VỊNH TRĂNG NHÀ NGOẠI - 12 + NGOẠI TRUYỆN
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:26:01
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc cưới vợ mới thì Quế Phan sinh con lỡ dở ông, giờ nhà khá lên thì rể rể ngọt xớt.”
“Ông coi nhà họ Hồ là cái gì?”
“Hồi xưa Quế Phan dạy ông nửa năm ông mới đạp máy may, suýt nữa điều trông cổng.”
“Cái đầu óc mà đòi nửa tháng học nghề xây, mơ giữa ban ngày ?”
Vương Kiến Thiết mất mặt, mặt tái , giọng cao v.út: “Lúc kết thông gia là nhà bà chủ động !”
“Hồi đó gọi là rể thiết lắm cơ mà.”
“Giờ kiếm vài đồng bẩn thỉu là khinh ?”
20
Mợ .
bước lên một bước, chắn mặt mợ.
Cậu rõ ràng từng chữ: “, khinh đấy!”
“Hồi chị gái gả cho , gọi là rể vì nghĩ sẽ đối xử với chị, vài câu cũng chẳng .”
“ cho chị sống t.ử tế, để mặc ba ngày hai bữa kiếm chuyện.”
“Sau Quế Phan mất, cũng chẳng đối xử với Lan Lan. Nó là con ruột đấy.”
“Lúc nghèo, khinh .”
“Giờ tiền, càng khinh hơn.”
“ thà dắt con ch.ó đầu làng Quảng Châu ăn ngon mặc , cũng dắt theo!”
Mặt Vương Kiến Thiết như chà xuống đất, ông siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m định xông lên.
Bà ngoại đang phơi nắng ngoài sân gõ gõ cây gậy: “Làm gì đấy? Đến nhà còn định đ.á.n.h ?”
“ cũng từng vợ mấy năm, đ.á.n.h thì đ.á.n.h !”
…
Vương Kiến Thiết chiếm chút lợi lộc nào, xám xịt bỏ .
Nghe bà lão nhà họ Vương còn trong làng c.h.ử.i rủa: “Kiếm mấy đồng vênh mặt lên trời.”
“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây.”
“Nhà giờ chỉ khó một chút thôi, nó con trai, còn sợ ngày ?”
“ chống mắt xem nhà họ Hồ vui bao lâu!”
…
Tiếc cho bà .
Những năm kinh tế phát triển như vũ bão, từ ven biển lan dần nội địa.
Nhà tầng trong làng mọc lên ào ào như măng mưa, huống chi bên phía .
Kỳ thi cấp ba của khá , đỗ Nhất Trung.
Lập Thu thì kém hơn chút, chỉ đủ điểm Tam Trung.
Khi đó Nhất Trung của huyện mất giáo viên giỏi khá nhiều, các trường tư ở thành phố “hút” mất.
Cậu và mợ bàn bạc quyết định cho cả hai chúng trường tư ở thành phố.
Học phí đắt đến choáng váng.
: “Chút tiền với mợ chẳng đáng gì.”
“Đừng áp lực, con chỉ cần học cho .”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“À, tiện thể trông chừng em trai con luôn.”
Lập Thu ngày nào cũng gọi điện về lóc: “Con học nữa, con kiểu học giỏi.”
“Cho con công trường vác gạch .”
“Học hành khổ quá!”
…
Mợ chiều theo nó.
Kỳ nghỉ hè cho nó công trường hai tháng.
Trước ngày khai giảng, Lập Thu xám xịt về: “Con còn đang lớn, thôi để vài năm nữa hẵng vác gạch.”
nó thật sự hợp học hành.
Nó khéo ăn , tính cách hoạt bát, chỉ điều đầu óc mở mang với sách vở.
Ba năm cấp ba, học chăm.
giờ mợ sống , bà ngoại cũng chẳng thiếu thứ gì.
luôn nhớ lời hứa năm xưa.
Nhớ buổi chiều hôm : học hành ích lắm.
Có thể họ chẳng bao giờ cần dựa .
vẫn chuẩn sẵn sàng, để nếu một ngày họ cần góp sức, thể lập tức .
Nửa năm kỳ thi đại học, bà ngoại thu xếp hết việc nhà, lên thành phố ở cùng chúng .
Từ lúc đưa chúng lên học trường tư, mua nhà gần trường .
bà vẫn thích ở quê, nỡ rời đàn gà vịt ngan và mảnh đất màu mỡ.
Giờ bà cần khai hoang nữa.
Người trong làng xa ngày càng nhiều, đất bỏ hoang cũng nhiều.
Bà trồng rau ở cũng .
Ngày thi đại học trời nắng chang chang.
và Lập Thu chung phòng thi.
Bà quyết định ngày đầu đưa , ngày đưa Lập Thu.
Lập Thu : “Bà cứ đưa chị Lan Lan , con trai như cháu cần tiễn.”
Bà lắc đầu: “Đều là cháu của bà, bà lo cho Lan Lan cũng lo cho cháu.”
Lập Thu lẩm bẩm: “Cháu gì mà lo, đằng nào cũng trượt.”
Ve kêu râm ran ngoài cổng trường, quạt trần đầu vù vù.
Trong phòng thi yên tĩnh, chỉ còn tiếng b.út sột soạt giấy.
Đó là một kỳ thi.
Thử thách mười mấy năm nỗ lực của .
Đó cũng là một lời tạm biệt.
Tạm biệt chính của tuổi vị thành niên.
Và cũng là một khởi đầu.
Từ nay, chúng bước một chặng đường mới của cuộc đời.
Tan thi, nắng chiều rực rỡ phủ lên .
Ngoài cổng trường kín đặc phụ đón con.
Hôm nay bà đón Lập Thu.
theo dòng bước , một giọng quen thuộc vang lên:
“Lan Lan, Lan Lan…”
Mợ đeo đầy vàng, tay cầm chiếc ô chống nắng kiểu cách, tựa một chiếc xe đen bóng loáng, vẫy .
Bà ngoại nhỏ bé bên cạnh, hiền .
Mợ mở cửa xe cho tự ghế lái.
“Mợ lái xe ạ?”
Mợ thẳng phía , căng thẳng kiểm tra một lượt dặn: “Thắt dây an !”
“Mợ mới học xong thôi.”
Chiếc xe đen như con giun, từ từ luồn khỏi dòng đông nghịt.
Rồi nhanh dần, nhanh dần, lao v.út con đường thành phố…
sang .
Bà ngoại tựa lưng sát ghế, tay bấu c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa.
Bà sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vinh-trang-nha-ngoai/12-ngoai-truyen.html.]
bà một lời.
Bà yêu con cháu đến thế.
Cho nên dù sợ hãi điều , bà vẫn sẵn sàng vượt qua, cùng chúng bước con đường , kề vai sát cánh.
nghĩ, đó chính là gia đình nhất.
Ngoại truyện
Sau kỳ thi đại học, mặc cho mợ phản đối, vẫn thêm.
Có việc cho đỡ sốt ruột chờ điểm.
May mà bao năm nỗ lực uổng phí, đỗ một trường 211 khá .
Kém Lập Xuân một chút, nhưng thiên tài, kết quả cũng trong dự liệu.
Lập Thu thấp hơn một chút, đủ điểm đại học hệ hai.
Thế mà nó còn lăn hét ầm lên: “ đúng là đỏ thật, tưởng học cao đẳng , ai ngờ vẫn bằng cử nhân!”
Nó đúng là may mắn.
Sau trường nó học phấn đấu lên thành đại học hạng nhất ngay khi nó nghiệp.
Mấy năm đó, làng họ Hồ cũng thêm ít sinh viên.
điểm cao nhất, ngoài Lập Xuân thì là .
Người trong làng bảo mồ mả tổ tiên họ Hồ bốc khói xanh, nên ăn phát đạt, con cái học hành cũng nên .
Cậu mở tiệc lớn trong làng, mặt mày rạng rỡ.
Vương Kiến Thiết và bà lão mời mà đến.
Ông còn dắt Vương Quang Tông đến bắt chuyện với .
“Quang Tông, chào chị , chị con học đại học trọng điểm đấy, giỏi lắm.”
Vương Quang Tông chỉ chăm chăm máy chơi game, khó chịu : “Có Thanh Hoa Bắc Đại mà ghê gớm.”
Vương Kiến Thiết tóc bạc trắng, giật lấy máy game: “Thằng bé , đừng chơi nữa.”
Quang Tông nổi cáu: “Nghỉ hè chơi game thì chơi gì?”
“Con cũng du lịch, công viên chơi vòng , ở khách sạn.”
“Bố cho con tiền !”
“Bố cứ bảo chị giỏi bắt con học theo, bác Hồ mỗi năm kiếm bao nhiêu tiền, cho chị học trường tư?”
“Trường tư điều kiện thế, là bùn nhão cũng đỗ đại học !”
…
Khách khứa đều .
Vương Kiến Thiết mặt đỏ tai tía.
Bà lão họ Vương lưng còng hẳn.
Bà nặn nụ lấy lòng mà từng thấy: “Lan Lan , dù con cũng là nhà họ Vương.”
“Sau tiền đồ , vẫn hiếu thuận với bố con, giúp đỡ em trai con.”
“Cả bà nội nữa, cũng trông cậy con hưởng phúc thành phố.”
lạnh lùng họ.
“Đừng mơ giữa ban ngày.”
“Cũng đừng đến đây nhận .”
“ họ Hồ, họ Vương.”
“ sớm còn bất cứ quan hệ gì với các .”
“Ngồi xuống ăn cho xong bữa . Còn nếu nghĩ linh tinh thì lập tức cút.”
…
Vương Kiến Thiết và bà lão mặt mày khó coi, nhưng dám cãi, chỉ ngậm miệng.
Tiệc làng MC.
Anh hỏi nhân vật chính hôm nay gì .
cầm micro, mợ mặt đỏ bừng vì vui, bà ngoại ánh mắt đầy mãn nguyện.
lấy từ túi hai sợi dây chuyền vàng.
“Con thêm tự mua.”
“Sợi tặng bà ngoại. Cảm ơn bà năm đó cưu mang con.”
“Nếu bà, sẽ con của hôm nay. Bà chỉ cho con cơm áo mà còn dạy con .”
Bà ngoại lau nước mắt, ngại ngùng xua tay.
“Con là cháu ngoại của bà, trong m.á.u của bà. Bà thương con là chuyện nên .”
“Sợi tặng mợ.” rưng rưng, “Con giờ mợ chẳng thiếu gì.”
“ hồi nhỏ con hứa, lớn lên kiếm tiền sẽ mua dây chuyền vàng cho mợ, con luôn nhớ.”
“Sợi mảnh, con kiếm nhiều tiền hơn…”
Mợ nước mắt lăn dài, lao lên sân khấu: “Mảnh cái gì mà mảnh, .”
“Dày quá đeo đau cổ.”
Mợ giật sợi dây cổ xuống: “Đeo cho tao .”
đeo dây chuyền cho mợ, mợ cứ sờ mãi rời tay.
Vừa vỗ vai : “Tốt, , nuôi con bé uổng công!”
Cậu ở cũng lén lau nước mắt.
hít sâu một , lấy hết can đảm.
“Con còn một ước nguyện.”
“Nói !” Cậu , “Giờ con đòi mợ tháo hết trang sức đưa cho con, mợ cũng chớp mắt .”
“Mẹ con mất sớm, bố ruột thì chẳng gì. Là mợ bỏ một nghìn rưỡi đổi họ cho con.”
“Bao nhiêu năm nay… trong lòng con…” hít sâu, “con sớm xem hai như bố ruột.”
“Con… …”
Cậu xúc động bật dậy: “Được, !”
“Trong lòng bố, con cũng là con gái ruột, là đứa con bố thương nhất.”
Cậu ôm c.h.ặ.t như ôm báu vật, lớn tiếng : “Hôm nay chứng, từ nay Hồ Lan Lan là con gái ruột của !”
Mợ cũng : “ !”
MC vội hô: “Thế còn chờ gì nữa, mau quỳ xuống gọi một tiếng bố !”
quỳ xuống, dập đầu thật sâu: “Bố…”
“Ừ.”
“Mẹ…”
“Ừ.”
“Con ngoan, dậy .”
sang Lập Xuân.
“Anh cả!”
“Ừ, vốn coi em là em gái ruột.”
“Em trai.”
Lập Thu giậm chân: “Thế là em thiệt .”
vẫn nhỏ giọng gọi: “Chị.”
Cả nhà chúng ôm nức nở.
Ông trời khiến sớm mất .
đối xử với tệ.
Cho bà ngoại, cho một mới và một gia đình mới.
sẽ mang theo lòng ơn , yêu thương họ thật nhiều.
Chúng sẽ mãi mãi là một gia đình.
— HẾT —