VỊNH TRĂNG NHÀ NGOẠI - 1

Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:22:34
Lượt xem: 16

Vừa qua 100 ngày của , bà nội tất bật lo chuyện cưới vợ mới cho bố.

 

trở thành “đứa con ghẻ”, đuổi về quê.

 

Mùa đông chỉ mặc một chiếc quần mỏng, rét run cầm cập, tóc rối bù chải mãi .

 

Bà nội : “Cho nó ăn cho nó uống, c.h.ế.t đói , còn đòi gì nữa?”

 

Bố : “Ở nhà lời bà nội, việc thì đừng lên thành phố tìm bố.”

 

Sau một trận tuyết lớn, cảm thấy như cọng cỏ dại khô héo bên đường.

 

Khi chỉ còn thoi thóp, bà ngoại với đôi chân bó nhỏ tất tả chạy đến.

 

Bà ôm lòng: “Ngoan nào, theo bà về.”

 

Về , trở thành nữ sinh đại học trọng điểm đầu tiên của làng.

 

Bà nội và bố khắp nơi khoe khoang: “Không hổ là giống nhà họ Vương chúng , thông minh thật!”

 

“Đợi nó học đại học xong, lấy chồng thành phố, chúng cũng hưởng phúc theo.”

 

ném sổ hộ khẩu mặt họ: “Cút , họ Hồ, họ Vương.”

 

1

 

Năm mất, mới sáu tuổi.

 

còn hiểu chếc là gì.

 

Mơ mơ màng màng mặc đồ tang, quỳ linh cữu.

 

Bà nội xé ruột: “Con dâu thế sớm chứ!”

 

“Sao con nỡ bỏ Lan Lan, nó còn nhỏ thế .”

 

Mũi và mắt bố đều đỏ hoe, ông lặp lặp : “Quế Phan yên tâm , nhất định sẽ nuôi Lan Lan thật .”

 

Bà ngoại và thì mặt đờ đẫn, ở góc như tượng đá.

 

Nửa đêm, trong linh đường chơi bài, đ.á.n.h mạt chược, tiếng hò hét vang khắp nơi.

 

Không ai để ý đến .

 

lén xuống bếp, trộm một cái đùi gà bếp lò.

 

Thơm quá.

 

Cắn hai miếng xong, chạy nhanh về linh đường.

 

Leo lên ghế, rướn đưa đùi gà cho đang im lặng trong quan tài.

 

“Mẹ ơi, dậy .”

 

“Dậy ăn đùi gà , còn nóng, thơm lắm, ngon lắm!”

 

gọi thế nào, cũng tỉnh.

 

Bà nội phát hiện .

 

Bà kéo mạnh xuống, giật lấy đùi gà, giơ tay tát một cái.

 

“Mày là quỷ đói đầu t.h.a.i ? Cái để mai đãi khách, cho mày ăn!”

 

“oà” lên .

 

Khách khứa đều sang.

 

Bà nội gượng, giả bộ : “Mày bôi mỡ lên mặt mày thế , mai còn chôn cất kiểu gì?”

 

Bà đá khoeo chân : “Quỳ xuống ngay!”

 

lúc đó, bà ngoại với ánh mắt ngây dại bước đến bên .

 

Giọng bà khàn đặc: “Bà thông gia, cái đùi gà đó tính cho , ăn nữa, cho Lan Lan .”

 

“Con bé còn nhỏ, hiểu chuyện.”

 

“Mấy hôm nay quỳ suốt , để nó nghỉ .”

 

“Nếu Quế Phan còn sống…”

 

Đôi mắt bà như lòng sông khô cạn bỗng lấp đầy nước, “nó sẽ nỡ đứa con duy nhất như thế .”

 

Bà nội gượng: “Phải , bà thông gia đúng.”

 

Đùi gà nguội .

 

Trên đó phủ một lớp mỡ dày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vinh-trang-nha-ngoai/1.html.]

 

Lạnh, ngấy và khô xác.

 

giường, gặm .

 

Tại gọi dậy ?

 

Tại đến đùi gà cũng ăn nữa?

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Sau khi chôn cất, mới dần hiểu thế nào là cái c.h.ế.t.

 

C.h.ế.t là sẽ còn bữa sáng nóng hổi bàn.

 

C.h.ế.t là còn ai tết tóc cho , ngày nào cũng như cái tổ quạ.

 

C.h.ế.t là đêm sấm chớp ầm ầm, gào “ ơi ơi”, nhưng tiếng đáp .

 

Căn nhà trống hoác, chỉ còn tiếng hoảng sợ vang vọng.

 

C.h.ế.t là rõ ràng vẫn nhà, vẫn bố.

 

luôn học một , tan học một , ăn cơm sống dở chín dở, mặc quần áo rộng chật lẫn lộn, bẩn thỉu rách nát.

 

 

Thật sự giống như một đứa trẻ mồ côi.

 

Bố bận.

 

Ban đầu bận đau buồn vì mất, lo cho .

 

Sau đó bận tìm mới.

 

Ông : “Nhà phụ nữ . Con là con gái, bố chăm cũng bất tiện, tìm cho con một mới.”

 

2

 

Vừa qua 100 ngày của , bà nội nôn nóng sắp xếp xem mắt cho bố.

 

“Bố mày ăn lương nhà nước, sinh đứa thứ hai.”

 

“Ấy thế mà mày bướng bỉnh, rõ mày là con gái mà c.h.ế.t cũng chịu phá thai.”

 

“Giờ c.h.ế.t sớm thế , coi như cũng một việc .”

 

“Nhà họ Vương chúng cháu trai ?”

 

Bố ưng cô Hạ Vân, con gái ly hôn của trưởng ca phân xưởng.

 

còn một đứa con trai bảy tuổi tên Trương Cường.

 

Ngày bố đưa hai con họ về nhà, ông dặn ngọt miệng, gọi là .

 

gọi nổi, chỉ ôm c.h.ặ.t con b.úp bê trong lòng.

 

Đó là quà sinh nhật may từ vải vụn cho .

 

Mẹ : “Lan Lan, , con ở nhà một đừng sợ, con b.úp bê , sẽ luôn ở bên con.”

 

Trương Cường giật lấy b.úp bê, trả, còn xé thành mấy mảnh.

 

Nó xé nát của !

 

tức quá c.ắ.n nó một cái, chảy m.á.u.

 

Hạ Vân tát một cái: “ là con bé dạy dỗ, như ch.ó mà còn c.ắ.n ?”

 

Bố cũng đ.á.n.h đầu : “Đã bảo ngoan mà.”

 

“Giống hệt mày, chẳng lời.”

 

Mẹ kế cửa, bộ đồ của đem đốt.

 

Còn , với tư cách là “phần phụ” của , cũng gửi về quê cho bà nội.

 

thật sự hiểu nổi thế giới của lớn.

 

Rõ ràng cưới kế là để chăm sóc , tại đuổi ?

 

Rõ ràng nhà ba phòng, tại chứa nổi một đứa bé như ?

 

chỉ cần một chiếc giường nhỏ, một cái chăn mỏng, và một tấm ảnh của thôi mà.

 

Bị gửi về nhà bà nội đúng lúc mùa gặt bận rộn nhất.

 

Bà bắt xuống ruộng gặt lúa.

 

từng việc đó.

 

Loading...