Trước ánh mắt lạnh như băng của Lâm Tấn Uyên, Thẩm Vạn Hạc bắt đầu chột , ánh mắt trở nên láo liên, bất định.
Tuy nhiên, vẫn ngoan cố bám lấy tia hy vọng cuối cùng, khẳng định oan:
“ hề chạm ! Cậu rõ ràng là đang ngậm m.á.u phun !”
“Thế ?” Lâm Tấn Uyên khẽ nhạt.
Tối hôm , nhận điện thoại từ cơ quan giám định.
Họ xác nhận rõ ràng rằng chiếc b.út máy và những trang bản thảo đều xuất hiện dấu vân tay của Thẩm Vạn Hạc.
Câu khẳng định của chẳng khác nào tự đào hố chôn .
Đối mặt với ánh mắt oán độc như phun lửa của đối phương, Lâm Tấn Uyên vẫn thản nhiên, phong thái ung dung lạ thường:
“Thưa hiệu trưởng, đó liên hệ với cơ quan giám định chuyên nghiệp. Kết quả gửi tới trường chúng qua đường bưu điện. Ngay lúc đây, bản báo cáo đó chắc hẳn đang trong hòm thư của nhà trường.”
Nghe đến đây, sắc mặt Thẩm Vạn Hạc rụng rời, tái nhợt còn giọt m.á.u, xám ngắt như một tờ giấy t.ử.
Một khi bản báo cáo đó đặt lên bàn hiệu trưởng, đó sẽ là bằng chứng thép khiến còn đường chối cãi.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Lâm Tấn Uyên tiếp tục bồi thêm: “Bản thảo của vốn thông qua vòng thẩm định của Nhà xuất bản Thượng Hải và kế hoạch xuất bản cụ thể. Hành vi của Thẩm Vạn Hạc là cố ý hủy hoại tác phẩm giá trị kinh tế cực lớn. Đây là một hành vi vô cùng tồi tệ, coi thường pháp luật.”
Anh dừng một nhịp, bình thản nhả từng chữ một:
“Ngày mai, sẽ mang theo bản thảo và kết quả giám định đến đồn cảnh sát để báo án, để pháp luật trừng trị hành vi .”
Mỗi lời Lâm Tấn Uyên thốt đều khiến đôi môi nhợt nhạt của Thẩm Vạn Hạc run rẩy bần bật như lá rụng gió heo may.
Hiệu trưởng xong thì mặt mũi xanh mét vì giận dữ, ông đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên thịnh nộ:
“Thầy Thẩm! Thầy giải thích thế nào về chuyện đây hả?!”
Hiệu trưởng thầm nghĩ, nếu ngôi trường một giáo viên đồn cảnh sát và mang tiền án tiền sự, thì danh tiếng của trường sẽ tan thành mây khói, và cái mặt già của ông còn giấu !
Thẩm Vạn Hạc lúc hồn xiêu phách lạc, cúi gầm mặt xuống, cuống cuồng xin trong tuyệt vọng:
“ xin ... ... thực sự cố ý.”
Giọng run rẩy, lẫn trong tiếng nấc nghẹn: “ hậu quả nghiêm trọng đến thế. Hiệu trưởng, sai , xin thầy hãy rộng lòng tha cho thôi.”
Trong lòng giờ đây chỉ còn là sự hối hận muộn màng.
Anh cứ ngỡ rằng chỉ đang hủy hoại mấy tờ giấy nháp tay đáng tiền của Lâm Tấn Uyên mà thôi.
Thẩm Vạn Hạc từng ngờ tới xấp giấy giá trị cao đến thế, đủ để tống trại tạm giam.
Lâm Tấn Uyên lạnh lùng .
Khuôn mặt giờ đây thê t.h.ả.m vô cùng, nhưng lòng chẳng chút gợn sóng.
Anh thừa hiểu, Thẩm Vạn Hạc thực lòng hối , chỉ đang sợ hãi,sợ hãi gánh chịu hậu quả nghiệt ngã do chính tay gây .
Hiệu trưởng tức giận đập bàn thêm một nhát, quát lớn:
“Xin thì ích gì! Mau cầu xin thầy Lâm , may thầy đại nhân đại lượng mà bỏ qua cho .”
Nghe , Thẩm Vạn Hạc cuống cuồng như kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ cọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vo-bao-chua-dang-ky-ket-hon-thi-khong-phai-vo-chong-toi-dut-khoat-bo-mac-bo-vo-liet-de-huy-hon-ve-thanh-pho-bo-mac-co-ta-ngo-ngang/22.html.]
Anh vội vàng dùng điện thoại bàn của hiệu trưởng, run rẩy bấm gọi đến nhà máy gang thép cho vợ , Tống Thần Hi.
Vừa kết nối, thành tiếng: “Thần Hi, sắp tù ! Em đến mau , đến là tiêu đời mất!”
Giọng cấp thiết như kiến bò chảo nóng: “Anh lạy em, sai . Em mau đến đây vài lời với em trai Tấn Uyên, bảo đừng báo cảnh sát nữa!”
Dứt lời, Thẩm Vạn Hạc mặt cắt còn giọt m.á.u, bệt xuống đất, đôi mắt đờ đẫn vô hồn như rơi xuống vực thẳm đáy.
Nửa giờ , Tống Thần Hi hớt hải chạy đến.
Dù Thẩm Vạn Hạc gây chuyện tày đình, nhưng danh nghĩa, họ vẫn là vợ chồng hợp pháp.
Cô vẫn nhen nhóm ý định cầu xin Lâm Tấn Uyên nương tay.
“Anh sai . Tấn Uyên, xem... nể tình chúng từng là một nhà, thể...”
Nghe đến hai chữ " một nhà", lòng Lâm Tấn Uyên trào dâng một nỗi bi lương xen lẫn châm biếm.
Đến lúc mà cô vẫn còn mặt mũi nhắc đến chuyện cũ, xem cô bao giờ nhận thức bản sai ở .
Anh chợt nhớ về quá khứ, khi nhốt trong căn buồng củi lạnh lẽo, bụng đói cồn cào.
Căn phòng bốn bề lộng gió, từng cơn gió lạnh thấu xương khiến run rẩy bần bật.
Vậy mà lúc đó, chẳng lấy một cầu xin cho .
Lâm Tấn Uyên khẽ tự giễu trong lòng, gương mặt vẫn chút biểu cảm.
Anh siết c.h.ặ.t bản báo cáo giám định trong tay, dứt khoát rời .
Anh sẽ mủi lòng.
Loại như Thẩm Vạn Hạc, nếu dù chỉ một chút c.ắ.n rứt lương tâm thì hủy hoại tâm huyết suốt ba tháng của .
Ba tháng ròng rã thức trắng đêm, đôi mắt vằn tia m.á.u, ngón tay chai sần vì cầm b.út quá lâu... Mỗi con chữ đều là kết tinh của mồ hôi và nước mắt, mà xóa sạch trong nháy mắt.
Con luôn trả giá cho những sai lầm chọn.
Khi bước khỏi văn phòng, Lâm Tấn Uyên vẫn còn thấy tiếng hiệu trưởng quát tháo đầy giận dữ:
“Thẩm Vạn Hạc, chuyện thật quá sức chịu đựng!”
Và thấp thoáng đó là giọng đầy oán độc của Thẩm Vạn Hạc:
“Sao nó tuyệt tình đến thế...”
Quả nhiên... loại dù sai đến cũng sẽ bao giờ nhận về .
Chẳng riêng gì Thẩm Vạn Hạc, cả Tống Thần Hi bố Tống cũng cùng một giuộc.
Cả cái gia đình mục nát đến tận cùng.
Lâm Tấn Uyên mang theo chứng cứ tìm đến cơ quan chức năng để tố cáo.
Rất nhanh đó, Thẩm Vạn Hạc nhận lấy hình phạt đích đáng: một khoản tiền phạt khổng lồ và nửa tháng tạm giam.
Vết nhơ tạm giam đủ để khiến Thẩm Vạn Hạc bao giờ tìm một công việc t.ử tế khi tù.
Gia cảnh vốn chỉ ở mức khá giả, khi nộp khoản tiền phạt kếch xù, tài sản trong nhà vơi quá nửa.
Cả gia đình buộc dời khỏi căn nhà lớn.