Vì Tôi Xứng Đáng Với Hạnh Phúc - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-10 21:03:02
Lượt xem: 10
1
sớm thành chương trình học, chỉ chờ đến sinh nhật mười tám tuổi để trở về nhà, cùng những yêu nhất trải qua thời khắc đ.á.n.h dấu tuổi trưởng thành.
Vừa về nước, xuống máy bay là thấy Thương Nghiêu, khác cha khác của , đang đợi sẵn.
Vừa thấy , Thương Nghiêu chạy ào tới, ôm chầm lấy : "Huhu, ní ơi, nhớ em ch ết !"
bật , khóe mắt cong cong như trăng non đầu tháng: "Em cũng nhớ lắm, . À mà, bố thế nào ?"
Thương Nghiêu tiện tay xách vali giúp , miệng lẩm bẩm: "Bố em về mừng đến mất ngủ cả đêm, khó khăn lắm mới thuyết phục họ sân bay đón em đấy."
Lòng ấm áp lạ thường.
thật may mắn, thể gặp một gia đình đến trong thế giới đầy đ au k hổ .
2
tên là Thương Vô Ưu, tên cũ là Khương Kỳ An.
Kỳ An, Kỳ An, cầu mong Nguyệt Nhi bình an.
Khương Nguyệt Nhi, chị ruột hơn hai tuổi, là cơn á c m ộng mà cả đời ngoái đầu hồi tưởng.
Khi còn nhỏ, họ th iên v ị chị , chị sinh ốm yếu, b ệnh t ật triền miên nên ánh mắt và sự quan tâm của gia đình đều dồn hết về phía chị .
Từ bé chị nhiều váy công chúa xinh , ăn những món ăn vặt mà bao giờ nếm.
Có lẽ chỉ khi Khương Nguyệt Nhi ăn chán , còn thừa mới ném cho vài viên kẹo một hào một viên.
Thứ “ân huệ” mà dè dặt ngậm trong miệng, dám c ắn, chỉ sợ vị ngọt biến m ất quá sớm.
Ngọt đến phát ng , nhưng trong lòng thấy ngon như vị của hy vọng.
Từ nhỏ ngoan ngoãn, nếu sẽ khiến gia đình vui.
càng lớn, bệnh tình của chị càng nặng, tiền đổ t.h.u.ố.c men như nước chảy, bố càng thêm mệt mỏi.
Từ bệnh viện trở về nhà, thứ họ để cho chỉ là ánh mắt l ạnh nh ạt, những trận m ắng nh iếc dứt, và sự gh ẻ l ạnh đến tận x ương t ủy.
như một nhành cỏ dại lặng thầm lớn lên nơi x ó x ỉnh, chẳng ai đoái hoài.
Còn chị , là đóa hoa ánh dương âu yếm, nở rộ giữa vầng hào quang.
mãi mãi quên, ánh mắt đầy kh inh b ỉ của Khương Nguyệt Nhi khi khoe khoang với : "Khương Kỳ An, mày đáng thương quá."
“Khương Kỳ An, m ày thật đ áng th ương, tình yêu của bố đều dành cho tao, dù mày xinh hơn thì , tao váy công chúa xinh , b.úp bê Barbie, bố còn đưa tao công viên giải trí, chắc mày từng bao giờ nhỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vi-toi-xung-dang-voi-hanh-phuc/chuong-1.html.]
c.ắ.n c.h.ặ.t môi, giấu ánh mắt gh en t ị, dám đáp lời, chỉ cần khiến chị hài lòng, sẽ đ ánh, b ỏ đ ói cả ngày.
hiểu, tại họ gh ét nhưng vẫn sinh , để vứt thế giới như c ống r ãnh, sống như một con chuột l ấm l em, r uồng r ẫy chút thương yêu.
Từ gh en t ị, đ ố k ỵ ban đầu, chuyển thành chai sạn.
Cho đến ngày đó, sinh nhật bảy tuổi của , đầu tiên trong đời bố mua một chiếc bánh sinh nhật nhỏ cho , đầu tiên chiếc bánh của riêng , thấy nó phủ đầy trái cây mà bắt đầu từ .
Mẹ dịu dàng giúp c ắt bánh, ăn ngấu nghiến, kem dính đầy khóe miệng và mũi, trông b ẩn th ỉu.
Bố cố gắng thể hiện một chút dịu dàng, nhưng giấu vẻ gh ét bỏ trong mắt.
Kem là loại kém chất lượng, ngọt đến phát ng , nhưng thấy đó là món ngon tuyệt trần.
Mẹ nhẹ nhàng lau kem mặt , khẽ hỏi: "No con?"
Lần đầu tiên đối xử dịu dàng như , ngây , ngơ ngác gật đầu.
Chuông cửa reo, bảo về phòng, tức là căn phòng nhỏ sơ sài từ nhà kho.
Đi ngang qua phòng chị gái, ngước , đó là một căn phòng công chúa ấm cúng.
Chẳng mấy chốc, bố gọi , trong phòng khách thêm hai đàn ông lạ mặt.
Mẹ tết tóc cho , : "An An công viên giải trí bao giờ đúng , theo hai chú chơi nhé."
, một đứa bé bảy tuổi từng dạy dỗ, b u ô n n g ư ờ i là gì, nhưng trong lòng một hình dung mơ hồ về nỗi sợ hãi.
kh óc l óc, van xin đừng đưa , nhưng ánh mắt lạnh lùng của đôi vợ chồng đó c ứa s âu lòng .
Mẹ : "Xin An An, chị con thích con, còn chữa bệnh cho chị nữa, con sẽ thông cảm cho mà đúng ."
Cuối cùng, bế lên xe của bọn b u ô n n g ư ờ i.
bọn b u ô n n g ư ờ i , bố bán với giá ba vạn tệ.
Khoảnh khắc đó, thế giới của chìm vực sâu tuyệt vọng.
càng v ùng v ẫy, càng đ ánh đ ập. cùng vài đứa trẻ khác ă n x in, một ngày mà xin đủ tiền cũng đ ánh.
chịu đủ kh ổ s ở, bao lâu , hang ổ của bọn b u ô n n g ư ờ i cảnh sát đột phá, bọn chúng bắt, và nhiều đứa trẻ khác giải cứu.
Ở đồn cảnh sát, bố nuôi hiện tại của thấy co ro một góc, đầy vết th ương, một lời. Sau đó họ nhận nuôi , và đặt tên là Vô Ưu, mong cả đời vô lo vô nghĩ.
====================