vòng quanh con đường nhỏ trong khu dân cư lâu, tâm trạng cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút.
Chuyện do dự mãi cuối cùng cũng quyết định.
gọi cho duy nhất sẽ bao giờ từ chối .
Điện thoại kết nối, nghẹn ngào kìm .
“Mẹ, con lời ! Đứa bé , bỏ !”
Vừa dứt lời thì điện thoại giật mất.
thấy ở đầu dây bên lo lắng gọi lớn.
“Huệ Huệ, Huệ Huệ, xảy chuyện gì ? Huệ Huệ!”
Là Trương Thành Công, tức đến phát điên cúp máy.
“Đừng loạn nữa ? Chỉ chút chuyện thôi mà!”
Nước mắt cố nhịn cuối cùng vẫn chảy xuống.
cố chấp .
“Trả điện thoại cho .”
Anh nhíu mày, giơ cao điện thoại lên.
thấp hơn mười lăm centimet nên với tới.
“Có chuyện gì cũng tìm ba em ? Chúng kết hôn thì gì thể thương lượng? Em hất bàn, còn tính toán với em. Đừng loạn nữa ? Để hàng xóm chê mất mặt lắm, gì về nhà .”
tức đến mức nhảy dựng lên giành điện thoại.
“Trả , gì để với nữa, sống với !”
Anh giơ tay cao hơn, tức tối quát lên.
“Nói cho cùng em vẫn ghét ! Em thất vọng quá !”
5
kéo cánh tay nhảy lên giật điện thoại.
Anh siết c.h.ặ.t cổ tay khống chế .
lúc đó chồng đuổi theo ngoài.
Bà cách chúng tám mười mét, chạy tới hai bước bất ngờ quỳ trượt xuống mặt .
Rầm một tiếng, đầu bà đập mạnh xuống đất.
“Con dâu , con là lấy mạng . Đừng nhảy nhót nữa, lỡ cháu nội chuyện gì thì ăn với ba con đây?”
trực tiếp sững khi bộ dạng đó của bà .
bà thích diễn trò, mặt một kiểu lưng một kiểu.
ngờ bà thể quá tới mức .
Trương Thành Công chịu nổi nữa, vội kéo lên.
“Mẹ, gì ?”
Nói xong đầu đầy hung dữ.
“Còn mau đỡ lên!”
đỡ bà ?
đỡ cái gì mà đỡ!
Mẹ chồng mượn lực của chồng dậy.
Sau đó tự tát liên tiếp.
“Mẹ sai , tội. Mẹ nên ăn dâu của con! Đừng giận nữa, theo về nhà .”
Trương Thành Công chịu nổi cảnh đó.
Trong mắt ngấn nước.
“Mẹ cầu xin em , em còn thế nào nữa! Coi như sai ? Ngày mai mua nguyên sạp dâu cho em, em ăn bao nhiêu cũng !”
Hai họ loạn như khiến hàng xóm xem ngày càng đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vi-muon-an-dau-tay-toi-phat-hien-ca-nha-chong-la-lu-khon-nan/2.html.]
Vừa thấy khán giả, chồng càng diễn hăng hơn.
“Mẹ nên ăn dâu, xứng ăn dâu. Mẹ con dâu xem mấy quả dâu quan trọng đến ! Ở quê bọn núi thứ đầy , gọi là quả cao ly. Con thích ăn thì hái cho con. Đừng giận nữa, mau về nhà . Mẹ bụng tới chăm con, con chứa nổi thì ! Mẹ tới nữa! Không tới nữa! Già , vô dụng !”
Xung quanh bắt đầu chỉ trỏ .
“ nhầm chứ? Chuyện nhỏ xíu mà quá lên tới mức ?”
“ đó, bao nhiêu tiền một cân mà tiếc, già lạnh lòng thật.”
“Cha với con cái đúng là thể moi t.i.m moi phổi cho con, còn con cái với cha thì xem, ngay cả dâu tây cũng cho ăn.”
“Người già thật chẳng dễ dàng gì! Không giúp thì con cái chê tận tâm, giúp thì chê phiền.”
“Haiz, già chắc c.h.ế.t cho xong.”
đám xung quanh như từng mũi phi tiêu liên tục đ.â.m về phía , thậm chí còn giơ điện thoại lên video.
nhịn nổi nữa, hét lớn.
“Bà ! Chính cái bà già ! Bắt ăn dâu bà ăn thừa! Dâu mùi bánh hẹ! Đưa cho mấy đó, mấy ăn hả?”
6
thật sự sắp phát điên , tức đến mức cả run lên.
nghiến răng Trương Thành Công.
“Trả điện thoại cho , trả đây!”
Mắt đỏ ngầu, đầy hận ý.
từng thấy ánh mắt đó của bao giờ.
Giống như vợ .
Mà là kẻ thù g.i.ế.c cả nhà , hận đến tận xương tủy.
dùng hết sức đ.ấ.m mạnh .
“ bảo trả điện thoại cho !”
Chát!
Anh tát một cái!
đ.á.n.h ngã xuống đất.
Ngay đó điện thoại reo lên.
Anh liếc một cái dùng hết sức ném điện thoại xuống đất.
Màn hình vỡ nát, tiếng chuông cũng dừng .
Không còn âm thanh gì nữa.
chỉ kịp thấy tên gọi hiện lên trong khoảnh khắc màn hình tối đen.
“Mẹ yêu”.
Là !
thể nhịn nữa, cả run lên.
bật dậy, dùng hết sức đá mạnh giữa hai chân Trương Thành Công.
Anh rú lên đau đớn, kẹp chân quỳ xuống đất.
chụp lấy chiếc điện thoại vỡ định bỏ .
Mẹ chồng kéo c.h.ặ.t .
Trong lúc giằng co, mắt tối sầm rơi bóng tối.
7
Lúc mở mắt nữa, trong phòng ngủ ở nhà.
Bên cạnh là Trương Thành Công đang cúi gằm đầu, hai tay vò c.h.ặ.t tóc .
Có tiếng bước chân càng lúc càng gần, lập tức nhắm mắt .
“Thành Công , dù con cũng ăn chút gì , mà đau lòng c.h.ế.t mất.”