Vân Nê - 38 - 40

Cập nhật lúc: 2026-03-06 09:54:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

38

Tiểu Vân nắm lấy tay , trong mắt chút khẩn thiết: "Thật đấy, em với , chị về học cùng em, cha nương nhớ chị lắm."

Ta xổm xuống, xoa xoa đầu nó, nhận phía b.úi tóc trông vẻ hảo của nó một lọn tóc tơ mềm mại chải lên, rũ xuống vai.

Ta hỏi nó: "Em nhớ chị ?"

Nó bĩu môi, khẽ : "Nhớ ạ."

"Em thể lớn nhanh một chút ?"

Ta nhíu mày, nhặt lọn tóc rơi xuống lên nhét trong dải buộc tóc của nó.

"Câu em khó chị , chị cũng nữa, chắc hỏi ông trời gì đó thôi."

Ta giống như vô đây, nắm lấy tay nó, tấm thớt náo nhiệt, cha chia xong thịt, đang lọc xương.

Tay nghề của ông thuần thục, khúc xương trơ trụi cũng thể nạo thêm hai lạng thịt vụn, thể góp cho nhân bánh sủi cảo.

A nương ở trong nhà bắt đầu nhào bột, chuẩn cán ít vỏ bánh sủi cảo, gói một ít chia cho các nhà.

Bột mì là thứ , nghĩ cái Tết năm nay dường như cũng khó khăn cho lắm.

Sau Tết mới , thật gia đình vì chuyện chân của cha thương, một là mất một nguồn thu nhập, hai là tốn ít tiền mua t.h.u.ố.c, sớm còn gì để ăn .

Bột mì và thịt thật đều là do các nhà khác giúp đỡ. Ban đầu cha nhận nhưng Phát Tài và chị dâu Phạm Tiểu cứ khuyên nhủ, sắp về .

Nửa năm mới về một chuyến, nếu thấy cảnh nhà cửa t.h.ả.m đạm thế , chắc chắn sẽ rơi nước mắt, thể yên tâm tú phường nữa.

Những lời đều là đêm khi rời Tết, a nương lặng lẽ kể cho .

mười bốn tuổi , là con gái lớn nên một chuyện, cần thiết lừa dối .

39

Năm nay sở dĩ cùng đón Tết cũng là vì thấy nhà quá khó khăn, nếu cùng , chắc đến một bữa cơm tất niên hồn cũng dọn nổi.

Lão Mạnh mang đến rau tuyết lý hồng tự trồng, còn hành lá và khoai lang.

Cha Phát Tài tặng một ít vải vụn, mỗi nhà một miếng, là để cho bọn trẻ đôi tất vải.

Phạm Tiểu lấy là những mẩu đường vụn nghèo nàn nữa, mà là những viên đường nhỏ ngay ngắn, qua là do trai chị dâu tự tay .

Ta mãi thấy Ngô Phát Tài , khó khăn lắm mới tìm cơ hội hỏi Phạm Tiểu.

Phạm Tiểu ấp úng : "Mẹ nó hình như bệnh , nó đang ở nhà chăm sóc, nó đợi nó ngủ sẽ qua đây."

Ta nhớ tới dáng vẻ Phát Tài lúc nào cũng dính lấy chiếc máy dệt, lo lắng hỏi: "Có nghiêm trọng ?"

"Không nghiêm trọng, chỉ là cảm phong hàn, lạnh, chịu rét nên hôm nay qua ." Phạm Tiểu cầm túi đựng đường, xong câu liền tìm Tiểu Mạnh.

Đào Hố Không Lấp team

Tiểu Mạnh xổm bếp, giúp a nương nhóm lửa.

Con bé vẫn dáng vẻ im lặng nhút nhát, đường nét nảy nở hơn nhưng tay chân vẫn gầy guộc, môi luôn trắng bệch run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-ne/38-40.html.]

Ta cũng theo, giúp a nương rửa rau nhưng bà dùng khuỷu tay đầy bột mì đuổi khỏi gian bếp nhỏ hẹp.

Phạm Tiểu : "Bà chơi với Tiểu Vân , để rửa rau cho, một lát là xong ngay."

Trong lúc chuyện, khói bếp bốc lên nghi ngút.

Cha ở trong sân trò chuyện cùng những lớn, Ngô Phát Tài vẫn tới.

Ta nghĩ Phát Tài quanh năm suốt tháng dệt vải ngừng, khó khăn lắm mới cái Tết mà còn bệnh đón , nó ở bên cạnh chăm sóc thêm một chút cũng là lẽ đương nhiên.

40

Tiểu Vân một ở một góc ngõ, tay cầm một cành cây khô, đang vạch gì đó đất.

Ta tưởng nó đang vẽ mây, liền nhặt một cành cây ven đường tới, cùng vẽ với nó.

gần , thứ nó vẽ rõ ràng là mây, mà là thứ gì đó phức tạp hơn, là chữ.

Ta đầu quanh, nhận đất bằng phẳng phủ đầy cát mịn đầy rẫy hai chữ đó.

"Em chữ gì thế? Tiên sinh dạy ?"

Ta chữ nhưng cũng thấy nó , góc cạnh, ngang dọc bằng trắc phân minh rõ ràng.

Nó ngẩng đầu chỉ chữ xong: "Bảo Nhi, đây là tên của chị, em dạy chị nhé."

Ta vui, thật hồi lúc Ngô Phát Tài mới học cũng từng dạy nhưng thật sự ngu ngốc, để tâm, học vài cái là lười học nữa.

"Được, Tiểu Vân em một chữ nữa , chị học theo thử xem ."

Nó giảm tốc độ, thêm hai chữ nữa, dốc hết sức bình sinh vẽ theo hai chữ vẹo vọ, vẽ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn của nó nhăn nhó .

Tiểu Vân : "Chữ dùng để , dùng để vẽ."

Ta chút hối , gãi gãi đầu, sách chữ so với loại bẩm sinh hạt giống sách như chắc chắn là thật sự giống .

Nó suy nghĩ một chút, vứt cành cây của , cẩn thận nhảy qua cái tên của mặt đất, tới nắm lấy tay , cầm tay chỉ việc dạy chữ.

Có nó dạy thì hơn nhiều, tay nó nhỏ, biểu cảm nghiêm túc và cẩn trọng, hai tay ôm lấy bàn tay đang cầm cành cây của , từng nét từng nét một.

Viết liền mấy chữ, nhắm mắt nghĩ một hồi : "Được , chị thấy chị học đấy!"

Nó lập tức buông tay , chắp tay lưng, tung tăng nhảy nhót bước , mái tóc mềm mại bay bay, đứa trẻ lớn như sứ trắng, giống như một tinh linh đến từ trời.

Tiểu Vân tìm thấy một chỗ bãi cát còn nguyên vẹn, đầu khẽ : "Chị Bảo Nhi, đây ."

Ta bao giờ thấy nó nhảy nhót như những đứa trẻ cùng lứa, duy nhất là vì nó giẫm lên cái tên của đầy mặt đất.

gió thổi một cái là những chữ đó sẽ biến mất, giẫm giẫm thì gì khác biệt .

Ta đuổi theo những dấu chân nhỏ xíu của nó, tên theo đúng khuôn mẫu.

Nó vỗ tay : "Viết lắm, nhất định sẽ nhận chị học trò."

Hóa nãy giờ nửa ngày trời, nó vẫn một lòng một bận tâm chuyện .

 

Loading...