VÔ GIÁN NGỤC: XIN ĐỪNG GIẢI CỨU!!! - 11

Cập nhật lúc: 2026-05-09 19:45:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 11: ĐỘC TỬU TRONG NGỤC VÀ ÁNH SÁNG GIẢ TẠO

Bầu khí trong tẩm điện của Ngục chủ đông đặc như khối băng nghìn năm đập vỡ, lộ những vết nứt sắc lẹm và sâu hoắm. Tiểu Miêu bệt sàn đá, thở vẫn còn hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì dư chấn từ những ký ức m.á.u me của vị tiên nhân Thanh Vân. Nàng thấy hết, thấy cả thanh kiếm của đàn ông mắt c.h.é.m xuống đầu vị sư trưởng của , thấy cả sự phản bội tàn độc nhân danh công lý của Thiên giới.

Tần Túc sừng sững, bàn tay siết c.h.ặ.t chuôi thanh trọng kiếm đen kịt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Hắn chằm chằm nàng linh miêu nhỏ đang run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu tơ m.á.u, sát khí cuồn cuộn như bão tố ngoài biển khơi. Theo lẽ thường, kẻ bí mật của một Chấp Pháp Giả chỉ một con đường c.h.ế.t. Chỉ cần vung tay, linh hồn mỏng manh của Tiểu Miêu sẽ tan thành mây khói trong tích tắc.

Tiểu Miêu nhắm mắt , đôi tai mèo rũ xuống, nàng chờ đợi một nhát kiếm kết liễu. vì tiếng kiếm xé gió, nàng thấy một tiếng thở dài nặng nề, mang theo sự mệt mỏi rệu rã của một kẻ gánh vác cả bầu trời sụp đổ suốt hàng trăm năm.

"Ngươi... sợ ?" Tần Túc khàn giọng hỏi, giọng khô khốc như tiếng lá rụng.

Tiểu Miêu từ từ mở mắt, thấy Tần Túc rút kiếm. Hắn tới chiếc bàn đá t.ử đàn, cầm lấy bình rượu gốm đen mà Lão Độc Vật tặng, rót đầy một chén. Chất lỏng màu hổ phách tỏa mùi hương cay nồng, xộc thẳng cánh mũi. Hắn uống cạn trong một , cứ thế xuống chiếc ghế dựa, vẻ oai phong lẫm liệt hằng ngày biến mất, chỉ còn một bóng hình cô độc và chông chênh.

"Ta sợ ngài..." Tiểu Miêu lí nhí, nàng bò gần chân , đôi mắt chứa chan sự thương cảm dành cho kẻ đang tự giam cầm linh hồn trong bóng tối. "Ta chỉ thấy... đau lòng cho ngài."

Tần Túc khựng , chén rượu tay khẽ run nhẹ. Hắn nàng, một nụ mỉa mai xuất hiện gương mặt mặt liệt: "Đau lòng? Một tiểu yêu tu vi đầy trăm năm đau lòng cho một kẻ g.i.ế.c gớm tay như ? Ngươi , Thiên giới tôn thờ như một vị thần của sự công minh, nhưng thực chất, chỉ là con ch.ó trung thành nhất mà Thiên Tôn dùng để dọn dẹp những 'rác rưởi' quá nhiều."

Hắn rót thêm một chén, đôi mắt xoáy , bắt đầu kể cái đêm định mệnh bằng giọng đều đều nhưng chứa đựng sự căm phẫn tột cùng:

"Ngươi thấy ánh hào quang rực rỡ Quảng trường Thiên Môn chứ? Đó là thứ ánh sáng nuôi dưỡng bằng m.á.u của hàng vạn đồng loại của ngươi. Thiên Tôn ban phát chân kinh cho chúng tiên, giảng giải về đạo đức và nhân quả, nhưng tấm rèm vàng kim , lão dùng linh hồn hài t.ử yêu tộc để luyện chế thọ nguyên. Thanh Vân tiên nhân phát hiện điều đó. Hắn mang tờ danh sách hiến tế đến tìm , đôi mắt tràn đầy hy vọng công lý của đồ ..."

Tần Túc bóp nát chén rượu trong tay, mảnh sành đ.â.m lòng bàn tay chảy m.á.u, nhưng dường như cảm thấy đau.

"Ta quỳ xuống xin Thiên Tôn một lời giải thích. Và lão . Lão rằng: 'Tần Túc, vì sự trường tồn của Thiên đạo, một chút hy sinh là cần thiết. Ngươi là một hùng c.h.ế.t trẻ, một vị Thần chủ vĩnh hằng?'. Ngày hôm đó, khi ép hạ đao với Thanh Vân, thề rằng... sẽ bao giờ thứ ánh sáng giả tạo đó thêm một nào nữa."

Tiểu Miêu mà nước mắt lã chã rơi. Nàng tiến gần, dùng đôi bàn tay nhỏ bé bao phủ lấy bàn tay đang rỉ m.á.u của . "Nên ngài mới về đây... biến Vô Gián Ngục thành nơi tối tăm nhất, để ai thấy sự thật, và cũng để ngài thấy thứ ánh sáng nữa đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/vo-gian-nguc-xin-dung-giai-cuu/11.html.]

Tần Túc xuống bàn tay nhỏ bé đang cố gắng truyền chút ấm ít ỏi cho . Hắn đẩy nàng , đầu tiên mấy trăm năm, cho phép một sinh vật chạm một cách chân thành đến thế.

"Vô Gián Ngục bẩn thỉu, u ám, nhưng ở đây, Lão Độc Vật dám c.h.ử.i thiên hạ là lũ đạo đức giả, Hồng Liên dám sống với nỗi đau của . Ở đây ánh sáng hào nhoáng, nhưng ít nhất... sự dối trá." Hắn cúi đầu, mái tóc đen rũ xuống che khuất đôi mắt, "Thiên giới hằng năm gửi sứ giả xuống kiểm tra, đóng vai một cai ngục tàn độc, ngụy tạo những tiếng la hét giả tạo để họ hài lòng. Họ thích thấy sự đau khổ, vì sự đau khổ của kẻ khác nổi bật lên 'sự nhân từ' của họ."

Hắn xoay Tiểu Miêu, giọng bỗng trở nên nghiêm trọng: "Ngươi thấy bí mật của , nghĩa là ngươi còn đường lui nữa. Nếu Thiên giới ngươi nắm giữ mảnh ký ức , họ sẽ lùng sục tận chân trời góc biển để diệt khẩu. Ngươi hối hận vì thấy ?"

Tiểu Miêu lắc đầu mạnh mẽ, đôi tai mèo vẫy vẫy đầy kiên định: "Ta hối hận! Nếu thấy, sẽ vẫn tưởng ngài là kẻ . Ta thà ở đây với một 'ác nhân' chân thật còn hơn sống ngoài với những 'vị thần' giả dối. Ngục chủ, ngài đừng đuổi , cũng đừng g.i.ế.c ... Ta hứa sẽ giúp ngài giữ kín bí mật . Ta sẽ là con mèo im lặng nhất tam giới!"

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Tần Túc nàng đăm đăm, gương mặt lạnh lùng của dường như một sự rạn nứt sâu sắc. Hắn thu hồi sát khí , đặt bàn tay còn lên đầu nàng, xoa nhẹ mái tóc mềm mại.

"Đồ ngốc. Ta mạng của ngươi là của . Chừng nào Vô Gián Ngục còn vững, sẽ để ai chạm một sợi lông của ngươi."

Hắn dậy, khoác tấm áo choàng đen, lấy vẻ mặt mặt liệt thường ngày, nhưng ánh mắt Tiểu Miêu bớt phần lạnh lẽo: "Rượu của lão già mạnh thật, nhiều. Ngươi... lo mà dọn dẹp đống mảnh sành . Ngày mai, sẽ dạy ngươi một chút phép ẩn nấp. Nếu sống ở đây lâu dài, ngươi học cách giấu sự hiện diện của những kẻ nhòm ngó từ Thiên giới."

Tiểu Miêu vui mừng khôn xiết, nàng vội vàng gật đầu: "Dạ! Ngục chủ đại nhân, ngài cứ tin ở ! Ta sẽ lau sạch tẩm điện như mới, đảm bảo còn một vết rượu nào!"

Khi bóng dáng Tần Túc khuất cánh cửa, Tiểu Miêu sụp xuống, lau những giọt nước mắt còn vương má. Nàng thanh trọng kiếm đen kịt đang giá, thầm nhủ: "Thanh Vân tiên nhân, ngài yên tâm. Ngài c.h.ế.t vô ích . Đồ của ngài là nhất gian trần . Ta sẽ bảo vệ ngài , cho phần của ngài."

Đêm đó, trong bóng tối của Vô Gián Ngục, mùi rượu cay nồng dần tan , nhường chỗ cho sự tĩnh mịch bình yên. Tần Túc lầu cao nhất của ngục tù, về phía chân trời xa xăm nơi ánh hào quang của Thiên giới vẫn đang tỏa sáng rực rỡ. Hắn khẽ nhếch môi khinh bỉ, trở phòng.

Lần đầu tiên hàng trăm năm, còn thấy cái bóng của Thanh Vân bám theo với vẻ trách móc. Thay đó, trong tâm trí hiện lên hình ảnh một con mèo nhỏ đang hì hục lau sàn nhà với cái đuôi ngoe nguẩy. Có lẽ, trong cái lao tù tối tăm , một hạt mầm hy vọng thực sự bắt đầu nảy nở giữa những đống tro tàn của quá khứ.

Và Tiểu Miêu, nàng sập gụ, tay nắm c.h.ặ.t nhành cỏ linh lăng mà Lão Độc Vật tặng, chìm giấc ngủ với một suy nghĩ duy nhất: "Ngục chủ, ngài đơn độc . Có Tiểu Miêu ở đây ."

 

Loading...