Ba năm đại biến Vực Sâu.
Giới tu chân giờ đây hình thành một "quy tắc ngầm" mới: Nếu thấy một nam nhân mặc y phục đỏ rực, đeo vàng đeo bạc lấp lánh dạo phố, hãy lập tức tránh xa ba dặm. Không vì đáng sợ, mà vì ngay chắc chắn là Lâm Kiến – Chưởng môn đương nhiệm của Phục Hy Viện, kẻ sẵn sàng rút kiếm c.h.é.m bay đầu bất cứ ai dám chằm chằm "đại sư " của y quá ba giây.
Tại Phục Hy Viện, cuộc sống vẫn trôi qua nháo nhiệt và kỳ quặc như thế. Nhị sư giờ quen với việc luyện công canh chừng để khói bếp ám mùi lên áo lụa của Hạ Trường Sinh.
Trên đỉnh Trường Sinh Điện, nắng chiều đổ vàng như mật.
Hạ Trường Sinh lười biếng chiếc ghế xích đu bằng gỗ đàn hương quý hiếm, chân vắt vẻo, tay cầm một cuốn tiểu thuyết diễm tình đang hot nhất nhân gian. Hắn chép miệng: "Viết lách kiểu gì thế ? Nam chính mới chút hiểu lầm đòi sống đòi c.h.ế.t, thật là kém sang."
"Sư , đến giờ chải tóc ."
Một giọng trầm ấm vang lên ngay sát bên tai. Lâm Kiến bước từ trong điện, tay cầm chiếc lược ngà voi quen thuộc. Y mặc đạo bào Chưởng môn uy nghiêm, mà chỉ vận một bộ thường phục đơn giản, tay áo xắn cao, lộ cánh tay săn chắc đầy nam tính.
Hạ Trường Sinh lười nhác đầu , đôi mắt phượng nheo nheo: "Ngươi xem, tóc dạo hình như còn bóng mượt như . Có tại ngươi dùng loại dầu gội rẻ tiền ?"
Lâm Kiến khẽ, nhẹ nhàng luồn những ngón tay làn tóc đen dài như thác đổ của . Y quỳ một gối xuống cạnh ghế, bắt đầu tỉ mỉ chải từng sợi tóc, động tác dịu dàng như thể đang nâng niu một báu vật dễ vỡ nhất thế gian.
"Sư đùa. Dầu gội là lặn lội xuống tận Biển Đông để hái linh sâm ngàn năm về chưng cất. Nếu còn chê, chỉ nước lấy m.á.u gội cho thôi."
Hạ Trường Sinh hừ một tiếng, nhưng khoé môi vô thức cong lên: "Đồ nô lệ to gan, còn dám mang m.á.u dọa . Ngươi tưởng sợ chắc?"
Lâm Kiến ngừng lược, y nghiêng đầu, sâu đôi mắt đỏ nhạt – dấu tích duy nhất còn sót của phận Hung thú Hạ Trường Sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-dam-truong-sinh-mot-doi-lam-no/chuong-5-truong-sinh-bat-lao-chien-huu-ca-doi.html.]
"Sư , từng hối hận ?"
"Hối hận chuyện gì?"
"Hối hận vì về Vực Sâu, hối hận vì chọn ở cái nhân gian ồn ào để chịu sự 'áp bức' của ?"
Hạ Trường Sinh im lặng một lúc. Hắn buông cuốn truyện xuống, đưa bàn tay trắng nõn nà của , nâng lấy cằm Lâm Kiến. Hắn gương mặt trưởng thành, thâm tình và phần "đen tối" của tên t.ử nuôi lớn.
"Vực Sâu thì gì ? Ở đó gương đồng, y phục , cũng kẻ ngu ngốc nào nguyện ý bóp chân cho suốt mười năm." Hạ Trường Sinh thở dài, giọng bỗng trở nên dịu dàng lạ thường. "Lâm Kiến, đời cầu trường sinh để hưởng lạc. Còn ... sống lâu đến mức phát chán, vốn dĩ định cứ thế mà lụi tàn. từ khi gặp ngươi, bỗng thấy... sống lâu một chút cũng tệ."
Lâm Kiến rung động, y áp mặt lòng bàn tay của Hạ Trường Sinh, khàn giọng hỏi: "Chỉ là ' tệ' thôi ?"
Hạ Trường Sinh bật , chồm tới, chủ động hôn lên trán Lâm Kiến một cái thật kêu: "Là tuyệt. Vì một nô lệ cả đời bao giờ phản bội."
Lâm Kiến xoay , bế thốc Hạ Trường Sinh lên khỏi ghế xích đu. Sự chiếm hữu trong đôi mắt y bùng cháy như ngọn lửa.
"Huynh nhầm sư . Ta nô lệ. Ta là cùng 'trường sinh'. Cho dù vạn năm , khi trời đất sụp đổ, thì Lâm Kiến vẫn sẽ là cuối cùng chải tóc cho ."
Y bước về phía tẩm điện, để mặc cho mỹ nhân trong lòng đang giả vờ la hét: "Lâm Kiến! Ngươi gì thế? Ta ăn tối! Đồ vô sỉ! Thả xuống!"
Tiếng vang vọng của Hạ Trường Sinh hòa cùng ánh hoàng hôn rực rỡ của Phục Hy Viện.
Người Hung thú cổ đại tàn ác và cô độc. bọn họ rằng, con Hung thú kiêu kỳ nhất thế gian tự nguyện để xích bởi một sợi dây vô hình mang tên "tình yêu", giao cả cuộc đời trường thọ của tay một nam nhân bình thường nhưng mang một trái tim hề bình thường.
Nhân gian dù loạn lạc, giới tu chân dù đổi , thì ở đỉnh núi Thiên Quy vẫn luôn hai bóng hình quấn quýt bên . Một chải tóc, một soi gương; một ngang ngược, một bao dung.