Vẻ Đẹp Rực Rỡ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-28 09:22:36
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Sau khi thu xếp thỏa việc, cứ thế tiêu d.a.o tự tại mà tận hưởng ngày tháng. Thế nhưng cây lặng mà gió chẳng ngừng, cuộc đời thanh thản của vẫn kẻ cố tình nhảy gây chuyện.

Một ngày nọ, đang chọn vài món trang sức cho đứa nhỏ trong bụng thê t.ử của Tề Lâm Xuyên thì tình cờ gặp một kẻ sớm quăng đầu – Ôn Đình.

Hắn chẳng bằng cách nào mà mò về kinh thành, bộ dạng rách rưới, t.h.ả.m hại chịu nổi. Bên cạnh còn dắt theo một đứa trẻ, đứa nhỏ bằng ánh mắt đầy oán hận.

— "Vọng Thư!"

Thấy mảy may để tâm, Ôn Đình gào lên nữa. Ta ghét sự ồn ào, định bụng lên xe ngựa ngay, nào ngờ đứa trẻ lao thẳng tới đầu ngựa, lóc om sòm:

— "Nương! Tại cần con! Tại để phụ t.ử con sống cảnh thê lương thế ! Khó khăn lắm mới gặp , giả vờ nhận chúng con!"

Ôn Đình cũng phối hợp, quỳ thụp xuống than vãn: — "Vọng Thư! Phu nhân! Ta sai ! Nàng oán thì cứ trút lên , nhưng đứa trẻ là vô tội!"

Chẳng đợi mở miệng, Viên Viên – thị nữ cận của lập tức lên tiếng: — "Ở hạng hành khất định tống tiền tiểu thư nhà thế ! Tiểu thư nhà hành thiện tích đức nên mới các nhắm tới ? Cả kinh thành ai mà chẳng Đại tiểu thư Tề gia vì lòng hiếu thảo mà nguyện xuất giá để chăm sóc phụ bại liệt, còn lập viện cứu giúp bao hoạn nạn, giờ hạng nào cũng tới đây l.ừ.a đ.ả.o !"

Dân chúng xung quanh cũng bắt đầu xì xào bênh vực : — "Phải đó! Tên ăn mày chắc từ phương nào tới nên mới dám mạo phạm Quận quân. Danh tiếng của ngài ở kinh thành ai mà !" — "Lại một kẻ trèo cao đây mà, thấy quý nhân là sấn nhận vơ!"

Thấy ai tin , Ôn Đình cuống cuồng gào lên: — "Ta là Ôn Đình! Chính là vị phu quân năm xưa nàng định gả sang! Chuyện nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i phá đám buổi thành hôn năm , các quên !"

Lời thốt , đám đông ồ lên: — "Ôi chao, thì là Ôn Đình. Nếu đúng là thì càng nên chui lủi cho kỹ , đừng đây mặt thiên hạ!" — " đấy! Năm xưa kẻ nào vì một nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i mà ép đích thê xuống ? Quận quân vì giữ thanh danh đ.á.n.h trống khua chiêng hủy hôn, chuyện cả kinh đô đều . Ngươi xem nhiều kịch ở gánh hát quá nên hóa điên !" — "Hạng tráo trở như thế mà cũng đòi nhận vơ! Thật là xúi quẩy!"

Viên Viên mặt cảm tạ công đạo, lệnh cho xe ngựa khởi hành. Ôn Đình đuổi theo xe, tiếng kêu gào vọng : — "Vọng Thư! Ta sai ! Ta sẽ chờ nàng! Ta sẽ cưới nàng!"

Đáp chỉ là những trận nhạo báng của dân chúng khi ngã lăn đất. Những chuyện phiền phức chẳng cần tay, Tề Lâm Xuyên chuyện sai đuổi mất dạng.

Ta cứ ngỡ sóng yên biển lặng, nào ngờ trong một dạo phố cùng tức, đứa con của Ôn Đình từ ngóc ngách nào lao , cầm d.a.o xông thẳng về phía tức. Xung quanh lúc đó hộ vệ, trong lúc cấp bách, lao che chắn cho nàng , suýt chút nữa là đ.â.m trúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ve-dep-ruc-ro/chuong-8.html.]

Đệ tức kinh hãi, đêm đó liền hạ sinh một tiểu công t.ử, may mắn là mẫu t.ử bình an. Tề Lâm Xuyên nổi trận lôi đình, tay tàn khốc với phụ t.ử Ôn Đình. Ôn Đình vốn bãi quan vì tội nhận hối lộ, nay thêm tội đồng mưu hành thích, cùng con trai tống đại lao.

Vì đứa trẻ còn nhỏ và gây án mạng, cha con họ lưu đày tới vùng biên viễn khổ sai. đường , đứa con của tranh chấp với khác, trong lúc điên cuồng vung d.a.o, Ôn Đình chính con trai kéo đỡ nhát d.a.o chí mạng. Cả hai phụ t.ử đều bỏ mạng nơi đất khách.

Về phần tức của , nàng tuy trách nhưng cứ lấy cớ thể mệt mỏi, đẩy hết lũ trẻ cho trông nom, cùng Tề Lâm Xuyên tiêu d.a.o sơn thủy. Ta cũng chẳng nề hà, dù cũng thích trẻ con, mệt một chút cũng là niềm vui.

Một ngày nọ, dẫn cháu gái nhỏ dạo phố, tình cờ ghé một lâu. Tại đó, một cô nương đang kể nốt đoạn cuối của một câu chuyện.

— "Nam nhân đời là hạng vô tình nhất, lưu lạc giữa hai nam nhân, cuối cùng rơi cảnh khốn cùng thế ."

Ta ngẩng đầu lên, vặn chạm mặt nàng . Đó chính là Kiều Kiều – cô nương năm xưa của Ôn Đình. Đã lâu gặp, nàng giờ đây tiều tụy, héo hon, chẳng còn chút dáng vẻ phong tình năm .

— "Đi thôi." Ta thúc giục đứa nhỏ. — "Chờ !" Kiều Kiều đuổi theo, quỳ sụp xuống mặt : — "Ta sai ! Thật sự sai !"

Ta sai trả tiền cho nàng , nhưng ngoảnh đầu mà đưa hai đứa trẻ rời . Năm xưa cố ý đẩy nàng vị trí đó để bào mòn ý chí của Ôn Đình, cảnh ngộ bi t.h.ả.m ngày hôm nay của nàng là do nàng tự chọn, nghĩa vụ tha thứ.

Ôn Đình biếm quan, xa lánh, còn đắc tội với kẻ thế lực nên gài bẫy cho mất trắng tát cả. Hắn tiền, còn cách nào, định cửu vạn nhưng canh chừng, kiếm đồng nào là cướp đồng nấy.

Khi một phú thương trúng Kiều Kiều, Ôn Đình chẳng hề do dự mà bán ngay tình "đầu quả tim" của . Có tiền , dẫn dụ con đường c.ờ b.ạ.c, thua đến mức trắng tay. Mẫu ép đến đường cùng, sợ c.h.ặ.t t.a.y cháu trai , đành bán nô tì. Ôn Đình dắt đứa trẻ ăn xin, rêu rao về việc mẫu của nó bội bạc thế nào.

Về phần Kiều Kiều, nàng theo phú thương xa, vốn định tranh sủng nhưng lỡ tay hại đứa con trong bụng chính thất, phú thương nổi giận liền bán nàng chốn thanh lâu .

Ta liếc cháu gái nhỏ, thấy nó né tránh ánh mắt của . Làm gì chuyện trùng hợp thế , là con bé thông minh, cố ý dẫn tới đây để xem kịch mà thôi. Thôi thì, con gái nhà họ Tề chút tâm kế cũng , miễn là đừng dùng việc ác.

Ta khẽ vén rèm xe, gió xuân thổi tới thật nhẹ nhàng. Những ngày tháng tươi phía , vẫn còn dài lắm.

[TOÀN VĂN HOÀN]

 

Loading...