50
Ta nỡ xa nó, đó là đứa trẻ chúng tự tay nuôi lớn.
thể ích kỷ cho nó về nhà đoàn tụ với , sống cuộc sống ưu việt mà nó vốn dĩ nên .
Nó ở Tây Giao, ngoài niềm vui, ngoài tình thương, chúng chẳng thể cho nó gì.
Nó thậm chí thể ăn đủ cơm và thịt, đôi má gầy nhỏ là đôi mắt to đen láy, môi là sắc trắng bệch vì suy dinh dưỡng.
Nó chắc chắn là con nhà quyền quý, so với hạng như chúng , ngay cả trong xương tủy cũng giống .
Một trời, một đất.
Một là trăng mây, một là bùn đế giày.
Quân Diệp chúng thêm cái nào nữa, dặn dò phu kiệu chuẩn rời .
Có lẽ đối với hạng tiện dân như chúng , ông còn thể duy trì vẻ lịch sự cao cao tại thượng là sự giáo dưỡng cực .
Ông cứng rắn nắm lấy cổ tay Tiểu Vân, ông cao, gần như là xách nó ngoài.
Trong ngõ , trống trải chỉ cát vàng mịt mù.
Quân Diệp lấy khăn tay che mũi miệng, đứa trẻ vốn vẫn luôn đờ đẫn tay nhân cơ hội thoát .
Ông kinh ngạc nó.
Tiểu Vân chạy ngược trở , trốn lưng chúng .
Nó nắm c.h.ặ.t vạt áo của và a nương, liều mạng lắc đầu, đôi mắt to đầy vẻ kinh hoàng.
Quân Diệp tại chỗ nhíu mày: "Ta sẽ đưa cháu về nhà, cho cháu cuộc sống nhất, mời giỏi nhất, học những thứ cháu nên học, Tây Giao là nơi cháu nên ở."
Ta vòng tay ấn lên vai Tiểu Vân, vỗ về an ủi.
"Hơn nữa cháu nên về thăm song , đừng ở đây lãng phí thời gian nữa."
Ta thấy sự do dự và lấp lánh trong mắt Quân Diệp, thật thấy lạ, ngay từ đầu thấy lạ .
Ông giống những lớn khác, ông coi Tiểu Vân là một đứa trẻ, ông luôn đối thoại với Tiểu Vân và chút nôn nóng giấu giếm .
51
Ta tại như nhưng tự giác thấy đó chuyện gì lành.
A nương âu yếm xoa đầu Tiểu Vân, xòa : "Dám hỏi song Tiểu Vân... năm đó nỡ bỏ..."
"Không bỏ, là lạc." Quân Diệp ngắn gọn ngắt lời a nương, giữa mày hiện rõ vẻ kiên nhẫn.
"Cha nó nỗi khổ riêng của họ, cho nên mới đến nhưng gì khác biệt cả."
Quân Diệp về phía Tiểu Vân: "Theo về nhà, đừng giở tính trẻ con ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-ne/50-52.html.]
Ông chuyện luôn mập mờ, hiểu lắm.
Cha xuống, gỡ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t vạt áo a nương của nó , nắm lấy trong tay: "Tiểu Vân, theo chú ruột về , chúng ở Tây Giao vẫn mà, em thời gian còn thể về thăm chúng , chạy mất mà sợ."
"Em cũng nên về thăm cha chứ, họ lạc mất em bao nhiêu năm nay chắc buồn lắm?"
A nương nước mắt lưng tròng chỉnh cổ áo cho nó, lẩm bẩm: "Chịu khổ , theo chúng lâu như , thật sự, con chịu khổ , về thôi..."
Đến nước , a nương vẫn còn đang tự trách vì thể cho nó một cuộc sống hơn.
Ta quẹt một vốc nước mắt, vốn dĩ còn một đống lời thể chất vấn một cách chính nghĩa, còn hy vọng may mắn ly tán, trong nháy mắt đều vỡ vụn, sụp đổ.
Đào Hố Không Lấp team
Tiểu Vân vẫn nắm c.h.ặ.t vạt áo , nhất quyết buông tay.
Ngón tay nó dùng sức đến mức tím tái, giống hệt như sáu năm , lúc nhặt nó, nó cũng lạnh đến mức tím tái như .
Nó đăm đăm, như đang đợi một câu trả lời định đoạt, như đang mưu cầu bám lấy một sợi rơm cứu mạng.
Ta là sợi rơm cứu mạng của nó nhưng thể cho nó một câu trả lời sáng suốt.
"Về nhà , đợi em lớn hơn chút nữa, vẫn thể về thăm chúng mà."
Ta những lời nhưng nên những lời .
Nó lặng lẽ buông tay, biểu cảm căng thẳng tức khắc giãn , giống như trút gánh nặng, giống như một tiếng thở dài.
Quân Diệp vẫy tay gọi nó, giữa mày là nỗi lo âu ẩn hiện.
52
Con ngõ hẹp, nó chậm rãi bước , chậm rãi rời xa chúng , những dấu chân nhỏ xíu kéo dài về phía bờ bên xa lạ, ngoài vực thẳm.
"Tốt lắm." Quân Diệp nắm tay nó, bằng giọng thấp: "Cháu nên về thăm mẫu phi của cháu."
Tiểu Vân ông lôi kéo về phía kiệu, tấm rèm vàng kim tua rua ngọc bích vén lên, nó ngoái đầu cuối, một cái thật sâu.
Từ đầu đến cuối, Tiểu Vân một lời bỗng nhiên mở miệng, nó : "Chị Bảo Nhi, em sẽ cố gắng nhớ đường, em sẽ về thăm ."
Ta cứ thế gật đầu lia lịa, nước mắt nhòa đôi mắt , thể rõ biểu cảm của nó khi rời .
Nó hẳn là cô đơn bao, thất vọng bao, sợ hãi bao, thật thấy.
Mùng một Tết năm Minh Gia thứ mười một, mất đứa em trai duy nhất của , vĩnh viễn mất .
Nhiều năm đó, bên cạnh là ai chứ?
Ta phân biệt rõ nữa, mà cũng chẳng cần thiết phân biệt rõ nữa.
Lúc đó cứ ngỡ nhà, yêu, thương nhớ, một kết cục lý tưởng chính là chung sống hòa thuận bên ngày đêm.
Sau khi lãng phí bao năm tháng dài đằng đẵng mới hiểu rằng cần gì ở bên , còn sống là .