Tỷ cuối cùng cũng vỡ òa trong tiếng nấc, kìm mà gào t.h.ả.m thiết. Ta lẳng lặng cùng tỷ, chợt nhớ đến một câu : Nước mắt là thứ vô dụng nhất.
Ta bao giờ tin thần linh, nhưng đêm qua cầu khẩn thần linh hết đến khác, mong đợi một kỳ tích xảy . Chỉ là chẳng kỳ tích nào cả, chỉ để cho chúng một Hương Lan vụn vỡ.
04.
Hương Lan tĩnh dưỡng hai ngày, Ban chủ liền đưa chúng vội vã rời . Suốt thời gian đó, gánh hát tuyệt nhiên treo biển diễn tuồng.
Đến khi tới Kinh thành, Ban chủ đột ngột bảo với chúng : "Từ nay về , chúng đổi kế sinh nhai . Ta dùng bộ tiền bạc tích góp để sang một cửa tiệm."
Đó là một t.ửu quán nhỏ, bếp chính là . Nhờ vài món ăn gia đình vụng về học từ thời hiện đại, ngờ kiếm chút tiền giữa chốn Kinh thành hoa lệ . Thế nhưng, đêm đêm vẫn âm thầm khổ luyện hát xướng, sợ một ngày sẽ quên bẵng cái nghề từng giúp giữ lấy miệng ăn.
Để tránh điều tiếng và sự chú ý, t.ửu quán của chúng chọn cạnh một con ngõ hạng ba. Nơi đây đa phần là những hàn môn thư sinh (kẻ sĩ nghèo), thi thoảng ghé ăn chút đồ ăn nhẹ, họ vẫn còn dư dả chút tiền lẻ.
Chúng đón cái Tết đầu tiên tại Kinh thành. Lúc , Hương Lan trông hồi phục phần nào, nhưng tỷ còn thiết tha những bộ y phục màu sắc sặc sỡ nữa, thậm chí ăn mặc phần già dặn, u sầu. Tỷ còn tự rạch một đường sẹo lên mặt . Tỷ vốn cần đến mức , nhưng hiểu, nếu hủy dung nhan, lẽ cái dằm trong tim tỷ vĩnh viễn bao giờ nhổ .
Năm xưa, khi tỷ đưa về khách điếm một cách rùm beng, danh tiết vốn tiêu tan. Thậm chí những đêm, kẻ gian còn lẻn tới dò xét cửa phòng tỷ để mong chiếm chút lợi lộc. Suốt mấy ngày đều ngủ cùng Hương Lan, tỷ thường ngủ sớm, nhưng đêm nào tỷ cũng vùi đầu chăn mà thầm.
Nay như thế cũng .
Cái Tết năm trôi qua trong ấm áp lạ kỳ, Ban chủ lì xì hồng bao cho mỗi . Ta cầm một lượng rưỡi bạc định trả tiền ông mua , ông chỉ : "Tờ văn tự bán của con, xé bỏ từ lâu . Một năm qua, những gì con thừa sức bù đắp tiền . Là cha con phúc, mới đ.á.n.h mất một đứa nữ nhi hiếu thuận như con."
"Con gọi Người một tiếng Sư phụ, thì từ nay về con sẽ phụng dưỡng Người."
"Con lòng như là mừng ."
Chúng cùng gói sủi cảo, cái nào cái nấy tròn ủng, nhân thịt đầy đặn, trông như những thỏi vàng ròng. Ta cứ ngỡ ngày tháng cứ bình lặng trôi qua như cũng là một niềm hạnh phúc.
Thế nhưng, Tết chẳng bao lâu, Hương Lan bắt đầu nôn mửa ngừng. Chúng tỷ với ánh mắt đầy lo âu, một ý nghĩ mà ai cũng tin, chấp nhận cứ lởn vởn trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/van-vi-giua-thoi-loan/chuong-3.html.]
Ngược , chính Hương Lan là lên tiếng : "Nhìn với vẻ khổ sở thế gì? Ngày mai lão nương sẽ mua thang t.h.u.ố.c phá t.h.a.i để tống khứ nó ."
"Lỗi chẳng do lão nương, tại chịu cái khổ ? Chỉ trách đứa nhỏ đến đúng lúc mà thôi."
Ta việc phá t.h.a.i tổn hại thể đến mức nào, nhất là ở thời cổ đại y thuật còn thô sơ, nhưng thể mở lời. Ta thể khuyên tỷ giữ đứa nhỏ - kết quả của sự nhục nhã đây?
Ban chủ đồng ý, ông bảo: "Nếu dùng t.h.u.ố.c phá t.h.a.i mà xảy bất trắc thì ? Dù giờ chúng cũng đông , thêm một miệng ăn cũng chẳng đáng là bao."
Mọi đều đồng tình, ánh mắt tràn đầy mong chờ về phía Hương Lan. Tỷ ngoài mặt vui vẻ đồng ý, nhưng vài ngày lén lút bốc t.h.u.ố.c phá thai. Khi phát hiện thì tỷ băng huyết, t.h.u.ố.c quá mạnh khiến tỷ đại xuất huyết, giường mà kêu la t.h.ả.m thiết.
Đến khi đại phu tới nơi, thở của Hương Lan vô cùng yếu ớt. Ban chủ quỳ ngoài cửa : "Hương Lan, con cần gì khổ như ?"
Một lúc , Hương Lan nắm c.h.ặ.t lấy tay : "Ta chỉ là... một đứa nhỏ như thế , ." Giọng tỷ yếu ớt, nhưng từng chữ đều mang theo sự bướng bỉnh, can trường.
Có lẽ nhờ cái tính chịu khuất phục , tỷ cuối cùng cũng qua cửa t.ử, giữ mạng sống.
05.
Sau ngày hôm đó, thể Hương Lan suy kiệt hẳn. Tỷ còn việc nặng, lúc rảnh rỗi chúng thường dìu tỷ sân phơi nắng. Những lúc sức, tỷ kéo : "Vân Vi, để tỷ dạy hát hí khúc nhé, lâu chẳng ai tỷ hát nữa."
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
"Được chứ, sư tỷ, nhất định sẽ học thật !" Ta gật đầu.
Tỷ đưa tay lên, khẽ vuốt ve khóe mắt : "Đây là chuyện mà, đây là cái nghề giữ miệng ăn, thường tỷ chẳng dạy . Xem kìa, vui quá mà phát ?"
"Sư tỷ bậy, nào , là do muỗi bay mắt đấy thôi."
"Mùa Đông giá rét thế lấy muỗi chứ?" Tỷ bắt đầu dạy một đoạn ngắn.
Ta đứt quãng hát theo tỷ, nhưng hát vài câu thì nghẹn ngào cất lời . Tỷ với : "Thật tỷ nên đối đãi với hơn một chút, cái đứa xí như thì trò trống gì chứ? tỷ mới , chính là nữ t.ử nhất. Vân Vi , tên của thật ."