bởi Thiên Tôn, và lão nhân gia thể thu hồi nó bất cứ lúc nào. Ta hỏi ngươi, Hàn Sát đang ở ? Tại linh khí của biến mất khỏi sổ sinh t.ử của Thiên Đình?"

"Hắn phản nghịch, cho hồn phi phách tán. Chẳng lẽ g.i.ế.c một tên tù nhân cũng cần xin phép ngươi?" Tần Túc gằn giọng, luồng sát khí đen tuyền từ cơ thể bùng phát, đối chọi gay gắt với kim quang của Bắc Minh.

Trong bóng tối, Tiểu Miêu thấy tất cả qua kẽ hở của trận pháp tàng hình. Nàng thấy Tần Túc đang đơn độc đối mặt với đoàn quân hùng hậu, thấy bờ vai vững chãi như núi nhưng cũng cô độc đến xót xa. Chiếc vòng cổ Long Lân liên tục tỏa nhiệt độ nóng hổi, như nhắc nhở nàng về khế ước bảo mệnh.

Bắc Minh Thần Tướng bỗng nhiên vung rìu, một luồng sóng thần lực vàng kim quét ngang qua sảnh, phá tan những ảo ảnh ngụy tạo về cảnh t.r.a t.ấ.n thê lương. Những "chiếc giường gai" biến thành nệm bông, mùi m.á.u giả gió thần quét sạch, lộ gian vốn dĩ thanh tịnh và ấm áp của khu vườn hồ sen.

"Hóa đây là 'địa ngục' mà ngươi hằng kể ?" Bắc Minh quanh, giọng đầy sự khinh bỉ. "Trồng hoa, ngâm thơ, thưởng ... Tần Túc, ngươi biến nơi thành cái chuồng cho những con thú của ngươi nghỉ dưỡng. Ngươi quả thực phản bội ánh sáng của Thiên giới!"

"Ánh sáng của Thiên giới?" Tần Túc lớn, tiếng mang theo sự uất nghẹn của hàng trăm năm. "Thứ ánh sáng nuôi dưỡng bằng m.á.u của hài t.ử yêu tộc ? Thứ ánh sáng che đậy sự thối nát của Thiên Tôn ? Nếu đó là ánh sáng, thà chìm đắm trong bóng tối mãi mãi!"

"Láo xược! Bắt lấy !" Bắc Minh hét lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/vo-gian-nguc-xin-dung-giai-cuu/25.html.]

Ngay lập tức, mười hai vị Kim Tiên của Thiên Hình Điện đồng loạt tay. Những sợi dây xích vàng kim mang theo thiên lôi lao tới, quấn c.h.ặ.t lấy Tần Túc. Hắn vung trọng kiếm, một chiêu "U Minh Trảm" c.h.é.m đứt ba sợi xích, nhưng vòng vây ngày càng khép c.h.ặ.t.

"Đừng chạm ngài !"

Tiểu Miêu thể thêm nữa. Nàng lao khỏi trận pháp tàng hình, đôi tay nhỏ bé vung một dải linh lực hồng nhạt. Dù tu vi của nàng chỉ như hạt cát so với những vị đại tiên , nhưng sự xuất hiện đột ngột của một con linh miêu nhỏ khiến Bắc Minh khựng .

"Ồ? Con thú nhỏ chính là kẻ trộm mật thư ?" Bắc Minh Tiểu Miêu bằng ánh mắt ghê tởm. "Ngươi bao che cho tội nhân, giờ bao che cho cả yêu tộc. Tần Túc, ngươi còn đường chối cãi nữa ."

Tần Túc thấy Tiểu Miêu lao , gương mặt biến sắc, gào lên: "Tiểu Miêu! Chạy ngay ! Vào tượng đá!"

muộn. Bắc Minh vung Thiên Hình Phủ, một luồng áp lực khổng lồ giáng xuống đầu Tiểu Miêu. Nàng thấy bầu trời sụp đổ, thấy cái c.h.ế.t đang cận kề. Vào đúng khoảnh khắc đó, chiếc vòng cổ Long Lân bỗng tỏa sáng rực rỡ. Một màn chắn ánh sáng lam nhạt hiện , cứng cỏi vô cùng, chặn đòn đ.á.n.h của Thần tướng.

Tần Túc nhân cơ hội đó, bứt phá khỏi xiềng xích, lao đến chắn mặt Tiểu Miêu. Hắn ôm c.h.ặ.t lấy nàng, thở dồn dập: "Ta bảo ngươi chạy mà! Sao ngốc thế?!"

Tiểu Miêu nấc lên, tay bám c.h.ặ.t lấy áo : "Ta chạy! Ta sẽ ở đây với ngài! Ta hận bọn chúng!"

Bắc Minh Thần Tướng miếng vảy rồng cổ Tiểu Miêu, đôi mắt nheo : "Long Lân ngược? Ngươi lấy thứ ? Hóa ngươi dùng thần khí của Thiên Đình để tư lợi cho một con mèo. Tần Túc, hôm nay Vô Gián Ngục sẽ trở thành mồ chôn của tất cả các ngươi!"

Trận chiến thực sự bùng nổ. Huyết Sát Ma Quân và Lão Độc Vật thể thêm nữa, họ đồng loạt xông . Vô Gián Ngục từ một nơi bình yên bỗng chốc biến thành bãi chiến trường t.h.ả.m khốc. Tiếng binh khí va chạm, tiếng nổ của phép thuật và tiếng gào thét vang vọng khắp gian.

Tần Túc một tay cầm kiếm, một tay ôm c.h.ặ.t Tiểu Miêu, lùi dần về phía mật thất phía hồ sen. Hắn , với lực lượng hiện tại, họ thể chống bộ Thiên Hình Điện.

"Nghe Tiểu Miêu." Tần Túc thì thầm tai nàng giữa làn mưa tên đạn thần lực. "Kích hoạt tầng trận pháp thứ ba của chiếc vòng. Nó sẽ đưa ngươi tới đỉnh núi Tuyết nơi Thanh Vân từng ẩn cư. Ở đó kết giới của sư phụ , bọn chúng sẽ tìm thấy ngươi."

"Không! Ta !" Tiểu Miêu gào lên, nàng ôm c.h.ặ.t lấy cổ .

Tần Túc sâu mắt nàng, ánh mắt tràn đầy sự đau đớn và yêu thương tột cùng: "Nếu ngươi ở , sẽ phân tâm và tất cả sẽ c.h.ế.t. Nếu ngươi , thể tâm ý chiến đấu. Hãy sống vì , ?"

Hắn đợi nàng trả lời, liền áp lòng bàn tay miếng vảy Long Lân, truyền một luồng linh lực cực đại. Chiếc vòng tỏa sáng rực rỡ, bao phủ lấy Tiểu Miêu trong một luồng ánh sáng lam dịu.

"Tần Túc! Đừng bỏ !"

Tiếng kêu của Tiểu Miêu tan biến trung khi cơ thể nàng dần trở nên mờ ảo. Tần Túc theo bóng dáng nàng biến mất, trái tim như ai đó bóp nghẹt. Hắn , đối diện với Bắc Minh Thần Tướng đang lao tới, thanh trọng kiếm trong tay bùng lên ngọn lửa đen dữ dội hơn bao giờ hết.

"Hôm nay, sẽ cho các ngươi thế nào là Vô Gián thực sự!"

 

Tại một đỉnh núi tuyết xa xôi, Tiểu Miêu ngã nhào nền tuyết trắng xóa. Nàng xuống chiếc vòng cổ Long Lân giờ nứt một đường nhỏ, ánh sáng tắt lịm. Nàng về phía phương xa, nơi bầu trời đang rực lên những tia sáng vàng kim và đen tuyền đan xen.

Nàng quỳ xuống tuyết, đôi tay cào cấu nền đá lạnh lẽo, tiếng xé lòng vang động cả núi rừng cô quạnh.

Biến cố xảy . Sự thanh bình bất thường của Vô Gián Ngục đập vỡ. Tần Túc đang ở trong đống tro tàn của thiên đường để chiến đấu một trận chiến đường lui. Và con mèo nhỏ, giờ đây mang theo cả linh hồn của vị Sát thần, bắt đầu một cuộc hành trình đơn độc trong nỗi đau xé nát tâm can.

Tiếng gió tuyết gào rú, đ.á.n.h dấu một bước ngoặt tàn khốc nhất của câu chuyện. Màn kịch hạ màn, và giờ đây, chỉ còn m.á.u, nước mắt và một lời hứa sống còn giữa ranh giới của sinh t.ử.

Loading...