VÔ GIÁN NGỤC: XIN ĐỪNG GIẢI CỨU!!! - 10
Cập nhật lúc: 2026-05-09 19:44:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 10: BỨC MÀN MÁU DƯỚI HÀO QUANG THIÊN TÔN
Tiểu Miêu bệt xuống sàn đá, đôi tay vẫn còn run rẩy kịch liệt khi thoát khỏi mảnh tàn hồn ký ức trong thanh trọng kiếm. Cảm giác lạnh lẽo từ chuôi kiếm còn là cái lạnh của kim khí thông thường, mà là cái lạnh của nỗi oan khuất thấu trời xanh. Những hình ảnh về vị tiên nhân già nua hành hình Quảng trường Thiên Môn cứ như những bóng ma, quấn c.h.ặ.t lấy tâm trí nàng rời.
Tần Túc đó, bóng tối từ vách đá hắc thiết đổ dài lên hình cao lớn của , che khuất nửa khuôn mặt mặt liệt vốn dĩ chút cảm xúc. Tiểu Miêu thể thấy đôi bàn tay đang giấu trong tay áo rộng của khẽ siết c.h.ặ.t. Không gian trong tẩm điện im lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dồn dập của nàng và tiếng linh lực d.a.o động u uất phát từ thanh kiếm đen kịt.
"Ngài..." Tiểu Miêu khàn giọng, cổ họng nàng khô khốc như nuốt tro tàn, "Vị tiên nhân đó... thực sự c.h.ế.t tay ngài ?"
Tần Túc nàng, ánh mắt đóng băng mặt nghiên mực ngọc bích. Hắn chậm rãi bước tới, cầm lấy thanh trọng kiếm, ngón tay lướt nhẹ những vết xước mờ nhạt kiếm—vết tích của vô chấp pháp.
"Thanh Vân tiên nhân." Tần Túc trầm giọng, âm thanh như tiếng lá khô giẫm nát chân, "Hắn là vị sư trưởng đầu tiên dạy cách cầm kiếm để bảo vệ chính nghĩa. Và ... dùng chính thanh kiếm tặng để c.h.é.m đứt thủ cấp của mặt vạn tiên."
Tiểu Miêu che miệng để ngăn một tiếng nấc nghẹn. Nàng bò gần chân , đôi mắt chứa chan nước mắt ngước lên vị Sát thần đang rệu rã: "Tại ? Ngài oan mà... Tại ngài dừng ?"
Tần Túc bật , một tiếng mang đầy sự mỉa mai và căm phẫn. Hắn xoay , tà áo đen bay lên như cánh quạ trong đêm tối:
"Dừng ? Tiểu Miêu, ngươi quá ngây thơ . Ở Thiên giới, ý chỉ của Thiên Tôn chính là Thiên đạo. Ngày hôm đó, Thiên Tôn cao, dùng thần lực khóa c.h.ặ.t kinh mạch của , mượn tay để hạ đao. Ngươi cảm giác khi bản tỉnh táo nhưng biến thành một con rối g.i.ế.c chính thầy của ?"
Hắn bước đến bên cửa sổ, vùng tối mênh m.ô.n.g của Vô Gián Ngục. Giọng run lên vì một cơn thịnh nộ kìm nén hàng trăm năm:
"Thanh Vân phát hiện bí mật kinh hoàng phía những viên t.h.u.ố.c Trường Sinh mà Thiên Tôn ban phát cho chúng tiên mỗi dịp đại lễ. Để duy trì thọ nguyên vĩnh hằng, lão âm thầm bắt giữ hàng vạn hài t.ử của yêu tộc và nhân tộc, luyện hóa linh hồn họ thành đan d.ư.ợ.c. Thanh Vân công bố danh sách đó cho tam giới, nhưng lão nhanh tay hơn, gán cho tội mưu phản."
Tiểu Miêu cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nàng nhớ tờ mật thư khiến bắt đây. Hóa , Yêu Hoàng Thiên Tôn, tất cả đều là những kẻ đỉnh cao bằng cách dẫm lên xác thịt của kẻ yếu.
"Ngày hôm đó, khi hành hình, thấy tờ danh sách đó rơi từ ống tay áo của Thiên Tôn khi lão dậy tán thưởng vì 'đại nghĩa diệt '." Tần Túc nhắm mắt , gương mặt co rút vì đau đớn, "Lão và : 'Tần Túc, ngươi lắm. Giữ kín miệng, ngươi sẽ là vị Thần chủ tiếp theo'. Chính giây phút đó, nhận cái gọi là Thiên đạo mà theo đuổi suốt nghìn năm qua thực chất chỉ là một bức màn m.á.u phủ bằng hào quang vàng kim."
Tiểu Miêu bỗng thấy trái tim đau thắt . Nàng hiểu vì Tần Túc chọn cái ngục tù tối tăm . Hắn là kẻ sa đọa, là kẻ trốn chạy khỏi sự bẩn thỉu của ánh sáng.
"Nên ngài mới về đây?" Nàng khẽ hỏi, tay run rẩy chạm gấu áo của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/vo-gian-nguc-xin-dung-giai-cuu/10.html.]
Tần Túc , nàng bằng đôi mắt chứa đựng sự thâm trầm của vạn cổ: "Ta mang theo tờ danh sách đó và trốn xuống đây. Vô Gián Ngục vốn là một nơi phế bỏ, dùng thần lực để biến nó thành một gian tách biệt. Ta thể lật đổ Thiên Tôn lúc đó, nhưng thể cứu những kẻ giống như Thanh Vân. Những ma đầu ngoài hồ sen ... phần lớn họ đều là những kẻ quá nhiều hoặc chịu cúi đầu sự giả dối của Thiên giới."
Hắn đột nhiên cúi xuống, bóp c.h.ặ.t lấy cằm Tiểu Miêu, buộc nàng thẳng mắt . Sát khí bùng phát khiến Tiểu Miêu thấy khó thở, nhưng nàng hề lùi bước.
"Ngươi thấy sự thật đen tối nhất của ." Tần Túc gằn giọng, "Bây giờ ngươi hiểu ? Thiên giới sẽ bao giờ tha cho ngươi vì tờ mật thư , vì kẻ Yêu Hoàng chính là Thiên Tôn. Nếu ngươi rời khỏi cái ngục , ngươi sẽ nghiền nát thành tro bụi để giữ cho ánh sáng của họ luôn sạch sẽ."
Nước mắt Tiểu Miêu rơi xuống mu bàn tay của Tần Túc. Nàng sợ sát khí của , nàng chỉ thấy thương xót cho vị Chấp Pháp Giả tự bẻ gãy đôi cánh của để giữ lấy chút nhân tính cuối cùng.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Ta rời ." Tiểu Miêu kiên định , giọng nàng nhỏ nhưng rõ ràng, "Ngục chủ, nếu ngài là kẻ tội đồ vì cứu những , thì nguyện tiểu tội đồ bên cạnh ngài. Thiên giới ngoài hào nhoáng nhưng lạnh lẽo, thà ở tù với ngài, ăn bánh hoa hồng của ngài còn hơn."
Tần Túc nàng đăm đăm. Một con linh miêu nhỏ, tu vi đầy trăm năm, mà dám đối mặt với sự thật mà ngay cả những vị đại tiên cũng dám . Hắn từ từ buông tay , vẻ mặt lạnh lùng thường ngày dường như một vết rạn nứt sâu sắc.
"Mèo ngốc." Hắn xoay , cầm lấy thỏi mực bàn, bắt đầu mài một cách chậm rãi để bình tâm trí, "Lo mà giữ kín cái mồm của ngươi . Nếu để lộ một chữ về chuyện ngày hôm nay, cần Thiên Tôn tay, chính sẽ ném ngươi lò nung suối khoáng để mèo luộc."
Tiểu Miêu chỉ đang dùng sự tàn bạo để che đấu sự yếu mềm lộ . Nàng tiến gần, nhặt miếng vải lau lên, bắt đầu lau chùi những vết dầu linh chi còn vương mặt bàn.
"Ngục chủ, ngài yên tâm. Ta tuy nhát gan, nhưng trung thành lắm. Sau sẽ lau kiếm cho ngài thật sạch, để những ký ức đau buồn đó ngài phiền lòng nữa."
Tần Túc khựng , tay cầm thỏi mực run nhẹ. Hắn gì, nhưng trong tẩm điện lúc , mùi hương bách tùng thanh lãnh dường như bớt phần u uất. Hắn bóng dáng nhỏ bé đang cặm cụi việc, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ—một loại trách nhiệm mà từng . Hắn chỉ đang bảo vệ một đám ma đầu già nua, mà đang bảo vệ một niềm tin nhỏ bé, ngây thơ công lý đang hiện hữu ngay mắt.
"Sau ..." Tần Túc đột ngột lên tiếng khi Tiểu Miêu đang định bước cửa, "Nếu mệt quá thì cần lau sách. Đi hái chút thảo d.ư.ợ.c với lão Độc Vật cũng ."
Tiểu Miêu sững , nàng đầu, nở một nụ rạng rỡ nhất từ đến nay: "Dạ! Ngục chủ, tối nay ăn thêm một dĩa khô cá mật ong!"
"Cút !" Tần Túc gắt gỏng, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên.
Khi cánh cửa phòng đóng , Tần Túc thanh trọng kiếm đen kịt. Mảnh tàn hồn trong kiếm vẫn còn đó, nhưng dường như tiếng của vị tiên già dịu nhiều. Hắn cầm kiếm lên, lưỡi kiếm sáng loáng, thầm nhủ: "Thanh Vân, ngươi thấy ? Ngay cả trong cái ngục tù tối tăm nhất, vẫn những tâm hồn thuần khiết ánh sáng giả tạo che mắt. Ta sẽ bảo vệ nàng, giống như ngươi từng bảo vệ ."
Bên ngoài, Tiểu Miêu chạy chân sáo hành lang đá hắc thiết. Nàng còn thấy nơi đáng sợ nữa. Vô Gián Ngục là nơi giam giữ tội , mà là nơi cất giấu sự thật. Và nàng, chính là kẻ may mắn nhất tam giới khi " bắt" đây.
Đêm đó, trong căn phòng giam xa hoa, Tiểu Miêu chăn tơ tằm, miệng vẫn còn vương vị ngọt của mật ong, nàng mơ thấy một cánh đồng hoa linh lan trắng muốt, nơi Tần Túc còn mang trọng kiếm, và nàng còn là tù nhân. Một giấc mơ ngắn ngủi, nhưng đủ để nàng tin rằng: ở lòng chân thành, ở đó chính là thiên đường.