Vân Nê - 60 - 62

Cập nhật lúc: 2026-03-06 09:57:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

60

Qua năm mới, mười lăm tuổi, dù là con nhà nghèo, lễ cập kê gì, cũng đến lúc tính đến chuyện gả chồng .

Mẹ phận đàn bà, gả chồng chính là đầu t.h.a.i thứ hai, cầu gả cho giàu sang tài giỏi thế nào nhưng nhất định tính tình nhân nghĩa, với phụ nữ.

Ngô Phát Tài và Phạm Tiểu đều , rõ gốc rễ, đều là những đứa trẻ ngoan.

Khi bà những lời , lên tiếng, chỉ lẳng lặng ghế đẩu cửa thêu thùa.

Mọi còn nhắc đến Tiểu Vân, dường như đứa trẻ thật sự giống như đám mây, nhẹ nhàng đến, nhẹ nhàng , để gì.

Ta đang thêu chiếc khăn tay họa tiết mây.

Thật thời gian càng dài, càng tin tức, hy vọng càng mong manh.

Ta , lẽ cả đời còn cơ hội gặp nữa.

Đào Hố Không Lấp team

thật sự buồn quá, đây c.h.ế.t con mèo, mất con ch.ó, cũng sẽ buồn một hồi nhưng sẽ giống như bây giờ, trong lòng khoét một miếng, trống rỗng lạnh lẽo.

Con đường từ Tây Giao đến tú phường, dài như , quanh co như , băng qua hơn nửa tòa thành.

Một tháng về hai chuyến, một năm là hai mươi bốn chuyến.

Trong hoàng thành ít nhất cũng mấy chục vạn , náo nhiệt ồn ào, , giống như dòng sông bao giờ ngừng nghỉ.

Khi ngang qua hai cổng thành của Nội Thành, sẽ bao nhiêu lướt qua vai ?

Trong đó Tiểu Vân, cũng Quân Diệp.

Bức tường thành kiên cố chỉ cần ngẩng đầu thôi cũng đủ mệt , huống chi là trong?

Ngô Phát Tài thì thẻ bài Nội Thành nhưng cũng từng thấy Tiểu Vân, một cũng .

Thật gả cho ai dường như quan trọng lắm, sẽ nghĩ cho nhiều.

còn nhớ lời với Tiểu Vân từ lâu đây, là em trai , khi cha trăm tuổi, chính là nhà ngoại của .

Nếu gả chồng... ít nhất cũng nên để đứa em trai một tay nuôi nấng chứ?

Ta cảm thấy tình cảm của dành cho Tiểu Vân còn sâu đậm hơn tưởng tượng, giống em trai giống một nửa đứa con của .

Con cái mất tích, chị cha thể buồn?

61

Tay nghề thêu thùa của , thêu một chiếc khăn tay như chỉ cần hơn nửa canh giờ.

Ta giơ chiếc khăn tay lên soi ánh mặt trời xám xịt kỹ, , , so với đôi uyên ương vụng về thêu lúc đầu hơn bao nhiêu .

Mẹ thấy hứng thú, sớm nữa, bếp nấu cơm.

Mỗi khi về nhà, bà luôn tìm cách thêm một món mặn hiếm thấy, dù là cha thịt bò thuê, lén lạng về mấy miếng thịt vụn cũng .

Khi Ngô Phát Tài vội vã xông , đang dậy định bếp giúp rửa rau.

Trong tay cầm một phong thư, chạy vài bước đến mặt phanh kịp, vấp một cái bậu cửa, vịn khung cửa mới ngã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-ne/60-62.html.]

Kết quả là lực quá mạnh, suýt chút nữa tháo tung cả cánh cửa gỗ cũ kỹ nhà xuống.

Trong lòng nghẹn một , vội vàng đỡ , sợ thật sự tháo mất cánh cửa nhà .

Cha xa , hôm nay về, nhà tổng cộng một gian phòng, thể cửa .

Mồ hôi đầy đầu , sự hớn hở hiếm thấy: "Lý Bảo Nhi! Thư! Tiểu Vân gửi thư về ."

Ta đưa tay định giật lấy phong thư nhăn nhúm trong tay , dậy giơ lên thật cao, nhất quyết đưa cho .

Ta đ.ấ.m mạnh một đ.ấ.m, đ.ấ.m đến mức nhăn mặt lườm .

"Cướp cái gì mà cướp? Cô cũng chữ , chẳng vẫn để cho ." Anh thở hồng hộc ấn n.g.ự.c, nghênh ngang nhà, xuống xé phong thư.

Hay thật, ngay cả phong thư cũng chạy đến nhà , chạy suốt từ Nội Thành về, cũng sợ mệt c.h.ế.t.

Ta sốt sắng kéo một chiếc ghế đối diện : "Anh thấy ? Cậu sống ? Có cao lên ? Gầy béo lên ?"

62

Ngô Phát Tài cẩn thận xé phong thư, nhíu mày chê ồn ào.

"Cô đừng phiền ! Ta thấy , đây là chuyên môn mang đến tiệm nhà , là chủ t.ử Vân của bảo mang đến."

"Chủ t.ử..." Ta rạng rỡ: "Tiểu Vân đều thành chủ t.ử của , chắc chắn là sống , cái tên Quân gì đó cũng gạt ."

Ngô Phát Tài rút tờ thư , khép nép ghé sát , nịnh nọt: "Đọc t.ử tế cho mà, Phát Tài."

"Không gọi là Phát Tài." Anh lườm một cái, cố ý giơ tờ thư lên cho xem.

Anh : "Gọi , Phạm Tiểu đều gọi , cô bao giờ gọi, phí công sắm cho mấy nhiều bộ quần áo như ."

Ta híp mắt: "Anh Phát Tài..."

Nói thật cái tên sến súa đến cực điểm , gọi , thà gọi còn hơn.

Anh hưởng thụ, ho khan hai tiếng, hai tay cầm tờ giấy mỏng như cánh ve , tập trung .

"Chị gái mến..."

"Chị gái mến là ý gì?" Ta sốt sắng hỏi.

"Chính là cô." Ngô Phát Tài hài lòng vì ngắt lời, giải thích ngắn gọn.

"Ồ..." Ta ngoan ngoãn tiếp nhưng nữa.

Ta định giật tờ thư, tránh, đưa tờ thư cho .

Trên đó hóa chỉ ba dòng chữ ngắn ngủi, bốn chữ "Chị gái mến" chiếm mất một dòng.

Ta vốn chẳng mấy chữ, những dòng chữ như kiểu lão tú tài kể chuyện , càng giống như thiên thư.

Ngô Phát Tài : "Tiểu Vân ... theo chú ruột sống , bảo chúng đừng lo lắng."

"Hết ? Chỉ thôi?" Ta ba dòng chữ ít ỏi , vẫn đầu đuôi gì.

 

Loading...