VÌ MUỐN TIỂU TAM VUI, ANH TA LÀM CON CỦA CHÚNG TÔI RA ĐI MÃI MÃI - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:05:36
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tình yêu thời học mơ hồ non nớt mà thuần khiết .

 

Khi học đại học yêu xa, cách xa như , chúng vẫn nỗ lực chạy về phía , vượt qua muôn vàn khó khăn cũng ở bên .

 

Vì luôn đặt cảm xúc của đối phương lên hàng đầu, dù cách xa nghìn dặm, cũng từng cảm thấy cách với .

 

Tâm trạng , luôn là đầu tiên tới bên , nào cũng mua vé , suốt hơn mười tiếng.

 

khi thăm , vé mua cho mãi mãi là vé .

 

Bốn năm đại học, hai chúng tích góp hơn năm trăm tấm vé tàu.

 

Khi mới bắt đầu lập nghiệp, cả hai chúng đều tiền.

 

sẽ trang trí căn phòng thuê rẻ tiền trở nên ấm áp và xinh .

 

Dùng những dây đèn giá rẻ cho một tòa lâu đài mộng mơ.

 

Rồi với rằng chúng sẽ ở trong một căn nhà thật , một mái ấm hạnh phúc.

 

Mỗi thực hiện một điều ước, xem như tưới nước cho một , đó :

 

“Tưới nước cho hoa !”

 

Còn bây giờ, rõ ràng chúng gần trong gang tấc, cảm thấy chúng cách xa, xa.

 

Rõ ràng vẫn còn yêu đến , rõ ràng bây giờ chúng thứ, nhưng còn cảm nhận tình yêu của nữa.

 

yêu nên thể phớt lờ cảm nhận và nỗi đau của .

 

 

06

 

ngủ từ lúc nào.

 

Khi tỉnh , Thẩm Độ đang bên giường bệnh, cúi đầu nhắn tin cho ai đó.

 

về phía điện thoại của .

 

Chỉ liếc một cái thấy bên chính là Trần An An.

 

lờ mờ thấy gửi hai chữ “bảo bối”.

 

Hai chữ đ.â.m sâu tim .

 

Không bên gì, Thẩm Độ định trả lời tiếp thì như cảm nhận gì đó, lập tức về phía .

 

Khi chạm ánh mắt , gần như theo bản năng cất điện thoại .

 

“Em tỉnh ? Anh gọi bác sĩ.”

 

“Anh đang nhắn tin với ai? Trần An An?”

 

“Không ai cả.”

 

Thẩm Độ nhíu mày, còn gì, bắt đầu giống như tự lộ mà trách móc :

 

“Em thể đừng chuyện gì cũng kéo An An ?”

 

Anh vì Trần An An mà hại c.h.ế.t con của chúng , ngay cả nhắc tới cô cũng .

 

“Anh đau lòng cô như thì cứ sống với cô , chuyện sẽ bỏ qua dễ dàng !”

 

nhanh thể bình tĩnh nổi.

 

Bởi nhanh , trong lúc ngủ, để cho lớn chuyện, Thẩm Độ với cảnh sát rằng là do cẩn thận ngã.

 

Anh còn liên hệ với bố , để bọn họ đưa giấy thông cảm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vi-muon-tieu-tam-vui-anh-ta-lam-con-cua-chung-toi-ra-di-mai-mai/3.html.]

 

Bố thậm chí còn gọi điện tới mắng điều, bảo yên phận một chút, đừng tiếp tục ầm với Thẩm Độ.

 

tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c cũng đau theo.

 

07

 

Mấy ngày tiếp theo, hầu như để ý tới Thẩm Độ, trực tiếp bảo cút.

 

Thẩm Độ vẫn luôn ở trong phòng bệnh.

 

Nếu luôn nhịn điện thoại, thỉnh thoảng còn nhịn ngoài lén điện thoại.

 

Thì thậm chí còn ảo giác rằng vốn lòng.

 

, tất cả chỉ là ảo giác mà thôi.

 

Mỗi thấy cúi đầu nhắn tin, xem điện thoại, ngoài gọi điện, đoán ở đầu dây bên là ai.

 

Dù cố ép suy nghĩ lung tung, nhưng trái tim thể khống chế.

 

Sau đó vẫn nhịn mà xem điện thoại của .

 

Nhìn lịch sử trò chuyện và dòng trạng thái của hai , lúc mới .

 

Hóa những ngày điện thoại của , đều là ở bên Trần An An.

 

Anh tăng ca, thực là đang cùng Trần An An ăn tối ánh nến.

 

Anh công tác, thực là cùng Trần An An du lịch.

 

Vì cô , thậm chí học cách xem mỹ phẩm, chuẩn cho cô một sinh nhật lãng mạn đầy bất ngờ, còn suýt nữa mất kiểm soát trong ngày sinh nhật của cô , nhưng cuối cùng cứng rắn nhịn .

 

Trần An An truy hỏi nguyên nhân.

 

Anh với cô rằng cô mãi mãi là giới hạn thể chạm tới trong lòng , mãi mãi là “bảo bối” thế trong tim .

 

hai chữ “bảo bối” điện thoại, tâm trạng lâu vẫn thể bình phục.

 

là bảo bối, còn thì ?

 

là gì?

 

08

 

tiêu hóa tất cả chuyện như thế nào.

 

chỉ , nhất định ly hôn.

 

Chỉ là ngờ, còn chính thức đề cập chuyện ly hôn với , khi vệ sinh bên ngoài trở về, bắt gặp Thẩm Độ và Trần An An ngay cửa phòng bệnh của .

 

Khoảng cách giữa hai gần.

 

định qua thì thấy Trần An An hỏi:

 

“Chị Chân Chân vẫn đổ chuyện lên đầu , một chút cũng chịu chuyện với ?”

 

ở góc ngoặt, bước chân chợt khựng .

 

Liền thấy câu trả lời của Thẩm Độ:

 

“Cơn giận của cô còn hết, chút lý trí, em đừng để ý.”

 

Trần An An đó, yếu đuối dịu dàng, chút tủi kéo tay Thẩm Độ.

 

“Hôm đó lúc chị ném đồ, cắt chỗ của một vết dài như , lâu như thế mà xử lý, chị cũng để ý ? Nghe chị còn gọi cảnh sát tới, cứ để chị loạn như ? Hôm sinh nhật cũng , dù chị cũng là vợ , mặt nhiều như mà một chút cũng giữ thể diện cho . Trước đây chị cũng như ?”

 

 

 

Loading...