Vì Tôi Xứng Đáng Với Hạnh Phúc - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-10 21:03:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khương Nguyệt Nhi rưng rưng nước mắt lóc : "Em gái, chị , em đừng kiện chị , chúng là chị em ruột mà."

 

một cách mỉa mai.

 

Chị em ruột?

 

Chị ruột sẽ vu khống em ruột ăn cắp tiền khiến em ruột một trận đòn?

 

Một chị sẽ ví em như con chuột cống để sỉ nhục?

 

Chị em ruột sẽ với bố rằng chị thích em để bố bán cho bọn buôn ?

 

Một chị sẽ tung tin đồn về em ở trường?

 

"Vậy thì 'chị em ruột' trong lời cô thật sự ghê tởm."

 

Khương Nguyệt Nhi vẫn đang : "Nếu em tức giận, em cứ đ.á.n.h chị , cầu xin em đừng kiện, khi bố mất, gánh nặng gia đình đều đổ dồn lên vai , chị thể phụ lòng mong mỏi của bà ."

 

lâu, nhẹ nhàng : "Không kiện cô ư? Được thôi."

 

như gặp hy vọng mà ngẩng đầu lên.

 

"Vậy thì cô bỏ học , sẽ khiến cô tù, cũng để cô án tích."

 

thì kết cục cũng như thôi.

 

Ánh hy vọng trong mắt cô vụt tắt: "Em nhất định ác độc như ?"

 

dời mắt rời , chỉ để một câu: "Là nhờ phúc của chị đấy, chị gái."

 

tự hỏi lòng , là một Thánh Mẫu hào quang chiếu rọi khắp nơi.

 

là một bình thường, cũng đầy rẫy những vết nứt, cả tăm tối lẫn thù hằn.

 

hận gia đình , hận tất cả bọn họ.

 

Họ khiến chịu nhiều tổn thương đến thế, họ thể sống một cách thanh thản, một chút hổ thẹn?

 

Nếu từng thiêu trong lửa, thì ngọn lửa cũng nên họ củi.

 

9.

 

Cuối tuần, trở về nhà, bố Thương cũng chuyện đó, an ủi nhiều.

 

hỏi Thương: "Mẹ ơi, cảm thấy con như thế quá tàn nhẫn ? Không chừa cho ai một con đường sống, xa ?"

 

Mẹ Thương âu yếm xoa đầu , dịu dàng : "Yêu Yêu con , chúng đều thể ở vị trí của con để cảm nhận những tổn thương mà con chịu, những nỗi đau mà con trải qua, nên chúng quyền phán xét con đúng sai."

 

Mẹ Thương hồi tưởng đầu tiên gặp con gái .

 

Thời điểm đó, nhà họ Thương mới bắt đầu khởi nghiệp, hộ khẩu của Thương Nghiêu gặp vấn đề, bà và bố Thương đến cục công an để giải quyết.

 

Thế nhưng bà thấy một cô bé gầy trơ xương cuộn tròn trong góc, lời nào, từ chối sự tiếp xúc.

 

Bà tiện miệng hỏi cảnh sát, cảnh sát cô bé giải cứu từ bọn buôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vi-toi-xung-dang-voi-hanh-phuc/chuong-8.html.]

 

Những đứa trẻ khác cứu cùng lượt gia đình đón về, chỉ còn cô bé.

 

Mạng lưới thông tin lúc đó phát triển, nên dễ dàng tìm gia đình cô bé.

 

Bản năng khiến bà kìm bước về phía cô bé.

 

Cô bé co ro ở đó, mặc kệ bà dỗ dành thế nào cũng lên tiếng, ánh mắt bà ướt át như một con nai con lạc bầy, sợ hãi trống rỗng đến đáng thương.

 

Bà mềm lòng, cuối cùng quyết định nhận nuôi cô bé.

 

Khi tắm cho cô bé, bà phát hiện cô bé đầy những vết thương đáng sợ, đến lớn như bà thấy cũng đành lòng.

 

Có những vết thương mới còn đang đóng vảy do bọn buôn đ.á.n.h đập, và cả những vết sẹo cũ tích tụ từ nhiều năm.

 

Mẹ Thương gia đình ruột thịt của cô bé lẽ cũng gì.

 

kìm , ôm thật c.h.ặ.t trong làn nước ấm, nước mắt rơi xuống từng giọt, hòa bọt xà phòng, tạo nên những gợn sóng nhòe mờ.

 

Mẹ Thương ngừng tự nhủ may mắn, may mắn năm đó hộ khẩu của Thương Nghiêu gặp vấn đề, nếu , bà thể mất một cô con gái đến thế.

 

10

 

Cuối tuần là sinh nhật chú Cố, nghĩ đến việc thể gặp Cố Dương, chăm chút trang điểm.

 

Điều ngờ là Thương Nghiêu dẫn cả Lâm Như Như đến, xem thật sự mê mẩn cô đến c.h.ế.t .

 

Bố Thương giận dữ mắng một trận nhưng cũng lay chuyển trái tim kiên định của .

 

âm thầm giơ ngón cái tán thưởng trái tim kiên cường của từ phía .

 

Sau khi ứng phó với những lời xã giao nhạt nhẽo cùng trong tiệc, nhanh ch.óng chuồn tìm Cố Dương.

 

Lúc Cố Dương đang trong vườn , đến gần mới phát hiện Lâm Như Như cũng ở đó.

 

Chỉ hai họ trong vườn, cô đối diện Cố Dương gì đó, Cố Dương lạnh mặt đáp , cô cũng thấy ngại ngùng mà tự .

 

Đến gần hơn mới gì.

 

"Cố học trưởng, thật sự nhớ em , ngày xưa ở trường em ngã, đỡ em dậy mà."

 

Má Lâm Như Như đỏ bừng, ngại ngùng , giọng điệu bộ tịch khiến nôn.

 

Giọng Cố Dương lạnh lùng xa cách: "Không nhớ."

 

Lâm Như Như còn định gì đó, ánh mắt liếc thấy thì dừng , nở một nụ gượng gạo: "Vô Ưu, em đến đây?"

 

Cố Dương đầu thấy thì ánh mắt sáng lên, bước về phía .

 

cũng nở một nụ : "Từ xa ngửi thấy mùi hôi hôi, em còn tưởng con cáo nào chạy , đến xem thì ngờ là chị."

 

là bậc thầy châm biếm mà~

 

Khí chất "tiểu bạch hoa" của Lâm Như Như lập tức bùng lên, cô mở miệng với vẻ yếu đuối đáng thương: "Nếu em hài lòng thì cứ thẳng , cần gì châm chọc móc mỉa chị như ."

 

 

====================

 

Loading...