Vì Sao Thiếu Gia Lại Như Thế? - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:08:23
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không biết thầy cô ở trại hè có tin tưởng Châu Nhị .
Bây giờ trời sắp tối nhưng cũng ai đến tìm cả.
Ta dựa vào vách hang, đếm thời gian.
Thật để ý lắm chuyện thiếu gia nói cho biết mà đã rời khỏi trại hè.
Dù chỉ là ám vệ của thiếu gia, nào có chuyện chủ tử báo cáo hành tung với ám vệ chứ.
Ta dụi mắt, mũi chua xót.
Huhu, thật vẫn để ý đến. O(╥﹏╥)o.
Ta nghĩ có lẽ vì cuộc sống quá bình yên.
Từ khi mở mắt ở thế giới này, còn giống như trước, vì cuộc sống mà ngày nào cũng giết chóc làm nhiệm vụ khắp nơi.
Ta giống như người bình thường, ngày nào cũng học.
Trên danh nghĩa là ám vệ của thiếu gia, nhưng thật thiếu gia có cả một đoàn vệ sĩ, cần bảo vệ.
Tất cả cũng chỉ vì phu nhân quá lương thiện.
Ta lại lau nước mắt.
Có lẽ thiếu gia sẽ phát hiện mất tích, dù giống như Châu Nhị nói, chuyện báo cáo mỗi ngày phải chuyện lớn lao gì, thiếu gia sẽ quan tâm ...
Đúng lúc này, thấy giọng nói quen thuộc vang lên ở cửa hang.
"Tống Cừ, chẳng phải đã nói với cô ngày nào cũng phải báo cáo tình huống à?"
Ta mờ mịt ngẩng đầu lên.
Sắc mặt của thiếu gia âm trầm ngồi ở cửa hang, trong tay giơ đèn pin.
"Vì gặp nguy hiểm lại gọi điện thoại cho ?" Thiếu gia hỏi.
Ta ngơ ngác đáp: "Không mang điện thoại."
Sau khi nhân viên cứu hộ cứu khỏi hang, thiếu gia mới hung hăng nhéo mặt : "Lần còn dám mang điện thoại mà đã ngoài, bị trừ lương một năm!"
Ta: (ΩДΩ)!
*
Lúc ở bệnh viện, nghiêm túc hỏi thiếu gia: "Thiếu gia, ngài đến tìm thuộc hạ như vậy, hợp đồng mấy trăm triệu phải làm đây?"
"Hợp đồng gì?"
Ta nói hết những lời Châu Nhị nói với cho thiếu gia biết.
Thiếu gia khẽ hừ một tiếng: "Đúng là hợp đồng mấy trăm triệu, nhưng hợp đồng này do nhà cô cầu xin nhà chúng ký. Nếu Châu Nhị đã dám động đến , vậy hợp đồng này ký cũng được."
Thiếu gia thấy vẻ mặt khó hiểu, giải thích nói: "Hôm nay là sinh nhật ông của , về nhà tham dự tiệc mừng thọ ông. Nhà họ Châu chỉ là người được mời mà thôi, vốn ̣nh đưa cô nhưng mẹ nói sợ ông hù dọa cô nên bảo một mình."
như có điều suy nghĩ.
Thiếu gia còn nói: "Còn có chuyện gì nữa?"
Ta do dự một lát, dè dặt hỏi: "Vậy thiếu gia có cảm thấy thuộc hạ báo cáo rất nhàm chán ?"
Thiếu gia nhìn : "Đừng hỏi những câu nhàm chán vậy nữa."
"Vâng." Ta im lặng cúi thấp đầu xuống.
một giây , đột nhiên thiếu gia nhích lại gần, nâng mặt để nhìn thẳng ngài ấy, nói từng chữ: "Nếu cảm thấy nhàm chán thì từ đầu đã để em báo cáo."
Ta chậm ̃i mở to mắt nhìn, khóe miệng vô thức cong lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vi-sao-thieu-gia-lai-nhu-the/chuong-4.html.]
Ta nhăn nhó hỏi: "Vậy thiếu gia cảm thấy nội dung báo cáo của thuộc hạ ổn ?"
Thiếu gia rụt tay về, nói với giọng điệu cảm xúc: "Tệ."
Ta: 눈_눈
"Đúng rồi."
Thiếu gia lấy một chiếc đồng hồ đeo tay đưa cho : "Sau này đồng hồ và điện thoại của em được rời khỏi người, lúc nào cũng phải mang theo."
Đồng hồ trông rất quen mắt, nhớ hình như đã nhìn thấy trong ̣p chí mà lão gia xem. Mở đầu là số ba, tiếp theo là bảy số .
"Đồng hồ này đắt quá thiếu gia."
Ta dám nhận.
Sắc mặt của thiếu gia trầm xuống, nói gì đã kéo tay trái của để đeo vào, đó mới nói: "Dám tháo xuống sẽ trừ một năm lương."
Ta hít một thật sâu.
*
Vết thương chân nặng lắm.
Ta ở bệnh mấy hôm, đó lại tiếp tục về trường học.
Tuy nhiên, vì việc lên xuống cầu thang tiện lắm nên lần đầu tiên thiếu gia miễn cho đưa ngài ấy đến phòng học.
Thậm chí còn đưa đến phòng học mỗi ngày.
Thẩm Dục nhìn thấy, cậu trở nên tò mò.
Trước đó thiếu gia nói, khi còn bé ngài ấy từng làm hàng xóm với Thẩm Dục một thời gian.
Khi đó, lão gia làm ăn có ở nhà, phu nhân gần như bận rộn ở bệnh viện.
Thiếu gia có bạn bè nên chơi cùng Thẩm Dục.
tính cách Thẩm Dục xấu xa, luôn bắt nạt thiếu gia.
Trong một lần cậu làm hỏng mô hình của thiếu gia, hai người cãi một phen, thiếu gia bắt đầu chán ghét Thẩm Dục.
Chúng làm ám vệ, vui buồn đều theo chủ tử.
bởi vì biết từ chối người khác.
Cho nên khi đối diện với sự tò mò và quan tâm của Thẩm Dục, lần nào cũng im lặng đối phó.
Đến khi kì thi cuối kỳ kết thúc.
Đột nhiên Thẩm Dục tỏ tình với .
Ta vừa chấn động, vừa nghiêm túc từ chối cậu : "Cô giáo nói yêu sớm là đúng!"
Ánh mắt Thẩm Dục sáng rực lên: "Vậy có nghĩa cậu và Tạ Trì Dã yêu à?"
"Sao có thể yêu đương với cậu chủ chứ!"
Ám vệ là ám vệ, chủ tử là chủ tử.
Thân phận của ám vệ hèn mọn, xứng với chủ tử!
lúc , Thẩm Dục nhìn phía mà huýt sáo: "Tạ Trì Dã, , đồ ngốc thích cậu, cậu lại thua rồi hì hì."
Ta đầu lại, nhìn thấy sắc mặt thiếu gia u ám đứng ở góc quanh cầu thang.
Ta ̣nh mở miệng giải thích, thiếu gia lại xoay người rời .