Cố Hạm u u tỉnh , đầu óc còn chút mơ màng thì thấy một đôi tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve gò má: "A Hạm, con tỉnh ?" Giọng nghẹn ngào đầy nén nhịn.
Cố Hạm khẽ đầu, lúc mới thấy Tần thị và Cố Chỉ đang bên cạnh. Khóe môi nàng mếu máo, nước mắt kìm mà tuôn rơi: "Mẫu , tỷ tỷ."
Ba con ôm nức nở, Cố Chỉ lưng Tần thị cũng ngừng lau nước mắt. Trước đây gặp nàng cảm thấy gì, nay thấy Tần thị, Cố Hạm đột nhiên cảm thấy tủi vô hạn, nước mắt cứ thế trào cho đến khi vết thương ở bụng nhói đau ngũ quan nàng nhăn nhúm .
Cố Chỉ thấy vội đỡ Tần thị dậy: "Mẫu , A Hạm còn đang thương."
"Phải , mẫu hồ đồ quá, A Hạm đừng nữa." Tần thị thấy trưởng nữ , thứ nữ mắt đẫm lệ vì đau mà nhíu mày, lòng bà đau thắt , vội sai nha bưng nước ấm, đích lau mặt cho con gái.
Cố Hạm dáng vẻ vốn luôn đoan trang của Tần thị nay luống cuống tay chân, bất giác bật , Tần thị và Cố Chỉ lườm một cái, nàng đành ngậm miệng, an tâm tận hưởng tình mẫu t.ử nồng đượm.
Đợi cả ba định , Tần thị bên cạnh, tiên đút cho nàng một bát cháo, đó bưng tới một bát t.h.u.ố.c. Nhìn bát t.h.u.ố.c đen ngòm, Tần thị và Cố Chỉ liếc , đang đau đầu khuyên bảo "tiểu tổ tông" thế nào, thì ngờ Cố Hạm chẳng cần ai khuyên, bưng bát lên chỉ nhíu mày một cái uống cạn. Cố Chỉ vội nhét mấy viên mứt táo miệng em gái, chân mày Cố Hạm lúc mới giãn .
Tần thị ngẩn ngơ chuỗi hành động của con gái, đến khi sực tỉnh cầm khăn lau nước mắt: "Bảo bối của lòng , con thật cho mẫu , con chịu khổ thế nào ? Mẫu nhất định tha cho lũ lang tâm cẩu phế đó."
Đứa con gái út của bà vốn cưng chiều từ nhỏ, đây uống t.h.u.ố.c dỗ dành đủ đường, sảng khoái như hôm nay? Nghĩ đến việc con bé chịu khổ , bà thà rằng nàng vẫn như để họ dỗ dành.
Cố Hạm nước mắt của cho hốt hoảng, vội : "Mẫu gì ? Giờ con lắm mà."
"Ổn cái gì mà ? Bình thường con uống t.h.u.ố.c nhanh nhảu thế , bọn chúng dọa sợ ?"
Cố Hạm bất lực sang Cố Chỉ, thấy chị gái cũng mang vẻ mặt "lực bất tòng tâm", nàng đành thở dài an ủi: "Mẫu của con ơi, nghĩ ? Con chỉ mau khỏe thôi. Trước đây bệnh vặt, thương nặng nên uống t.h.u.ố.c t.ử tế để mẫu lo lắng chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-dam-di-tim-chang/chuong-30.html.]
"Thật sự lừa mẫu ?"
"Đương nhiên là . Mẫu , con là bảo bối của mà." Tần thị bấy giờ mới phá lên . Cố Hạm thầm thở phào, lờ cái lườm của chị gái.
Cố Hạm tựa thành giường, Tần thị và Cố Chỉ bên cạnh. Hiểu rằng nàng còn yếu nên họ bắt nàng nhiều, chỉ kể chuyện trong nhà cho nàng . Nhắc đến chuyện Cố Hạm T.ử Trúc tráo đổi, cả hai đau buồn và tự trách vì nhận sự khác biệt, Cố Hạm vội vàng an ủi rằng do đối phương quá xảo quyệt, trách ai .
Ba con đang vui vẻ thì Phó Thần bước phòng. Nghe tin Cố Hạm tỉnh , chẳng màng đến việc gì khác, chỉ nhanh ch.óng về gặp nàng, quên mất trong phòng còn khác nên chút ngượng ngùng xuống bên sập.
Tần thị thấy mắt con rể như dán c.h.ặ.t con gái , lắc đầu thầm, kéo Cố Chỉ dậy: "Được , Thần nhi cứ đó , và A Chỉ sắp xếp một chút."
Phó Thần vội dậy: "Vậy di mẫu sảnh đường đợi một lát, di phụ khi bãi triều chút việc bận, con sai thông báo , chắc cũng sắp tới nơi." Tần thị mỉm gật đầu.
Ngồi chỗ Tần thị , ngửi mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt trong phòng, Phó Thần nàng đăm đăm, nhu hòa hỏi: "Đã uống t.h.u.ố.c ?"
Cố Hạm ánh mắt rực lửa của đến đỏ mặt, khẽ c.ắ.n môi đáp nhỏ: "Vâng, mẫu đút cho ."
Dứt lời, nàng chỉ cảm thấy tầm mắt tối sầm , tiếp đó là cảm giác ấm nóng truyền tới từ đôi môi. Cố Hạm chậm rãi nhắm mắt. Phó Thần một tay đỡ lấy gáy nàng, một tay chống lên giường, tiên khẽ chạm môi nàng cho ướt át, mới tiến sâu trong. Ban đầu chỉ định nếm qua cho bớt nhớ, vì nàng còn đang thương, nhưng quá lâu gần gũi nàng, chạm là kìm lòng .
Cho đến khi thở nàng dồn dập kéo động vết thương ở bụng, nàng khẽ rên một tiếng, mới sực tỉnh vội lùi , nhưng vẫn tựa trán trán nàng, thở quấn quýt. Một lúc Cố Hạm mới bình tâm , thấy vẫn ôm liền đẩy nhẹ vai : "Phụ và các trưởng đến ?" Nếu để họ thấy cảnh , nàng còn mặt mũi nào nhà nữa.
Phó Thần luyến tiếc buông nàng , dáng vẻ thẹn thùng của nàng mà mỉm hạnh phúc, nàng cuối cùng trở thật . Chàng sai nha bưng nước ấm tới đích lau mặt cho nàng, vì nàng giường nên cần b.úi tóc cầu kỳ, chỉ thuận tay vuốt mái tóc rối.
Định Viễn Hầu Cố Thắng Đào vốn là Binh bộ Thượng thư, tan triều Vĩnh Gia Đế giữ ngự thư phòng bàn việc nửa ngày, ngoài tin con gái út thích khách thương liền vội vã chạy . Hai con trai đợi sẵn ngoài cung, ba cha con ngựa dừng vó chạy tới Cảnh Vương phủ.