Vân Nê - 12 - 14

Cập nhật lúc: 2026-03-06 09:46:57
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12

Cuối cùng vẫn thể cưỡng sự cám dỗ của hoành thánh.

Miệng thì đắt quá, thể để tốn tiền.

khi cái xe đẩy hoành thánh nhỏ bốc nghi ngút và thơm phức ngang qua phố đến mặt. Ta vẫn nên lời, chỉ chằm chằm cái nồi đang sôi sùng sục của bà mà nuốt nước miếng.

Bà lão bán hoành thánh quen, bà sống một ở phía nam cây hòe lớn vùng Tây Giao, một cái lán nhỏ của riêng .

Sống bằng nghề bán hoành thánh, một thật sống tiêu sái hơn nhiều so với những gia đình đùm đề con cái nuôi như chúng , xương cốt cũng còn cứng cáp, tinh thần cũng .

Bà lão yêu sạch sẽ, cái lán nhỏ luôn dọn dẹp ngăn nắp, một hạt bụi.

Chúng chơi ở cây hòe lớn, thích đến nhà bà xin nước uống.

Lúc bà dừng xe đẩy gỗ, tựa bức tường gạch bên đường, híp mắt hai đứa .

Trong những nếp nhăn hiền từ đầy vẻ vui vẻ thuần hậu.

"Hai đứa để dành đủ tiền mua hoành thánh ăn ?"

Giọng già nua khàn khàn của bà đặc biệt vui vẻ thiết.

Ta nuốt nước miếng: "Trần A Bà, chúng cháu thèm ăn hoành thánh, chúng cháu... là cho đứa bé ăn, là bà bớt cho hai văn nhé?"

Bà giật , lúc mới mở đôi mắt già nua đục ngầu về phía lưng .

"Chao ôi... cháu..."

Bà ngập ngừng hồi lâu, : "Hầy, cha cháu đúng là lòng nhân từ mà."

Lúc đó nghĩ, nhân từ ? Đến còn là ngu thiện.

Đứa trẻ là do nhặt về, cha đều rảnh giúp nuôi .

Rất lâu về , một ngày khi hài cốt của Trần A Bà về với cát bụi.

Ta đầu ngẫm câu ngắn ngủi của bà, mới cha rốt cuộc là nhân từ đến nhường nào, yêu thương đến nhường nào,

mới thể ở thế đạo gian nan như , cho phép nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi lai lịch bất minh đang chờ bế bồng.

13

Trần A Bà tay nghề khéo léo lắm, lớp vỏ mỏng dính, nhân thịt chỉ bằng hạt móng tay.

Rất ít thịt băm cộng thêm chút lá rau, nêm nước sốt, thêm chút muối, thơm ngon vô cùng.

Lớp vỏ bọc , nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước, thấm chút nước mép, khép tay nặn một cái, phần bụng phồng lên, một cái hoành thánh nhỏ nhắn xinh xắn thành hình.

Thả nước sôi nấu, chỉ chốc lát từng cái từng cái trong suốt nổi lên nhào lộn.

Thơm mùi thịt mùi rau, đến lớp vỏ cũng thơm.

Cái muôi lớn múc một cái, cho bát gốm nhỏ, nhỏ thêm một giọt dầu hạt cải loại rẻ tiền.

Chỉ cần ngửi mùi thôi, nước miếng chảy .

Trần A Bà đưa bát hoành thánh cho , Phạm Tiểu, cả hai cùng nuốt nước miếng.

Bát hoành thánh là để cho đứa bé ăn, là do Phạm Tiểu mua, thấy nên thèm thuồng.

Ta nghiến răng : "Cậu đưa đứa bé từ lưng tớ xuống, để tớ đút cho nó ăn."

Trần A Bà dở dở , kêu lên oai oái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-ne/12-14.html.]

"Đứa bé của cháu mới nửa tuổi, răng còn , một cái hoành thánh xuống là nghẹn c.h.ế.t đấy."

Ta và Phạm Tiểu trân trối, hai đứa cũng chẳng hơn gì , chẳng ai nuôi trẻ con.

Cuối cùng vẫn là Trần A Bà bụng, thành thạo bế đứa bé tội nghiệp lưng đói lả tỉnh , ít vỏ hoành thánh nát mềm đút cho ăn.

Ta và Phạm Tiểu thì phúc , đứa bé ăn vỏ, ăn nhân mà!

Cái nhân đó chắc chắn cũng thể lãng phí, và Phạm Tiểu xổm ở góc tường, hạnh phúc đợi Trần A Bà đút xong cho đứa bé, chia nhân cho chúng ăn.

Lúc đó vui đến mức xoay vòng vòng múa may cuồng, hạnh phúc đến phát .

Nếu ngày nào cũng ăn nhân hoành thánh ngon lành, chắc mơ cũng tỉnh mất.

Phạm Tiểu cũng , : "Bảo Nhi, nhân hoành thánh ngon thật đấy... đợi tiền, tớ sẽ mời và Phát Tài cùng ăn một bữa cho đời."

14

Đứa bé ăn no , và Phạm Tiểu cũng dính chút hương vị.

Tuy còn cách cái bụng no xa lắm nhưng quan trọng là ngon mà.

Đào Hố Không Lấp team

Ăn vài miếng nhân hoành thánh , hương vị còn đọng môi răng, hận thể nuốt luôn cả lưỡi .

Quả thật là chúng từng ăn thứ gì cực phẩm như .

Một bát hoành thánh , chút thịt nhỏ như hạt mè, đủ khiến chúng vui mừng như thể tết đến sớm .

Phạm Tiểu húp sạch cả nước canh, bẽn lẽn nhưng đầy tự hào tìm Trần A Bà trả tiền.

Ta vẫn quên học cách mặc cả của , xua tay tặc lưỡi: "Bà ơi, bớt hai văn , chúng cháu chỉ năm văn tiền thôi."

Mẹ mặc cả là nhanh chuẩn hiểm, tiên cứ c.h.é.m một nửa, chạm đáy , mới bật lên.

Quen quen, cứ bắt quàng họ, từ từ mà mài.

Trần A Bà điệu bộ giả vờ lọc lõi, học chẳng của cho buồn .

thu dọn tấm nệm bọc đứa bé, : "Bảo Nhi, cháu học cháu chẳng giống chút nào cả! Thôi , cả năm trời hai đứa chẳng đoái hoài gì đến việc ăn của bà, coi như bà mời hai đứa ăn ."

Nghe bà thế, và Phạm Tiểu lập tức cuống lên, cái ... lấy tiền ?

Mặc cả là một chuyện, bỏ tiền mua hoành thánh là một chuyện khác.

Nếu Trần A Bà thường xuyên hào phóng chăm sóc chúng như , chẳng ba ngày là chúng ăn sạch vốn liếng của bà ?

Ta vội vàng giục Phạm Tiểu đưa tiền, cũng chẳng mặc cả nữa.

Cha từng , tình nghĩa láng giềng là nặng nhất cũng là thứ nên nhận nhất, nhà ai cũng chẳng dễ dàng gì, cũng chẳng ai nợ ai.

Nhận tình, thì trả, trả nổi, thì đừng nhận.

Cuối cùng đùn đẩy qua , thái độ vô cùng nghiêm túc của hai đứa , Trần A Bà thu bốn văn tiền, còn giúp tìm một miếng vải cũ, tấm nệm đứa trẻ đái ướt .

Thật sáng sớm lúc chuẩn tã cho , dạy .

lúc đó thật sự là quá sớm.

Bà cố tình vỗ cho tỉnh, dạy tã, mắt nhắm mắt mở, hừ hừ hừ hừ chẳng chú ý học.

Quả nhiên cuộc sống vụn vặt, chỉ cần còn sống, là trốn cũng trốn thoát .

Ta xổm sạp hoành thánh, đội gió lạnh trời đông, học Trần A Bà tã và bọc trẻ con nửa ngày trời.

 

Loading...