Vân Nê - 53 - 55
Cập nhật lúc: 2026-03-06 09:57:05
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
53
Mùng một tháng Giêng năm Minh Gia thứ mười một, em trai của Minh Hoàng, Chiêm Thân vương Quân Diệp bí mật đón Cửu hoàng t.ử về, để trong vương phủ nuôi dưỡng.
Ngày đối với những đứa trẻ Tây Giao chúng là một ngày đặc biệt, chúng lớn thêm một tuổi, chúng đồng thời mất đứa em trai duy nhất.
Ngày đối với Tiểu Vân cũng là một ngày đặc biệt, nó mất mà nó từng gặp mặt.
Thân mẫu của nó là mỹ nhân Giang Nam lừng lẫy một thời, một vẻ tuyệt sắc cao ngạo lạnh lùng như hoa sen tuyết, là phi t.ử Minh Hoàng sủng ái nhất.
Người phụ nữ xinh mà từ đầu đến cuối ngay cả cái tên cũng , cái đêm giao thừa hạnh phúc vui vẻ của chúng , lặng lẽ qua đời.
Đào Hố Không Lấp team
Hưởng thọ đầy hai mươi lăm tuổi.
Sau trong thời gian ở trong cung, khó khăn mới vài lời ngắn ngủi về bà từ miệng những cung nhân già.
Bà cũng giống như vị Nhược Phi của tiền triều, sống ở Lãm Nguyệt Cung lộng lẫy tráng lệ nhất hoàng cung.
Lãm Nguyệt Cung sở dĩ dám gọi là Lãm Nguyệt vì nó là cung điện cao nhất ngoài Thái Hòa Điện , chỗ cao nhất tới bốn tầng, thể thu tầm mắt hơn nửa hoàng cung.
Vị đế vương tiền triều ban tặng nó cho con gái của một tội thần, Nhược Phi.
Dân gian đồn đại Nhược Phi ám sát hoàng đế thành, sợ tội tự sát, c.h.ế.t vì uống t.h.u.ố.c độc.
Dung Quý phi là chủ nhân thứ hai của Lãm Nguyệt Cung, cũng kết cục , hồng nhan bạc mệnh.
Lúc cung, Lãm Nguyệt Cung trở thành danh từ đại diện cho sự lành, coi là nửa tòa lãnh cung.
Vì thế cơ hội để chiêm ngưỡng vẻ xa hoa diễm lệ nơi ở của những sủng phi liên tiếp hai triều đại cũ.
54
Tiểu Vân cứ thế biến mất khỏi cuộc sống của chúng , ai nấy đều buồn.
Buồn đến mức gì cho , chỉ thể im lặng.
Chỉ Ngô Phát Tài khi tin lầm bầm c.h.ử.i rủa một hồi lâu.
Nó cứ mãi là sớm năm nay nó về nhà thì kiếm cho nó xấp vải lụa để áo mới, nếu cũng chẳng đến nỗi mặc bộ đồ vải thô ngắn ngủn mà về nhà.
Nhà quyền quý như thế chắc chắn là lọt mắt, khi còn tưởng bọn họ ngược đãi đứa trẻ.
Ta nó mà lòng chua xót đắng ngắt, .
Nó liền mất kiên nhẫn lườm , bảo đừng trưng bộ mặt đưa đám .
Ta sụt sịt: "Ta việc của , liên quan gì đến ông, nhớ em trai !"
Nó bực bội gãi đầu, : "Bà cũng chẳng nó về , là con nhà giàu, vốn dĩ chẳng liên quan nửa xu gì đến bà hết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-ne/53-55.html.]
Ngô Phát Tài thật sự đặc biệt đáng ghét, lúc nào cũng cái tài mười câu thì chín câu thoải mái.
Nó thế, càng dữ hơn, vịn tường mà rống lên, khiến đường ở Tây Giao ai nấy đều ngoái .
"Bà đừng nữa!" Nó quát hung dữ nhưng tay nhét một thứ gì đó cho .
Ta quên cả , xòe tay xem, là một chiếc trâm bằng đồng, bên dùng dây đồng quấn hai con bướm, một bông hoa mẫu đơn, trông cũ .
"Vốn dĩ định để dành tiền mua cho Tiểu Vân đôi giày, bây giờ cũng chẳng dùng đến nữa, rẻ cho cái đồ ngốc nhà bà đấy."
Ta dở dở , ngơ ngác : "Cái cũng quá , thấy các cô nương đường đều cài loại hạt lưu ly sáng lấp lánh, loại tua rua ."
Ngô Phát Tài sải bước chạy cướp lấy: "Ta ngay là phí công mà, trả cho ."
"Không trả, sắt rỉ nhổ lông , cất giữ kỷ niệm." I cầm chiếc trâm chạy , nó tức tối mà nhịn phá lên .
Nó bỗng nhiên quậy nữa, dáng vẻ cúi đầu cũng còn cay nghiệt như thế.
Nó : "Chúng vẫn thể gặp Tiểu Vân mà, mặc dù gia đình nó chúng gia thế của nó. Điều cũng dễ hiểu thôi, dù hạng như chúng ... sẽ ngóng nhiều hơn, dù là nhà quyền quý đến thì chắc chắn cũng ở trong Nội Thành, sớm muộn gì cũng gặp thôi. Bà nghĩ nhiều cũng vô ích, về thì lo mà học thêu cho , cái nghề kiếm cơm thì luôn sai ."
Ta ngạc nhiên vì nó một tràng lời lẽ dáng con như , bởi vì nó thường xuyên việc của con , đơn phương bắt nạt và Phạm Tiểu suốt mười mấy năm trời.
Ngô Phát Tài trở nên còn đáng ghét như thế nữa, đây lẽ là điều vui vẻ duy nhất của cái Tết .
55
Ngô Phát Tài như và cũng như .
Nó Nội Thành tìm kiếm nhiều ngày, giày mòn mất một nửa, hỏi thăm từng nhà một.
Tuy nhiên trong Nội Thành gia đình quyền quý nào tìm tiểu thiếu gia cả.
Tiểu Vân giống như một cơn gió, đàn ông xa lạ mới chỉ gặp hai đưa nơi khác, biến mất khỏi cuộc sống của chúng .
Thật ngày hôm đó vốn dĩ kỳ lạ, cha hỏi về phủ của ông , nếu thể còn thăm Tiểu Vân.
Thái độ của Quân Diệp vô cùng lạnh lùng cứng rắn, hề cho ông .
Sau Tết tú phường, nỗ lực học, nỗ lực thêu, cuối cùng cũng giành tư cách mỗi tháng về thăm nhà một .
Ta hỏi cha chuyện ngày hôm đó, cha kể cho : "Không sai , cha từng gặp ít quý nhân ở phủ viên ngoại, ai khí chất cao quý như ông cả. Ông cần thiết lừa chúng , chú ruột của Tiểu Vân chừng là một vị quan to tày trời nào đó, tự nhiên là coi hạng dân đen như chúng gì. Không chắc là sợ dính dáng đến chúng , hy vọng con cái nhà đoạn tuyệt sạch sẽ với chúng ."
Ta xong nên lời.
Thói đời nóng lạnh, nhân gian gian khổ mới chỉ nếm trải một chút xíu mà thể nuông chiều tính tình, một trận thật to, mắng một trận thật sướng nữa.
Những thứ đó đều vô dụng, đều thể xóa nhòa hố sâu ngăn cách khổng lồ giữa và Tiểu Vân.