Vân Nê - 74 - 76

Cập nhật lúc: 2026-03-06 09:59:34
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

74

Đám đông ồ lên khe khẽ, dường như để ý đến cha đang phân phát rượu lúa mạch cho hàng xóm ở cách đó xa.

Cha bình thường thích chén chú chén , thường xuyên say đến tận giờ , tay mềm mắt hoa d.a.o cầm vững, chủ thuê mắng cho một trận té tát.

Hôm nay ông uống một giọt rượu nào nhưng giống như say lắm .

Bận rộn hận thể ba đầu sáu tay để tiếp đãi khách khứa, vẻ mặt đen sạm hiện lên màu đỏ gay, đỏ mặt tía tai gật đầu khom lưng, nhận những lời chúc tụng lấy lệ của .

Lúc náo nhiệt, cha còn cố chấp hơn cả .

Dù thế nào cũng mời tứ láng giềng, đến ăn bữa rượu mừng của và Ngô Phát Tài .

Đám hàng xóm Tây Giao mà, mừng tám văn một xâu tiền, hận thể kéo cả gia đình đến ăn rượu mừng.

Đây chắc chắn là chuyện tốn công vô ích, cha nghĩ thế nào, thật đến giờ cũng hiểu nổi.

Khi ông và cha Phát Tài bận rộn cái chuyện tốn công vô ích , và Ngô Phát Tài đang bưng rượu, từng bàn một kính rượu.

Đào Hố Không Lấp team

Ta uống rượu, Phát Tài sớm đổi cho thành nước trắng, nếu áp căn chẳng chống đỡ nổi đám hàng xóm thô lỗ ồn ào cứ liên tục ép rượu .

Dù là nước trắng, kính năm sáu bàn, cũng sắp uống no .

Ngô Phát Tài miệng gọi chú dì bác cô, tiếp đãi những đó chu đáo, âm thầm nắm tay .

Chúng khỏi sân, đến hai bàn bày ở trong ngõ kính rượu.

Ngô Phát Tài tranh thủ lúc rảnh rỗi, khẽ : "Em ráng nhịn chút nữa, sắp xong . Xong em về phòng tân hôn , cùng em, em đừng ngoài nữa."

Ta gật đầu , nhấc vạt váy, bước qua bậu cửa nhà giẫm đến lõm xuống, ánh mắt hướng lên , thấy mái nhà cũ chéo đối diện.

75

Đó là năm Tiểu Vân , mái nhà mà chúng trèo lên để xem pháo hoa trong Nội Thành.

Lúc đó ngôi nhà đó vẫn ở, chúng trèo lên cẩn thận để phát hiện, kẻo đuổi theo mắng.

Giờ đây hoang phế , sớm còn .

Lúc mái nhà cũ kỹ đó một lẻ loi.

Người đó đội mũ rèm che màu đen, mặc đồ đen, dáng tính là cao, gầy gò.

Thoạt qua, giống như một con quạ đen, hòa bóng cây khô xám xịt phía .

Ta loạng choạng một cái, Phát Tài lập tức hỏi .

Ta lắc đầu, bám vai , : "Không , kính rượu ."

Ta nhếch mép với bàn khách đó, ngẩng đầu uống cạn nước trắng trong ly.

Họ tân nương t.ử thật sảng khoái, tân lang quan cũng quá tuấn tú... bách niên hảo hợp, sớm sinh quý t.ử nhé...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-ne/74-76.html.]

Ta ngước mắt lên, vẫn ở một góc mái nhà, nửa mái hiên cong lên che khuất nửa .

Gió cát Tây Giao thổi cây ngô đồng ngôi nhà cũ kêu xào xạc, lá khô xoay tròn rơi rụng đầy trời nhưng hướng về phía bất động, giống như một bức tượng đá tĩnh lặng.

Ta theo Ngô Phát Tài trong sân, khẽ mỉm một cái.

Thật , lớn , cao lên , tính cũng sắp mười một tuổi .

Lớn nhanh như , ước chừng còn cao hơn một chút .

gầy như , là ăn uống ? Hay là bài vở quá nặng nề...

Bây giờ bỗng nhiên một tấm khăn trùm đầu.

Tây Giao chúng khinh bỉ bộ phong tục cưới xin của đám quyền quý, cảm thấy hôi hám chua chát.

Tân nương t.ử bên chúng cần trùm khăn, cũng cùng tân lang kính rượu.

nếu bây giờ một tấm khăn trùm đầu thì mấy, thể lặng lẽ một hồi .

Tại , hôn phục cũng gửi , cũng đến , chịu xuống đây xem và cha ?

76

Ta mơ màng theo bước chân của Ngô Phát Tài, vòng qua đám quan khách, đến sân nhà , căn phòng tân hôn cha dọn dẹp sắp xếp cẩn thận.

Anh lẽ nhận sự bất thường của , nhanh, luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y .

Cửa đóng , ngăn cách sự náo nhiệt bên ngoài, liền nhíu mày vội hỏi: "Em ? Chẳng lẽ là thẹn thùng ?"

Ta lắc đầu, lớp son mặt che vẻ mặt trắng bệch của .

"Rốt cuộc là ? Anh là đàn ông của em, nên cho ?"

Anh mím môi, nồng nặc mùi rượu, kìm nén cảm xúc, xổm mặt , thấp giọng hỏi: "Vừa cửa em thấy cái gì?"

"Tiểu Vân, đang ở mái nhà đối diện chúng ."

Ngô Phát Tài cúi đầu im lặng một lúc, lát ngẩng lên: "Chắc chắn là chứ?"

Ta khẳng định gật đầu.

Anh dậy, cụp mắt xuống: "Cậu qua đây lẽ nỗi khổ của ."

"Anh gặp ? Chúng nuôi bao nhiêu năm như , ngay cả mèo ch.ó cũng nên tình, huống chi ngoan như ..."

Ngô Phát Tài chằm chằm, thở dài : "Anh chứ, cũng coi như em trai ruột, cũng sống nhưng xuống chắc chắn lý do của , em hiểu cho ..."

"Em hiểu!" Ta ngẩng đầu trừng mắt , mắt cay xè đến đau đớn.

"Em hỏi rốt cuộc là lý do gì, gì mà thể ? Chúng là gia đình của !"

Ta lao ngoài cửa, Ngô Phát Tài ngăn cản , khi ngoài thấy : "Vậy em , với , đợi khi nào thể tự quyết định , hãy tìm chúng cũng muộn, chúng sẽ luôn ở đây ?"

 

Loading...