VÌ MUỐN ĂN DÂU TÂY, TÔI PHÁT HIỆN CẢ NHÀ CHỒNG LÀ LŨ KHỐN NẠN - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-09 08:11:41
Lượt xem: 10
m.a.n.g t.h.a.i , thèm ăn dâu tây.
mua hai cân dâu mang về nhà, rửa sạch xong còn gọi chồng với chồng cùng ăn.
về phòng một bộ đồ.
Lúc thì đĩa chỉ còn trắng hếu.
Phần đầu dâu ngọt nhất chồng c.ắ.n mất.
Phần giữa ngọt thì chồng ăn hết.
Mẹ chồng miệng đầy nước dâu còn đẩy cái đĩa về phía .
“Huệ Huệ, con ăn , ngọt lắm đấy!”
phần đ.í.t dâu còn dính cả cọng hẹ mắc trong kẽ răng của bà .
hất tung cả cái bàn.
Sau đó ngoài, gọi điện cho .
“Mẹ, con lời , bỏ đứa bé !”
1
Chuyện ăn dâu tây nhắc suốt cả một tuần .
Trương Thành Công ngày nào cũng sẽ mua cho .
Ngày nào tan về cũng như con ch.ó c.h.ế.t, mặt dày một câu.
“Vợ , xin em, quên mất !”
Mẹ chồng ở bên cạnh xót con trai mặt.
Nào là chuẩn nước rửa chân, nào là bưng sữa nóng tới tận tay, còn quên châm chọc một câu.
“Có sơn hào hải vị gì mà nhất định ăn, mai mua cho con là .”
tức đến phát bực, sang oán trách Trương Thành Công.
“Mẹ ngày nào cũng bảo mua cho em, mà cả tuần nay em còn ăn!”
Chỉ cần nhắc tới là mặt lập tức đổi sắc.
“Bà lớn tuổi , qua chăm sóc em dễ dàng gì, em còn ngại mà sai bà việc!”
Nghe cái giọng điệu đó của là nổi điên.
“Vậy thì để bà về , ai cần bà chăm sóc chứ!”
Ánh mắt Trương Thành Công tối , nghiến răng gì.
Gần đây hai đứa cãi quá nhiều vì chuyện .
Cãi đến mệt mỏi, cãi đến phát chán , bạn còn .
“Ráng nhịn , dù cũng là , nếu là kiểu vợ bỏ mặc thì nhân phẩm đó cũng chẳng đáng để dựa .”
phịch xuống giường.
Được thôi, cùng lắm ngày mai tự mua!
2
cố ý xin nghỉ, tan sớm nửa tiếng.
Đi vòng thật xa mới mua dâu ở một siêu thị cao cấp.
Trước đây thèm dữ , chắc do mang thai, ăn món là trong khó chịu vô cùng.
Vừa về tới nhà thấy chồng cụp mắt đan giày trẻ con, từng bây giờ chẳng ai mang loại giày tự đan đó nữa.
bà , cũng mặc kệ.
Bà ngẩng đầu thấy hộp dâu trong tay , lập tức bắt đầu móc mỉa.
“Cuối cùng cũng mua ? Ôi trời, trẻ bây giờ đúng là sống trong nhung lụa, ăn gì là ăn nấy. Thời của bọn , một cọng hành còn nhường lõi hành cho đàn ông ăn, phụ nữ chỉ gặm vỏ.”
lười đáp lời.
Bây giờ chỉ mắt thấy tâm phiền với bà .
đang định chạy bếp rửa dâu thì cửa mở, Trương Thành Công về .
Hai tay trống trơn, giống hệt đứa trẻ khổng lồ tự chăm sóc bản , dang tay đó chờ cởi áo khoác cho.
“Dự án xong , Huệ Huệ, hai ngày tới sẽ ở bên em thật .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vi-muon-an-dau-tay-toi-phat-hien-ca-nha-chong-la-lu-khon-nan/1.html.]
lạnh.
“Về sớm , còn dâu của em ?”
Anh vỗ đầu.
“Quên mất , giờ mua nhé.”
Mẹ chồng lập tức kéo .
“Quay đây, mệt thành thế còn lung tung cái gì, đúng là chỉ mới thương con.”
Nói xong còn liếc một cái đầy cay nghiệt.
xoay bếp, rửa sạch dâu vội vàng ăn một quả, ngọt thật.
Cúi đầu mới thấy còn đồ.
đặt dâu lên bàn ăn.
“Hai cũng ăn vài quả , một con ăn hết.”
về phòng đồ mặc ở nhà .
Dâu của biến mất !
Trên đĩa chỉ còn trắng hếu, chẳng còn chút màu đỏ nào.
Trương Thành Công lăn phòng việc chơi game.
Mẹ chồng miệng đầy nước dâu còn đẩy cái đĩa về phía .
“Huệ Huệ, con ăn , ngọt lắm đấy!”
3
Dâu mà mong suốt cả tuần!
bỏ tiền mua, tự rửa, cuối cùng chỉ ăn đúng một quả!
Không cần đoán cũng phần đầu dâu ngọt nhất chắc chắn Trương Thành Công ăn mất, phần giữa ngọt thì chồng gặm sạch.
Từ ngày chồng tới nhà , bà với Trương Thành Công lúc nào cũng chia đồ như .
Thịt kho thì phần nạc Trương Thành Công ăn, phần mỡ chồng ăn.
Mẹ chồng còn đắc ý, lúc ba Trương Thành Công còn sống thì bà còn chẳng ăn miếng mỡ nào.
Bây giờ địa vị của bà tăng lên !
phần đ.í.t dâu còn sót trong đĩa, vài quả còn dính cả lá hẹ mắc trong kẽ răng của bà .
Mấy cọng hẹ héo màu xanh đậm bốc mùi khó chịu dính phần đ.í.t dâu chỉ còn năm milimet thịt quả, mà bắt ăn?
ăn cái con khỉ!
Dạ dày lập tức cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Đây là dâu của !
Đây là nhà của !
tức đến mức cả run lên.
“A!”
hét lớn một tiếng hất tung cái bàn.
Chiếc đĩa hình con heo bằng sứ màu vỡ tan tành đất, giống như xé xác .
chụp lấy áo khoác, cầm túi xách sập cửa bỏ .
Khoảnh khắc cửa đóng , thấy giọng Trương Thành Công hốt hoảng phía .
“Sao ? Huệ Huệ, em ?”
4
Đi ư?
, đây?
Ở thành phố , cũng chẳng bạn bè.
nơi nương tựa, chỉ Trương Thành Công, đây còn tưởng tình yêu.
là thần kinh!