Thậm chí ngày sinh nhật , khi và Trần Dự suýt hôn trong công ty, Thẩm Độ là phẫn nộ đau khổ, suýt nữa tay.
Trần Dự tủi :
“Chị ơi, em đau quá.”
vết thương còn nặng hơn Thẩm Độ, trách móc :
“ và Trần Dự trong sạch, Trần Dự tâm trạng , chọc vui, an ủi một chút thôi. Dù hôm nay cũng là sinh nhật , cần gì chấp nhặt như ?”
Vành mắt Thẩm Độ đỏ lên, giống như đau khổ đến cực điểm:
“Em đừng như . Anh và An An từng xảy chuyện gì cả, với em, chúng từ đầu, sống với cho ?”
, ném bộ bản in lịch sử trò chuyện của và Trần An An xuống mặt :
“Cái gọi là từng xảy chuyện gì của , là chỉ động lòng với cô , là tới bước cuối cùng?”
Thẩm Độ những đoạn trò chuyện mắt, sắc mặt trắng bệch.
sẽ vì mà bỏ qua cho :
“Có cảm thấy vĩ đại, còn vì thế mà tự đắc ? Cảm thấy giữ vững giới hạn?”
“ cũng giữ vững giới hạn đó, bây giờ đang đau lòng cái gì?”
“ Thẩm Độ, chuyện mới tới chứ? Anh còn từng trải qua nỗi đau chuẩn mang thai, mang thai, sảy thai. Mới chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà chịu nổi! Vậy mà vọng tưởng bắt hiểu cho .”
“Anh thấy buồn ?”
12
Cuối cùng Thẩm Độ vẫn chịu nổi, đồng ý ly hôn.
Quả nhiên, bất kể là chuyện gì, chỉ khi thật sự rơi xuống đầu , mới thế nào là đồng cảm, thế nào là đau đớn khó chịu.
dù đồng ý ly hôn, vẫn chứng kiến sự vô liêm sỉ của .
“Ly hôn thì em tay trắng!”
Lúc mới , khi một đàn ông thật sự xé rách mặt nạ, lúc bàn chuyện ly hôn và tài sản.
Dù biểu hiện đau khổ đến , yêu bạn đến , cũng sẽ trở nên dữ tợn và đổi.
“ sẽ tay trắng! Còn nữa, chuyện hại sảy t.h.a.i khởi kiện , kiện tội cố ý gây thương tích! Anh tưởng tìm bố ký giấy thông cảm thì sẽ bỏ qua ? Còn chuyện ly hôn, sẽ trực tiếp khởi kiện!”
Công ty vốn dĩ cổ phần của .
:
“Còn cả Trần An An nữa, bất kể cô , cũng sẽ cho theo cô , để tất cả đều cô là thứ gì!”
Nói xong, trực tiếp dán đầy công ty bộ lịch sử trò chuyện của và Trần An An, đăng lên mạng.
Tiện thể cũng gửi một bản cho đang viện.
Thẩm Độ thấy , tức đến nhẹ:
“Em loạn hết tới khác, gán cho tội danh thật, nhất định phá tan cái nhà , chẳng đều là vì tiền ?”
Là màng cảm nhận của , một mực bênh vực Trần An An, ép thành thế .
Thế mà quy bộ lầm lên đầu , là phá tan cái nhà , là ham tiền.
Biến , tổn thương và ly hôn, thành kẻ vô lý loạn.
dùng cách để khiến vì cố tỏ mạnh mẽ mà ngại đàm phán tiền bạc với .
“Anh bớt thao túng tâm lý , chính là yêu tiền đấy. Nếu yêu tiền như , đưa hết cho . Nếu , trong thời gian kiện , hai chúng ai chơi theo cách của đó cũng .”
Nói xong, dẫn Trần Dự trực tiếp khỏi cửa văn phòng.
13
và Thẩm Độ chính thức ly hôn.
Lúc ly hôn, cho hơn nửa tài sản.
khởi kiện đòi bộ những thứ từng cho Trần An An.
Đó là tài sản chung của chúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/vi-muon-tieu-tam-vui-anh-ta-lam-con-cua-chung-toi-ra-di-mai-mai/6.html.]
Đối với chuyện , Thẩm Độ ầm với .
Chỉ là vẫn canh cánh trong lòng:
“Em và là vì chọc tức , quan hệ gì đúng ?”
Đương nhiên sẽ với .
để mãi mãi nghi ngờ.
“Anh quan hệ thì là quan hệ , vui là .”
Khi rời khỏi cục dân chính, Thẩm Độ im lặng lâu.
Anh :
“Xin .”
Sắp rời , mà bắt đầu thẳng thắn.
Anh từng nghĩ sẽ thật sự gì với Trần An An.
Ban đầu chỉ cảm thấy cô đáng thương, giống như một món đồ sứ dễ vỡ, lúc nào cũng cần ở bên cạnh chăm sóc và bảo vệ, giống đây.
Khiến cảm thấy vướng bận trong lòng.
Không giống , vẫn luôn kiên cường, quả cảm, giống như vĩnh viễn thể gục ngã.
Khi ý thức quan tâm Trần An An quá mức, thật từng kiểm soát bản .
Khoảng thời gian đó, dẫn du lịch, nhắc nhở bản rằng yêu là , cắt đứt với cô .
sinh nhật của Trần An An, hai uống say, suýt nữa lên cùng một giường.
Từ ngày đó, giống như nghiện ma túy, lo lắng sợ hãi, sợ phát hiện.
Một mặt kiểm soát mà cô hấp dẫn.
Cô luôn dùng đôi mắt khiến thương xót , giống như chính là cả thế giới của cô , khiến cảm thấy là một thể thiếu.
Cho sự mềm mại mà từng .
Không giống , ở mặt , mãi mãi chịu thiệt, mãi mãi mạnh mẽ và ngang sức ngang tài.
Anh ngừng liên lạc với cô , sợ tổn thương .
Ngày sinh nhật hôm đó, cũng vì chọn về phía cô , giống như mê hoặc, thậm chí thấy nỗi đau của .
Anh thật sự tranh giành tài sản với , chỉ ly hôn, sợ ly hôn.
Anh thật sự yêu , thể buông bỏ .
Anh hỏi :
“Tình cảm nhiều năm như của chúng , lẽ nào thật sự kết thúc như thế ? Chúng … còn thể ở bên ?”
cảm thấy thật buồn .
Không buông bỏ , nên đến tổn thương ?
“Kể từ khoảnh khắc vì cô mà rút ghế của , khiến con mất , chúng còn khả năng nữa .”
Anh khổ, chút cam lòng:
“Em hình như mãi mãi đều bình tĩnh như , bình tĩnh đến mức giống như bất cứ lúc nào cũng thể vứt bỏ , giống như từng để ý tới .”
bình tĩnh ?
chẳng bình tĩnh chút nào.
Lúc ở bệnh viện, nửa đêm hết tới khác.
Chỉ là để ý Trần An An, thấy nước mắt và nỗi đau của mà thôi.
Có lẽ quên, cũng từng là một mềm mại.
Cho đến khi chúng khởi nghiệp thất bại, sỉ nhục, khoảnh khắc chắn mặt , mới dần dần trở nên mạnh mẽ, dũng cảm.
Vì , cũng dốc hết ruột gan, như hiến tế, trả giá bộ của .
Hơn nữa, lẽ phát hiện , đến tận lúc ly hôn , mà vẫn đẩy trách nhiệm cho .