Vạn Dặm Xuân Xanh - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-03-03 14:30:17
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
Cập nhật lúc: 2026-03-03 14:30:17
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
Ta vội vàng bước lên nghênh tiếp, hành lễ đáp lễ: “Lâm biểu ca, là Giang Vu, là tổ mẫu sai tới đón .”
“Hóa là biểu . Đêm nay vốn là sinh thần của , mà còn phiền đích tới đây tiếp ứng, Lâm mỗ thật sự là... hổ thẹn vô cùng.”
Lâm Kinh Vũ tỏ vẻ bối rối, mặt đỏ bừng lên vì ngại ngùng.
“Không , tổ mẫu cũng là xót xa Lâm biểu ca dọc đường vất vả, sợ chậm trễ việc của nên mới bảo tới. Lâm biểu ca, xe ngựa của ?”
Lâm Kinh Vũ nhất thời lâm cảnh quẫn bách: “Ta... xe ngựa.”
Ta bỗng sực nhớ , Lâm Kinh Vũ lúc vẫn còn là một thư sinh nghèo khó, bộ suốt một quãng đường dài để kinh.
Ta cũng thấy lúng túng theo, bởi chỉ đ.á.n.h một chiếc xe ngựa đây.
Tổ mẫu cũng chẳng thèm nhắc nhở lấy một câu.
mà, bà mà nhắc cơ chứ, bà chỉ mong hai chúng chung một xe mà thôi. Cái bàn tính của bà gảy thật là quá tài tình .
Ta đưa tay động tác mời: “Vậy... ...”
“Thôi , chúng cứ thong thả bộ về . Ta mới chân ướt chân ráo đến kinh thành, cũng dạo quanh một chút, ngắm phố xá cho .”
“Vậy thì quá.”
Vị Lâm Kinh Vũ quả thực là một đỗi hiền hòa, dễ gần.
Đi vài bước, chút ngượng ngùng mà tìm chuyện để với .
Huynh hỏi tên Chiếu Bích, hỏi tên phu xe, đều khách khí hành lễ với họ.
Cuối cùng, đưa mắt sang Tiêu Bạc Ngôn, hỏi danh tính.
Tiêu Bạc Ngôn thần thái vô cùng tự nhiên, cung kính khom đáp lễ: “Tại hạ là Ngô Tiểu Giang, vốn là thư đồng của tiểu thư.”
“Ngô đại ca thật đa lễ.”
Lâm Kinh Vũ đáp lễ Tiêu Bạc Ngôn, một hồi tiếc nuối cảm thán: “Ta thấy Ngô đại ca khí độ bất phàm, cam tâm một thư đồng, thật sự là nhân tài trọng dụng, uổng phí một tài hoa.”
Tiêu Bạc Ngôn khẽ mỉm : “Chẳng hề uổng phí tài mọn, thể lưu bên cạnh tiểu thư, chính là phúc phận của Ngô mỗ.”
Ta lời , trong lòng lập tức dâng lên một nỗi xao động, mặt đỏ tim đập liên hồi.
Lâm Kinh Vũ gật gật đầu, gì thêm.
Bầu khí rơi sự trầm mặc gượng gạo.
Chẳng lẽ thật sự cùng bộ về nhà, để tổ mẫu cưỡng cầu thắt c.h.ặ.t tơ hồng, tác thành một đôi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-dam-xuan-xanh/chuong-14.html.]
Ta lén liếc Tiêu Bạc Ngôn đang theo sát lưng, trong lòng cảm thấy vị đắng chát lan tỏa.
Đáng tiếc hiện tại vẫn mang danh tội thần, dẫu cam lòng tình nguyện thì từ xuống Giang gia chắc chắn cũng chẳng ai chấp thuận.
Ta đối với Lâm Kinh Vũ thực sự chút tâm ý nào, cũng chẳng gượng ép bản mà chắp vá nhân duyên.
Hiện giờ càng lúc càng gần đến cổng phủ, nếu thật sự bước trong, chuyện sẽ càng thêm khó giải quyết.
Lòng phiền muộn đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, đang phân vân nên mở lời thế nào để uyển chuyển bảo với Lâm Kinh Vũ đừng tơ tưởng đến thì bỗng nhiên dừng bước.
“Giang .”
Huynh , tựa hồ điều gì đó nhưng lộ vẻ do dự.
Tim đ.á.n.h thót một cái: “Có chuyện gì ?”
Khoảnh khắc , thực sự sợ đột ngột rằng tới đây để cầu .
Thế nhưng hướng về phía mà thi lễ thật sâu: “Giang , suy tính , cảm thấy chuyện vẫn nên thẳng thì hơn.”
Huynh nghiến răng, hạ quyết tâm: “Trước khi kinh, Bình An Hầu phủ ý cầu với . Thế nhưng, Lâm Kinh Vũ tự thấy bản xứng với Giang , hơn nữa... ý trung nhân của .”
Ta mất một lúc lâu mới kịp hồn.
Huynh cái gì cơ?
Huynh ... hề thích !
Lâm Kinh Vũ tưởng rằng đang đau lòng lắm, ngừng lời xin , bày tỏ tâm can: “Ta tự phụ lòng Giang nhưng tuyệt đối thể cô phụ ý trung nhân của . Nàng tuy gia cảnh bần hàn, là một câm nhưng trong mắt , nàng chính là nữ t.ử nhất thế gian. Cho dù cho công chúa tiên nữ, cũng chẳng màng đổi lấy. Đời ngoại trừ nàng , tuyệt đối cưới ai khác!”
Hóa thầm thương là một tiểu nữ t.ử câm.
Huynh cưới .
Ta thể trách cứ chứ, cảm kích còn kịp nữa là!
Lòng vui mừng khôn xiết, liền hướng về phía Lâm Kinh Vũ mà thi lễ: "Lâm biểu ca, tâm ý của thấu rõ. Ta vô cùng kính trọng và ủng hộ . Ta sẽ tìm cách thưa chuyện với tổ mẫu cho thật khéo, tuyệt đối để khó ."
Lâm Kinh Vũ kinh hỉ , giọng đầy cảm kích: "Đa tạ Giang ! Muội thật là thiện giải nhân ý, nhất định sẽ tìm một vị hảo lang quân như ý! Hầu phủ xin phép nữa, Giang , chúng từ biệt tại đây! À , chúc sinh nhật cát tường, vạn sự như ý!"
"Đa tạ, Lâm biểu ca thong thả."
Lâm Kinh Vũ hành lễ thật sâu thêm một nữa, đoạn mới dẫn theo lão bộc, sải những bước chân sướng vui nhảy nhót mà rời .
Vị tiểu cô nương câm quả thực là phúc khí.
Ta đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, khẽ đầu Tiêu Bạc Ngôn.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.